Cao thủ huyền học cấp tối đa khuấy đảo thế giới nhờ thu đồ đệ và bói toán - Chương 544

Cập nhật lúc: 2026-04-28 23:07:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhà họ Thịnh bất thường gì, tự nhiên sẽ thông báo cho .”

 

Thịnh Vân Sâm thở phào nhẹ nhõm một chút, chắc chắn là do thời gian học quá nhiều, tim vấn đề .

 

Cậu vỗ vỗ mặt, tỉnh táo hơn vài phần, học hành thật , nếu cha hài lòng với biểu hiện của , lúc nào cũng lấy Bùi Thanh Nghiễn mắng .

 

Tuy nhiên, tinh thần căn bản thể tập trung, trong đầu Thịnh Vân Sâm thoáng hiện bóng dáng em gái, đúng lúc đó một tin nhắn gửi đến điện thoại.

 

Cậu một cái, lập tức xông ngoài.

 

Giáo viên ngẩn một lát:

 

“Đại thiếu gia, ?

 

Bài học hôm nay còn học xong..."

 

Thịnh Vân Sâm thèm để ý ông , tin nhắn em gái thấy .

 

Trên đường, đụng Thịnh Hồng Lễ, lập tức tìm chỗ trốn .

 

Thịnh Hồng Lễ thấy , đang chuyện với bên cạnh.

 

“Từ đường thế nào ?"

 

“Mọi thứ đều , động tĩnh gì."

 

“Tiếp tục duy trì, phép để bất cứ ai gần, bảy ngày dọn dẹp."

 

mà, tiểu thư cô ..."

 

“Nhà họ Thịnh tiểu thư nào."

 

“Rõ, hiểu ."

 

Thịnh Vân Sâm lập tức hiểu , em gái nhốt trong từ đường.

 

mà, năm nay hủy bỏ tế tổ, từ đường lẽ đóng cửa từ lâu , thể để một em gái ở trong đó?

 

Thịnh Vân Sâm càng lo lắng hơn, vội vàng chạy về hướng từ đường, chọn đường vắng , tránh của cha phát hiện.

 

Cậu rõ, từ đường là nơi lành gì.

 

Thịnh Vân Sâm từng thấy ở từ đường, bóng đen gặm nhấm một đứa trẻ!

 

Cha đó là liệt tổ liệt tông hiển linh, nhưng tin.

 

Cậu bao giờ quên cảm giác sợ hãi đó, nhà ai tổ tiên ăn thịt trẻ con nhà ?!

 

Em gái ở trong từ đường bao lâu ?

 

Nhanh lên, nhanh hơn nữa, sắp tới nơi ...

 

Nhìn thấy từ đường ngay phía , Thịnh Vân Sâm sắp chạy trong, đột nhiên một đội xuất hiện chặn đường của .

 

Ánh mắt lạnh lẽo của Thịnh Hồng Lễ rơi :

 

“Vân Sâm, con đang ?"

 

“Cha!!"

 

Thịnh Vân Sâm giật , cha vẫn phát hiện .

 

Thịnh Hồng Lễ sầm mặt, lệnh cho vệ sĩ bên cạnh:

 

“Bắt nó !"

 

Thịnh Vân Sâm vô cùng lo lắng, rõ ràng chỉ còn thiếu một chút nữa thôi.

 

Không kịp suy nghĩ, lăn ngay tại chỗ tránh bàn tay của vệ sĩ, đá nhọn đ.â.m da thịt, m-áu chảy .

 

Tất cả vệ sĩ đồng loạt sững sờ, đây là đại thiếu gia đó, thương thì ăn thế nào.

 

Thịnh Vân Sâm quan tâm đến vết thương, thừa cơ hội , vòng qua tất cả vệ sĩ sải chân bước từ đường.

 

Thịnh Hồng Lễ kinh hãi:

 

“Vân Sâm, con !"

 

Thịnh Vân Sâm thấy bất kỳ âm thanh nào nữa, mắt là ánh sáng trắng, ngừng chớp nháy mắt.

 

Một luồng sức mạnh mạnh mẽ đè nặng , nôn một ngụm m-áu, luồng sức mạnh đó kỳ diệu biến mất.

