“Thịnh Vân Sâm là thừa kế do một tay ông bồi dưỡng, bình thường vốn là kẻ bạc tình bạc nghĩa, việc độc ác, nhưng cực kỳ lời ông , thể những lời như ?”
Thịnh Hồng Lễ thà tin rằng Vân Sâm quỷ ám, cũng tin nó sẽ phản bội Thịnh gia, thậm chí vì một đứa em gái hơn mười năm từng gặp mặt mà g-iết ông !
Thịnh Vân Sâm cảm xúc đó, dường như chỉ cần Mộc Thời lệnh một tiếng, sẽ lập tức tay.
Thịnh Hồng Lễ gào thét:
“Vân Sâm, là cha của con, bỏ con d.a.o trong tay xuống!"
Thịnh Vân Sâm lạnh lùng liếc ông một cái, lưỡi d.a.o sắc lạnh gần thêm vài phần:
“Ông căn bản xứng cha!"
Trái tim Thịnh Hồng Lễ rơi xuống vực thẳm.
Xong !
Hoàn xong đời !!
Mộc Thời thở dài, thật ngờ Thịnh Vân Sâm điên đến mức , chuẩn con d.a.o đó từ bao giờ ?
G-iết Thịnh Hồng Lễ chẳng ý nghĩa gì, ngược còn khiến bản mang nợ m-áu, kẻ chủ mưu Thịnh gia là vị Thánh Chủ đại nhân .
Nhìn cổ Thịnh Hồng Lễ ứa ít m-áu, Mộc Thời giật lấy con d.a.o trong tay Thịnh Vân Sâm:
“Chuyện của bọn họ giao cho xử lý, đừng xúc động.
Vì hai kẻ phế vật mà hủy hoại bản thì đáng."
“Được, em gái, lời em."
Đôi mắt Thịnh Vân Sâm rung động, ngoan ngoãn sang một bên xem kịch.
Thịnh Hồng Lễ tức đến điên , chỉ tức giận vì Mộc Thời đối xử với ông như , mà còn tức giận vì con trai do chính tay ông nuôi nấng, vì một đứa em gái hơn mười năm gặp, kề d.a.o cổ ông .
Những năm , Thịnh Vân Sâm ngụy trang quá !
Tốt đến mức ông và ông cụ sớm coi là kế nhiệm gia chủ tiếp theo, ngờ là một kẻ phản bội!
Tức ch-ết mất!
Tức nổ phổi !
Thịnh Hồng Lễ đang vô cùng hoảng loạn, giờ đây?
Tất cả công ty của Thịnh gia đều trong tay Thịnh Vân Sâm, dù Mộc Thời g-iết họ, ông cũng sẽ trở thành một con rối, giam cầm.
Đại sư, đúng , còn Đại sư...
Vị Đại sư mà Thịnh gia luôn cung phụng, nhất định sẽ đến cứu .
Thịnh Hồng Lễ thầm niệm trong lòng:
“Mộc Thời, mày đợi đấy cho tao!”
Mộc Thời túm lấy cổ áo Thịnh Hồng Lễ và Hoắc Lan Như, ném cả hai xuống đất, lạnh lùng :
“Để cho hai xem món quà mà vị Đại sư bụng để ."
Cô vỗ một chưởng xuống bể nước:
“Ra đây!"
Một đám đầu quỷ chui ngoài, chúng sợ hãi chen chúc :
“Hu hu hu..."
Trong tích tắc, Thịnh Hồng Lễ cảm thấy như rơi hầm băng, lạnh đến mức răng va lập cập:
“Mộc Thời, cô đang giở trò quỷ gì thế?"
“Không giở trò."
Mộc Thời điểm nhẹ đầu ngón tay.
Thịnh Hồng Lễ và Hoắc Lan Như theo bản năng nhắm mắt , khi mở mắt nữa, khung cảnh xung quanh đổi.
“Á á!
Đầu!
Quỷ!!!"
Hoắc Lan Như trợn ngược mắt, ngất lịm .
Mộc Thời lắc đầu:
“Thật vô dụng."
Cô túm đầu Thịnh Hồng Lễ dúi thành bể nước:
“Mở to mắt mà cho rõ, đây chính là món quà mà cái gọi là Đại sư gửi cho ông!"
“Á á!!"
Thịnh Hồng Lễ gào thét lùi về phía :
“Mộc Thời, cô buông !
