Cố Kiêu ngoan ngoãn lên ghế .
Diệp Ninh buông một câu “Vịn chắc .” một chân đạp ga, chiếc xe máy liền từ từ lăn bánh khỏi sân nhỏ.
Đường núi chỉ lát sỏi cuội trát xi măng, thỉnh thoảng bánh xe còn trượt, tốc độ của Diệp Ninh cũng quá nhanh, nhưng chỉ mất mười phút, hai đến chân núi.
Sợ trong thôn thấy sẽ bàn tán riêng về Diệp Ninh, Cố Kiêu chỉ hướng, bảo cô lái xe máy đến một đoạn đường phía tam đại đội Ngưu Thảo Loan.
Diệp Ninh xuống xe xem xét một phen, hài lòng gật đầu: “Chỗ , mặt đường bằng phẳng, hai bên đường đều là ruộng đậu phộng, cũng chênh lệch gì, thích hợp cho mới học.”
Trước khi Cố Kiêu chính thức bắt đầu, Diệp Ninh giới thiệu cho tác dụng của mấy nút bấm xe: “Còi, đèn xe, cần … chỉ mấy thứ thôi, nhớ kỹ là .”
Nga
“Muốn khởi động xe máy thì , nhả côn, lên ga, cũng giống như xe đạp , quan trọng nhất là hai tay nắm ghi đông di chuyển lung tung. Xe máy chạy nhanh hơn xe đạp nhiều, phương hướng mà đúng là dễ ngã lắm.”
Cố Kiêu nghiêm túc lắng Diệp Ninh giảng bài, mới nhớ kỹ các bước, Diệp Ninh bảo tự lên xe thử một .
Cố Kiêu vẻ mặt căng thẳng nuốt nước bọt, cẩn thận bước lên, chân rời khỏi mặt đất, chiếc xe máy liền chao đảo.
Ngồi ở ghế , Diệp Ninh vội vàng dùng một chân chống đỡ xe nghiêng, khi định xe, cô trêu ghẹo: “Cũng may là chân dài, chứ đổi khác là xe đổ .”
Cố Kiêu Diệp Ninh cần ở ghế , da dày thịt béo, ngã con đường đất cũng . Diệp Ninh đang phía từ đầu đến chân đều căng thẳng, lưng cũng đổ mồ hôi lạnh, chỉ sợ cẩn thận cô ngã.
Diệp Ninh Cố Kiêu xe đạp, nên trong lòng vẫn thoải mái, cô xua tay : “ phía , nếu tình huống , còn thể kịp thời giúp bóp phanh. mà xuống, lỡ chuyện gì, sẽ kịp phản ứng .”
Cố Kiêu chỉ thể dịch lên phía . Thấy sắp lên cả bình xăng, Diệp Ninh thật cũng cần như .
Diệp Ninh cũng thời đều ngại ngùng, Cố Kiêu là một hướng nội, ngại ngùng dám sát cũng là điều thể hiểu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/canh-cua-go-nha-toi-thong-toi-nhung-nam-70/chuong-607-tay-lai-vung-ve-trai-tim-ron-rang.html.]
Hơn nữa, Cố Kiêu chỉ là ngại ngùng, chứ ghét bỏ việc cô đến gần. Nhìn vành tai vẫn luôn đỏ rực, cô hiểu .
Thấy Cố Kiêu lưng cứng đờ, Diệp Ninh cổ vũ: “Đừng sợ, từ từ nhả côn, đừng lên ga vội…”
Cố Kiêu lời bên tai, chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, nhưng vẫn nhớ Diệp Ninh đang ở ghế . Anh lắc đầu, cố gắng tập trung tinh thần, từng bước theo chỉ dẫn của Diệp Ninh.
“Được , bây giờ từ từ đạp nhẹ ga xuống một chút…”
Diệp Ninh thế nào, Cố Kiêu thế đó. Anh lên ga, chiếc xe máy lập tức lao về phía . Thấy đầu xe chao đảo, Cố Kiêu liền phanh , Diệp Ninh vội vàng cổ vũ: “Rất , đừng phanh, cứ thế lái về phía .”
Cố Kiêu nín thở, cũng dùng hết sức tự chủ mới kiên trì phanh .
Sợ Cố Kiêu nắm chắc phương hướng, Diệp Ninh ở ghế , hai tay từ phía vòng qua đặt lên tay Cố Kiêu đang nắm ghi đông.
Trong lúc đó, cánh tay hai thể tránh khỏi việc chạm , nhưng lúc cả hai đều đang lo lắng, ai tâm tư nghĩ đến chuyện khác.
Xe đạp, xe điện, xe máy, vốn dĩ là những thứ thông thạo một là hết. Cố Kiêu cũng chỉ hoảng loạn lúc đầu, đó nhanh điều chỉnh .
Chiếc xe máy chỉ chao đảo một chút định phương hướng và tốc độ.
Diệp Ninh trong lòng cũng yên tâm, hai tay từ từ rút khỏi ghi đông: “Được , cứ thế lái thẳng về phía !”
Sau khi khắc phục nỗi sợ hãi ban đầu, Cố Kiêu bình tĩnh hơn nhiều. Dưới sự chỉ huy của Diệp Ninh, từ từ lái xe với tốc độ thấp về phía .
Tuy thỉnh thoảng xe vẫn nghiêng một chút, nhưng cuối cùng xảy sự cố gì. Lái xe máy một đoạn khá dài, tuy trán Cố Kiêu đầy mồ hôi, nhưng nụ mặt rạng rỡ đến ch.ói mắt, chắc chắn hỏi: “Hình như… chút ?”
Diệp Ninh tán thành: “Thêm hai vòng nữa là thành thạo.”