Đại tỷ vẫy tay : “Được thôi, bà chị đây chấm quần áo chỗ em , chờ một lát .”
Chờ Cố Kiêu mua thùng tiền và túi nilon trở về, liền Diệp Ninh việc .
Cố Kiêu chút do dự: “Vậy bên ...”
“Không , giờ ít , một em lo .” Diệp Ninh dứt lời, nhóm Trịnh Lão Thất đang nghỉ ngơi bên cạnh vội vàng tỏ thái độ: “Cố lão yên tâm , bên bọn trông chừng , lát nữa nếu khách đông, bọn sẽ giúp Diệp T.ử một tay.”
Trịnh Lão Thất , Cố Kiêu cuối cùng cũng yên tâm, giao thùng tiền và chìa khóa cho Diệp Ninh xong, đưa đại tỷ về nhà Hoàng A Công lấy hàng.
Đại tỷ là nhiều, dọc đường cái miệng cứ liến thoắng ngừng. Cố Kiêu loại thích tán gẫu, chỉ riêng việc vắt hết óc để hùa theo đề tài của đại tỷ cũng mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần.
Duy nhất đáng ăn mừng là nhà Hoàng A Công cách chợ bán sỉ quá xa, lái xe nửa giờ là tới.
Dừng xe ở đầu phố, Cố Kiêu thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may là tới , nếu còn tới, đại tỷ chắc sẽ hỏi thăm tổ tông ba đời nhà họ Cố của mất. Mà cũng ép đại tỷ họ Mã, nhà chồng bà chồng khó tính, nhà đẻ đứa em trai vô dụng như A Đấu, cùng với trong nhà còn gã chồng suốt ngày chẳng gì chỉ uống rượu nát.
Nói thật, những chuyện đó Cố Kiêu là đàn ông xong đều cảm thấy ngột ngạt, nhưng Mã đại tỷ về chuyện nhà thì chẳng hề để ý chút nào, trong lời đều toát lên sự hài lòng với năng lực và hành động của bản .
Cố Kiêu cũng thông qua lời kể của Mã đại tỷ mà vị nữ cường nhân thế nào trong thời gian ngắn ngủi hơn một năm, từ công nhân tạm thời ở mỏ than khởi nghiệp, cuối cùng dựa việc thu mua thổ sản vùng núi mang lên thành phố bán, kiếm hũ vàng đầu tiên từ Thâm Thị buôn các loại hàng hiếm về, từ từ phát triển thành nữ đại gia giàu nhất huyện bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/canh-cua-go-nha-toi-thong-toi-nhung-nam-70/chuong-550-vi-khach-sop-va-cau-chuyen-khoi-nghiep.html.]
Tóm đây là một vị thần nhân. Cố Kiêu nghĩ nếu ngành may mặc bên chỗ đối phương tiêu điều như , mà Mã đại tỷ cũng ý định mở cửa hàng quần áo, thì đây chẳng là khách hàng sẵn của xưởng may bọn họ .
Cố Kiêu cố gắng nặn một nụ nhiệt tình chân thành : “Thực quần áo cũ chúng cũng chỉ ngẫu nhiên bán một . Chúng một xưởng may quy mô hai trăm ở thành phố Sơn. Ngay cạnh quầy hàng chúng bán quần áo lúc nãy chính là bán quần áo do xưởng chúng sản xuất. Quay đầu chị Mã thể xem thử kiểu dáng, sẽ để điện thoại của xưởng, về chị mở cửa hàng quần áo thật, thể trực tiếp gọi điện đặt hàng, cũng thể tới xưởng mua sắm thực địa.”
“Được chứ! Chỉ cần kiểu dáng , giá cả hợp lý, mua ở mà chẳng là mua. Thật thì từ chỗ chúng tới thành phố Sơn còn gần hơn tới Thâm Thị một chút đấy.”
Mã tỷ hai mắt sáng lên. Lúc bà đợi Cố Kiêu ở quầy hàng, tự nhiên cũng sang quầy bên cạnh xem qua. Thật thì phóng mắt khắp cái chợ bán sỉ , quần áo của Trịnh Lão Thất bọn họ đều thể xếp top 3 những quầy mẫu mã .
Nga
Mã tỷ cũng hỏi giá, chỉ thể quần áo thì giá cũng rẻ, lấy sỉ một ngàn cái cũng 70 đồng.
Mức giá như ở các thành phố lớn vùng Đông Bắc xác thật cũng bán , nhưng Mã tỷ hiện tại mới chỉ là giàu nhất huyện, bản đồ sự nghiệp còn mở rộng tỉnh thành .
Quần áo giá sỉ 70 đồng, bà tốn bao công sức mua về, ít nhất cũng bán 120-130 đồng chứ?
Đương nhiên cái huyện của Mã tỷ cũng khách chịu chi mức giá , chẳng qua lượng sẽ quá nhiều, cho nên bà tạm thời sẽ cân nhắc.
Lô quần áo cũ hiện tại của Diệp Ninh bọn họ thì tồi, rẻ và lượng lớn. Mã tỷ nghĩ mang về bán 30 đồng một cái thành vấn đề. Đừng là mấy bà chủ tiệm cơm, nhà khách trong huyện, ngay cả công nhân mỏ than, c.ắ.n răng một cái, quyết tâm một chút cũng thể mua một cái về dỗ vợ.
Thấy Mã tỷ đồng ý thống khoái như , đến nhà Hoàng A Công, Cố Kiêu cũng keo kiệt, trực tiếp dẫn nhà kho.
Từ khi nhóm Vưu Lợi Dân thuê nhà Hoàng A Công, để thuận tiện, cổng sân nhà Hoàng A Công đều khóa, trong cùng một sân khi cửa chỉ cần khóa kỹ cửa phòng là .