“Không!
Con !"
Diêm Thượng siết c.h.ặ.t lấy , “Con pháo hoa, con ăn thơm thơm."
Diêm Dã sững một lát, “Người thơm thơm?"
Diêm Thượng chỉ về phía Hạ Tinh Di lưng Hạc Đông Mộ, “Cha, cha, chính là , thơm, thơm quá."
Lúc Diêm Dã mới để ý tới bên , mà ẩn giấu một tỏa mùi hương mê .
Hắn mở to mắt, thể tin nổi :
“Cậu là thuần âm chi thể!"
Nhận điểm , cuồng hỉ thôi, “Ha ha, hôm nay quá may mắn , chỉ gặp kẻ thù, mà còn đụng đàn ông thuần âm chi thể ngàn năm một, ha ha ha ha..."
Hèn chi Hạc Đông Mộ xuất hiện ở đây, hóa là để nuốt chửng đàn ông thuần âm chi thể.
Diêm Dã chậc chậc hai tiếng, “Hạc Đông Mộ, xem ngươi cũng tha hóa , mà bắt đầu ăn thịt , còn là đàn ông, trai ngươi mà sợ là trực tiếp tức tới mức sống luôn đấy?!"
Hạc Đông Mộ siết c.h.ặ.t nắm tay, “Liên quan rắm gì đến ngươi!
Ngươi lo cho đứa con trai ngốc nghếch của !"
“Đồ sống ch-ết!"
Diêm Dã biểu cảm lập tức đổi, “ lúc hôm nay là ngày lành, thì ăn ngươi để báo thù cho con trai, ăn thêm món điểm tâm lưng ngươi, gọi là thêm món."
Hắn gầm lên một tiếng, lao nhanh về phía Hạc Đông Mộ.
Hạc Đông Mộ nghiêng đ.ấ.m một phát, chặn đòn tấn công , vô dây leo từ đất mọc , lao tới quấn lấy tay chân Diêm Dã.
Đôi mắt Diêm Dã trở nên đen kịt, một ngọn lửa màu đen xuất hiện giữa trung, ngừng thiêu đốt những sợi dây leo .
Vô dây leo chạm khói đen lập tức trốn xuống đất, ngọn lửa đen ngược càng cháy càng mạnh.
Hạc Đông Mộ âm thầm c.h.ử.i thề, “Ch-ết tiệt!"
Năng lực của Diêm Dã thuộc Hỏa, mà dây leo của thuộc Mộc.
Mộc sinh Hỏa, chỉ giúp ngọn lửa đen của Diêm Dã ngày càng vượng, hơn nữa thực lực hiện tại của kém xa so với .
Tại sức mạnh của Diêm Dã vẫn hề đổi?
Người Địa phủ cái quái gì ?
Địa phủ mất trai và Phong Đô Đại Đế, còn đều là một lũ vô dụng!
Hạc Đông Mộ chằm chằm Diêm Dã, canh giữ mặt Hạc Tây Từ hề di chuyển nửa bước.
Diêm Dã ngửa mặt lớn, “Hạc Đông Mộ, ngươi trở nên yếu ớt như , chờ ch-ết !"
Bùm ——!
Ngọn lửa cuồn cuộn bao vây lấy Hạc Đông Mộ, Diêm Dã bay tới điên cuồng tấn công .
Hai đ.á.n.h bất phân thắng bại, nhưng khó để nhận Hạc Đông Mộ đang rơi thế yếu, luôn né tránh đòn tấn công của Diêm Dã.
Hạc Tây Từ thấy cảnh vô cùng sốt ruột, vội vàng dậy, “Khụ khụ khụ khụ..."
Hạ Tinh Di vội vàng bò dậy, vỗ vỗ lưng , “Ngũ sư , đừng lo lắng, bây giờ tung chiêu Sư T.ử Hống ồn ch-ết tên quỷ khốn kiếp ."
“ mà... khụ khụ khụ khụ!"
Sắc mặt Hạc Tây Từ ngày càng trắng bệch, cơn ho cũng ngày càng dày đặc, “Khụ khụ khụ khụ..."
“Đừng gấp đừng gấp."
Hạ Tinh Di túm lấy cổ áo, lấy gào lớn, “Á á á á á!!!!"
“Cái tiếng quỷ kêu gì mà khó thế?!"
Diêm Dã sững một lát, ngoái đầu về phía Hạ Tinh Di, “Mẹ kiếp!