Buông !!"
Theo tiếng gào thét của ông , đám quỷ trong bể nước trở nên bồn chồn, há miệng định c.ắ.n mặt ông :
“Ưm ưm ưm..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cao-thu-huyen-hoc-cap-toi-da-khuay-dao-the-gioi-nho-thu-do-de-va-boi-toan-boyd/chuong-492.html.]
Mộc Thời trực tiếp nhấn đầu Thịnh Hồng Lễ xuống nước, đám quỷ càng thêm hưng phấn, trong chớp mắt bao vây lấy ông .
“Á á!!!"
Thịnh Hồng Lễ gào thét điên cuồng, nhưng thể cử động dù chỉ một chút, trân trối đám quỷ c.ắ.n xé mặt , nhổ tóc .
Trong lúc giãy giụa, ông ướt sũng, ngừng thở dốc.
Ngoài từ đường , trong bể nước là quỷ!
Thịnh Hồng Lễ từ đường quỷ, nhưng đó là liệt tổ liệt tông của Thịnh gia, sẽ hại nhà.
Không ngờ trong bể nước lớn , ken đặc là quỷ!
Bể nước do đích Đại sư xây dựng, mục đích của là gì?
Đại sư...
Đại sư lừa dối Thịnh gia, lừa dối ông !
Thịnh Hồng Lễ vội vàng gào lên:
“Mộc Thời, cô buông , , hết!"
“Muộn ."
Mộc Thời trực tiếp ném ông trong bể nước.
Đám quỷ vô cùng hưng phấn, con đến con khác bò lên Thịnh Hồng Lễ, mặc kệ sống ch-ết c.ắ.n xé thịt ông .
“Á!
Á!
Á!!!!"
Toàn Thịnh Hồng Lễ đau đớn, đặc biệt là vị trí đó, ông kinh hãi đến cực điểm:
“Mộc Thời!
Mộc Thời!
!!"
Adrenaline tăng vọt, ông nắm c.h.ặ.t lấy thành bể nước, dáng vẻ t.h.ả.m hại vô cùng:
“Cứu mạng!
Đám quỷ rốt cuộc là thứ gì?"
Mộc Thời liếc ông , động tác gì, mặc kệ ông bám lấy:
“Đám quỷ đều giam cầm ở Thịnh gia, ngày qua ngày năm qua năm tạo âm khí, của Thịnh gia đương nhiên sẽ chịu ảnh hưởng."
“Tại ?"
Thịnh Hồng Lễ hiểu nổi:
“Tại Đại sư như ?"
Mộc Thời chằm chằm ông :
“Ông thực sự ?"
Thịnh Hồng Lễ lắc đầu nguầy nguậy:
“Không , , nếu , thể sống chung với nhiều quỷ như thế chứ?"
Lời là thật, ông dối.
Mộc Thời cũng hiểu nổi tại đặt một bể nước đầy quỷ ở Thịnh gia, một nơi dễ thấy thế , chỉ cần cô về là chắc chắn sẽ phát hiện .
Giả sử Đại sư trong miệng Thịnh Hồng Lễ là một trong tứ đại hung thú, mục đích của nó là gì?
Cố tình dẫn sự chú ý của cô đến bể nước ?
Hay là để che giấu thứ gì đó khác?
Mộc Thời vươn tay chộp lấy một con quỷ.
Bể nước tức thì hình thành một vòng xoáy lớn, như nuốt chửng bàn tay cô.
Mộc Thời dùng sức túm mạnh, vòng xoáy biến mất, nước cũng biến mất, chỉ còn những cái đầu ken đặc.
Những con quỷ bộ đều thể, chỉ còn một cái đầu trọc lóc, điên cuồng nhảy nhót Thịnh Hồng Lễ, giống như vô quả bóng đang nhảy disco, phát những tiếng lạch cạch giòn giã.
Mộc Thời quát:
“Yên lặng!
Không cử động!"
Đông đông đông!
Đông đông đông——!!
Đám quỷ những ngừng nhảy, mà còn nhảy hăng hơn.
Mộc Thời chộp lấy một cái đầu kỹ, phát hiện ba hồn bảy vía của chúng mất hết, chỉ còn một phách.
Điều giống hệt tình trạng của cô .
Cô cầm cái đầu đó dúi mặt Thịnh Hồng Lễ:
“Nhìn xem, nhận ?"