Lời của Mã Ngọc Thư coi như tảng đá trong lòng Chu Thuận Đệ rơi xuống đất, bà lập tức bảo đảm: “Có câu của Ngọc Thư là yên tâm . Mặc kệ hai đứa trẻ tuổi thành , đều xin bảo đảm với bà, nhất định sẽ coi Tiểu Ninh như trong nhà mà đối đãi.”
Là từng trải, Mã Ngọc Thư trong lòng quá coi trọng lời của Chu Thuận Đệ. Rốt cuộc năm xưa khi bà kết hôn với lão Diệp, bố chồng cũng từng những lời tương tự, nhưng con dâu chung quy vẫn khác với trong nhà.
Tuy nhiên, Mã Ngọc Thư cũng vì điểm mà phát sầu. Rốt cuộc con gái bà giống bà, con gái bà bản lĩnh quyết đoán, bà tin tưởng cô tuyệt đối sẽ chịu thiệt thòi trong chuyện tình cảm.
Có điều Mã Ngọc Thư nghĩ đầu vẫn dặn dò con gái một phen cho kỹ. Những chuyện khác thì dễ , nhưng chuyện cánh cửa gỗ chính là đường lui cuối cùng của cả nhà ba bọn họ, cần thiết che giấu cho thật kỹ.
Hai đang trò chuyện trong bếp thì thấy tiếng Cố Linh vọng từ nhà chính.
Tuy rằng nhà chính xảy tình huống gì, Chu Thuận Đệ vẫn nhịn đỡ trán khẽ mắng: “Cái con ranh ham ăn , một chút mắt cũng , trong đầu chỉ nghĩ đến ăn.”
Mã Ngọc Thư cũng hiện tại đều ở trong sân, con gái cùng Tiểu Cố quá phận thì cũng chỉ chuyện vài câu, khả năng chuyện gì khác, cho nên bà còn lên tiếng trấn an Chu Thuận Đệ: “Trẻ con mà, đứa nào chẳng thế.”
Trong nhà chính, Diệp Ninh chỉ hoảng loạn trong chớp mắt, nhanh liền bình tĩnh , cô hắng giọng : “Được, để chị cắt cho các em.”
Chờ khi Diệp Ninh rời , Cố Kiêu theo phía cô cũng ngoài. Khi ngang qua cửa Cố Linh, thật sự nhịn mà thở dài một .
Cố Linh cả nhà liếc mắt một cái cho hiểu , cô bé giơ tay gãi gãi đầu, thập phần khó hiểu mà lẩm bẩm: “Làm gì mà em như , em cũng gì ?”
Khi Diệp Ninh lấy thớt cùng d.a.o phay từ phòng bếp , Cố Kiêu vớt dưa hấu từ trong bể nước : “Không ngâm bao lâu, khả năng còn đủ lạnh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/canh-cua-go-nha-toi-thong-toi-nhung-nam-70/chuong-621-dua-hau-cat-va-ke-hoach-cua-bo-vo.html.]
Dưa hấu là lúc Cố Kiêu bọn họ lên mua từ nhà dân trong thôn, giá một hào một cân, tuy rằng tính là rẻ, nhưng bởi vì năm nay ít trồng dưa hấu, việc buôn bán đảo cũng tồi.
Quả dưa hấu tuy rằng to bằng dưa hấu Diệp Ninh mua , nhưng thắng ở chỗ vỏ mỏng ruột đỏ, lưỡi d.a.o mới áp lên, vỏ dưa liền ‘tách’ một tiếng nứt .
Một bên, Diệp Vệ Minh đối với chuyện của con gái cùng Cố Kiêu xem nhẹ nhiều, lúc thể tâm bình khí hòa mà ở chung với Cố Kiêu. Nghe thấy động tĩnh bên , ông chỉ đầu thoáng qua, lập tức liền tấm tắc tán thưởng : “Dưa hấu ngon đấy, đều là cát bột cả .”
Tuy rằng kịp xác nhận nữa, nhưng mắt Cố Kiêu cùng Diệp Ninh cũng coi như là chọc thủng tầng giấy cửa sổ . Ở chuyện nam nữ, chẳng cần ai dạy, Cố Kiêu theo bản năng liền lấy lòng trưởng bối trong nhà đối tượng, lập tức : “Chú Diệp nếu thích, đầu cháu sẽ mua thêm một ít đưa lên đây.”
Chuyện nếu là đặt ở , Diệp Vệ Minh khả năng sẽ hừ lạnh một tiếng coi như trả lời, nhưng hôm nay ông một chút ý tứ khó khác cũng , biểu tình như thường gật gật đầu.
Cố Kiêu cũng cực kỳ nhạy bén mà nhận sự chuyển biến trong thái độ của Diệp Vệ Minh, cả giống như tiêm m.á.u gà. Chờ khi Diệp Ninh cắt dưa hấu xong, lập tức đưa cho ông một miếng: “Chú Diệp, đống vật liệu ngày mai cháu sẽ vận chuyển đến thành phố , chờ vận chuyển xong cháu đón chú thành phố chủ trì đại cục.”
Chuyện trang hoàng đơn giản cũng đơn giản, khó cũng khó. Diệp Vệ Minh chỉ thể kiên nhẫn dạy bảo những công nhân khác, lúc ông xong lời của Cố Kiêu, trong lòng lập tức liền tính toán.
Hai trẻ tuổi mới xác nhận quan hệ, đều là tuổi tác huyết khí phương cương, thật để cho bọn họ cả ngày dính lấy , chừng sẽ xảy chuyện gì. Nếu thể mượn cớ trang hoàng cửa hàng ở thành phố, Cố Kiêu cùng chính thành phố nghỉ ngơi mười ngày nửa tháng, cũng lúc hạ nhiệt độ cho phần tình cảm .
Cố Kiêu chính mới cùng Diệp Ninh xác định quan hệ, đến tay nhỏ cũng kịp nắm, cũng Diệp Vệ Minh nhớ thương tính kế. Nghe đối phương bảo cùng thành phố, chỉ cảm thấy là đối phương coi trọng biểu hiện của , nửa điểm do dự đều , một ngụm liền đáp ứng.
Trong phòng bếp, gà rán nhanh liền lò. Nơi tiểu viện sơn gian lập tức mùi hương bá đạo của đồ chiên rán chiếm cứ.
Nga