Ồn ch-ết !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cao-thu-huyen-hoc-cap-toi-da-khuay-dao-the-gioi-nho-thu-do-de-va-boi-toan-boyd/chuong-450.html.]
Hạc Đông Mộ nhân cơ hội trốn khỏi phạm vi lửa đen của , thêm nhiều vết thương, âm khí ngừng run rẩy.
Cậu trụ bao lâu nữa.
Diêm Dã rõ ràng cũng phát hiện điểm , bỏ qua tiếng quỷ kêu của Hạ Tinh Di, lao thẳng về phía Hạc Đông Mộ, một tay đè xuống đất, một tay bóp c.h.ặ.t cổ .
“Hạc Đông Mộ, ngươi ch-ết chắc !"
“Đông Mộ!"
Hạc Tây Từ thấy cảnh , cả run lên thôi, m-áu mặt biến mất sạch sẽ, sắc mặt còn trắng hơn cả ch-ết.
“Khụ khụ..."
Hạc Tây Từ ho dữ dội, trong cơ thể như thứ gì đó thoát , khiến ho dữ dội, “Khụ khụ khụ khụ..."
Hạ Tinh Di thầm :
“Xong !"
Cậu chuẩn chạy tới cứu , con ma nhỏ đột nhiên xuất hiện mặt , chằm chằm ngu ngốc, “Thơm, thơm..."
“Ha ha ha ha..."
Diêm Dã vô cùng đắc ý, tay bốc lên một ngọn lửa đen, “Hạc Đông Mộ, hôm nay ai cứu ngươi, ngươi ch-ết !"
Khi ngọn lửa đen sắp chạm Hạc Đông Mộ, đột nhiên một thứ vô hình b-ắn ngược .
Diêm Dã giật b-ắn , “Là ai?!"
Khí tức , chiêu thức quen thế, chẳng lẽ là ?
Không thể nào!
Diêm Dã lầm bầm lầm bầm, “Năm đó chính mắt chứng kiến, Hạc Tây Từ hồn phi phách tán, tuyệt đối thể nào còn sống!"
Hắn ngoái đầu về phía bên , đôi mắt lập tức trợn ngược lên.
“Ngươi ngươi là...
Quỷ Đế, Hạc Tây Từ!"
Diêm Dã quả thực tin mắt , tại Hạc Tây Từ còn sống?
Hiện giờ Diêm Thượng biến thành một đứa trẻ ngốc nghếch, mà Hạc Tây Từ và Hạc Đông Mộ đều ở đây, một đ.á.n.h hai em ?
Bình tĩnh bình tĩnh, qua một ngàn năm , thực lực của Hạc Tây Từ biến thành thế nào vẫn ?
Hắn uống loại thu-ốc thần bí cho, sức mạnh bùng nổ, đ.á.n.h thật sự ai thua ai thắng còn ?
Diêm Dã chằm chằm Hạc Tây Từ, đột nhiên phát hiện nhục trạng thái hồn phách.
Hắn trút bỏ gánh nặng trong lòng , nhịn thành tiếng, “Ha ha, xem phát hiện chuyện gì đây?
Hạc Tây Từ, ngươi mà chuyển thế đầu t.h.a.i thành một bình thường, hèn chi phát hiện sự tồn tại của ngươi."
“Cười ch-ết , ha ha ha ha..."
Diêm Dã vô cùng phấn khích, ngửa mặt lớn, “Hạc Tây Từ, bộ dạng của ngươi ngay cả một ngón tay của cũng đ.á.n.h ."
Hắn điên cuồng chế nhạo, “Chậc chậc chậc!
Ngươi thật ngốc, gì vì một đứa em trai sắp ch-ết mà lộ diện?
Nếu ngươi cứ ẩn , chừng còn thể chừa cho ngươi một cái xác thây, ha ha ha..."
Hạc Tây Từ lạnh nhạt liếc một cái, nhanh chậm :
“Diêm Dã, năm đó dùng một phần mười công lực đ.á.n.h bại ngươi, bây giờ cũng thể như ."
Diêm Dã như thấy một trò đùa lớn, ôm bụng lớn, “Hạc Tây Từ, đây là trò đùa nực nhất mà từng thấy trong đời."
“Phàm nhân thể chịu nổi sức mạnh của Quỷ Vương, bộ dạng sắp ch-ết của ngươi ."
Hắn xòe năm móng vuốt, ngưng tụ một ngọn lửa đen trong lòng bàn tay, “Ngươi chờ cùng em của ngươi hồn phi phách tán !"