Phải hiện tại len sợi đắt, một cân len sợi loại , ít nhất cũng 30 đồng một cân. Áo len lớn dùng từ một cân hai lạng đến một cân rưỡi. Bình thường tự mua len sợi nhờ gia công, thì giá nguyên vật liệu và phí nhân công cộng , ít nhất cũng 50-60 đồng một chiếc.
Áo len của nhà máy Diệp Ninh dùng nguyên liệu tồi, kiểu dáng cũng . Ngay cả áo len cơ bản, cũng cố ý thêm cổ cao thông thoáng hơn. Áo len như , chị Mã mang về tiệm, bán với giá sáu bảy chục đồng chắc chắn thành vấn đề, cho nên chị lập tức chốt đơn:
“ đặt hai, , 3000 chiếc! Một ngàn chiếc kiểu cơ bản, còn các cô cứ phối hợp. Làm phiền các cô nhanh ch.óng giao hàng giúp .”
Lúc đó Trần Tố Phương còn vui mừng, vội kho hàng tồn kho sung túc, cô lập tức cho kiểm kê hàng, tính toán xong xuôi gọi điện thoại báo cho đối phương tiền hàng. Chị trả một nửa tiền đặt cọc, nhà máy bên nhận tiền đặt cọc xong, sáng mai là thể gửi hàng .
Chị Mã trong thời gian bán quần áo cũng kiếm ít, liền hề chần chừ, lập tức chuyển khoản cho xưởng.
Bên tài vụ nhận điện thoại từ Sở Tiết Kiệm xong, cũng lập tức đến với Trần Tố Phương.
Trần Tố Phương bên xác nhận tiền hàng về đủ, lập tức cho kho hàng chuẩn hàng trị giá mười lăm vạn đồng cho chị Mã.
Tuy nhiên, biến cố xảy trưa hôm đó. Bên hàng của chị Mã còn kịp gửi , bên ông Uông gọi điện thoại đến. Là khách hàng lớn bao trọn tất cả hàng tồn kho của xưởng đó, ông Uông mở miệng là một vạn chiếc.
Lúc kho hàng của xưởng là đủ , Trần Tố Phương há hốc mồm, chỉ thể vội vàng tìm Diệp Ninh quyết định.
Diệp Ninh thể chủ ý gì? Chẳng chỉ thể nhanh ch.óng về hiện đại mua sắm len sợi, mua thêm máy móc, gia tăng sản lượng!
Mỗi đơn hàng đều là tiền đấy, nếu để tiền kiếm, trong lòng cô sẽ khó chịu như mèo cào .
Cũng may đó bán vàng thu về một chút vốn, Diệp Ninh mua đủ máy dệt ngang và máy dệt tròn. Máy dệt ngang năm chiếc, máy dệt tròn tám chiếc, len sợi và phụ liệu càng là mua một đống lớn.
Trong xưởng nhiều máy móc, tuyển thêm . Ban đầu Diệp Ninh còn nghĩ máy móc nhiều, điện năng tiêu thụ chắc chắn sẽ quá tải, ngờ hơn nửa máy móc của xưởng dệt bên cạnh đều ngừng hoạt động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/canh-cua-go-nha-toi-thong-toi-nhung-nam-70/chuong-730-don-hang-khung.html.]
Lãnh đạo cục điện lực cân nhắc, thôi, dù xưởng dệt cũng dùng đến, đơn giản là điều điện bên họ sang cho xưởng may. Hiện tại đừng là máy dệt áo len, ngay cả mấy chục máy may ở phân xưởng bên cạnh, bây giờ cũng cần ngừng hoạt động.
Sau đó bà chủ Tiêu ở Hải Thị cũng gọi điện thoại đến đặt hàng, đơn hàng của bà ít nhất, chỉ cần hai ngàn chiếc.
dù là như , nhà máy cũng thiếu ít hàng. Lúc Trần Tố Phương và Chu Xảo Trân đều gấp đến độ sứt đầu mẻ trán, cũng ngờ Tiểu Ngô ở thành phố lúc tranh đua như , kéo về cho họ một ngàn chiếc đơn hàng.
Tiểu Ngô cũng ngờ áo len trong xưởng bùng nổ đơn hàng như , tuy đây cũng là chuyện , nhưng chuyện bên cô định , cũng tiện bỏ khách:
“Vậy bây giờ, đợi xưởng xong hàng cho mấy vị ông chủ , hai nhà máy bên cháu hẹn chắc chắn sẽ chờ đến sốt ruột.”
Trần Tố Phương đạo lý , đây chính là nhà máy bản địa của thành phố Sơn, bán hàng cho họ, xét về lâu dài chính là vô cùng lợi cho thương hiệu trang phục của họ mở rộng thị trường. Cô giơ tay xoa xoa trán :
“Cháu đừng vội, lát nữa dì sẽ bàn bạc với cô Diệp. Dù hàng của ông chủ Uông cũng giao từng đợt, xem thể ưu tiên xong lô hàng của cháu giao .”
Ông Uông là khách hàng lớn, Diệp Ninh nghĩ nghĩ, hàng bên ông vẫn là quan trọng giao một đợt.
Diệp Ninh vốn dĩ mua một bộ tứ hợp viện ở Đế Đô, thực cô và Cố Kiêu tự mang qua là thích hợp nhất, nhưng cô sợ bên Tề Phương tiệc đầy tháng mà về, chỉ thể tạm thời từ bỏ, nghĩ cách khác.
Hàng của chị Mã và bà chủ Tiêu nhiều lắm, chỉ thể dặn dò Trần Tố Phương đợi xong, tìm cách gửi hàng .
Trước đó Diệp Ninh định tự huấn luyện tài xế để thành lập đội vận chuyển, nhưng nhà máy của cô tuyển thêm hai ba mươi công nhân thao tác và tạp vụ, hiện giờ công nhân trong xưởng gần 300 .
Nga