 

Cậu hiểu đây là chuyện gì, đó tiếng của em gái truyền tới.

 

Thịnh Vân Sâm lau khóe miệng đầy m-áu, xông về phía nơi sáng nhất của ánh sáng trắng.

 

Em gái, em chờ thêm chút nữa, trai tới đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cao-thu-huyen-hoc-cap-toi-da-khuay-dao-the-gioi-nho-thu-do-de-va-boi-toan-boyd/chuong-544.html.]

 

Ánh sáng trong căn phòng trắng chớp chớp, Mộc Thời phát hiện sức mạnh giam giữ tiểu Mộc Thời yếu nhiều, Thanh Hư đạo trưởng đến cứu ?

 

Mộc Thời vực dậy tinh thần, chuẩn chứng kiến Thanh Hư đạo trưởng bá đạo.

 

Cố lên, đ.á.n.h cho con hung thú một trận tơi bời!

 

Tiểu Mộc Thời cảm thấy đau đớn bớt một chút, cô mặt đất cố sức bò ngoài.

 

Anh trai, trai, em lớn, thực hiện điều ước của , thể ch-ết...

 

Trong ánh sáng trắng xuất hiện một bóng , tiểu Mộc Thời ngẩng đầu , trong mắt lóe lên hy vọng, là trai!

 

Tuy nhiên giây tiếp theo, ánh sáng trong mắt cô mờ , chắc chắn là ảo giác.

 

Thịnh Vân Sâm ngừng thở dốc, cuối cùng cũng xông , thấy em gái đầy thương tích mặt đất, lập tức quỳ bên cạnh cô, vươn tay chạm nhưng dám.

 

“Em gái, trai đến trễ ..."

 

Tiểu Mộc Thời lầm bầm, giọng nhỏ:

 

“Lần , em thực sự sắp ch-ết , còn thấy tiếng của trai..."

 

Một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt, Thịnh Vân Sâm nhẹ nhàng dỗ dành:

 

“Em gái, là trai đây, trai đến đón em về nhà."

 

“Anh trai..."

 

Tiểu Mộc Thời khó khăn xoay chuyển con ngươi, “Anh trai, em đau quá, hu hu hu hu..."

 

“Không sợ sợ, trai đưa em ngoài ngay."

 

Thịnh Vân Sâm như thường ngày, nhẹ nhàng xoa đầu cô.

 

Mặc dù chính cũng sợ hãi, nhưng thời điểm thể lùi bước, nhanh ch.óng đưa em gái ngoài điều trị.

 

Thịnh Vân Sâm định bế tiểu Mộc Thời lên, tiểu Mộc Thời đột nhiên hét lớn:

 

“Không!

 

Anh !

 

Anh trai, đừng lo cho em, em sắp ch-ết , đừng lo cho em..."

 

Ánh mắt Thịnh Vân Sâm kiên định:

 

“Em gái đừng sợ, trai nhất định sẽ đưa em ngoài..."

 

Mộc Thời một bên vô cùng cảm động, hóa tình cảm của cô và Thịnh Vân Sâm hồi nhỏ như .

 

Không đúng, Thịnh Vân Sâm ngay cả Hoắc Diễn còn đ.á.n.h , đây?

 

Hung thú ch-ết mất ?

 

Ngay đó, căn phòng trắng rung chuyển dữ dội, căn bản vững.

 

Thịnh Vân Sâm ngã một cú, màng nhiều như , ôm lấy tiểu Mộc Thời, từng bước từng bước khó khăn ngoài.

 

Cậu một bước, căn phòng trắng rung chuyển càng dữ dội hơn.

 

Thịnh Vân Sâm mất trọng tâm, bảo vệ đầu của tiểu Mộc Thời, ngã mạnh xuống đất.

 

Đau!

 

Đầu đau quá mất!!!

 

Tiểu Mộc Thời , cố sức hét:

 

“Anh trai, trai..."

 

“Anh ."

 

Thịnh Vân Sâm gượng , “Em gái, đừng sợ."

 

Tiểu Mộc Thời lau nước mắt, gật đầu thật mạnh:

 

“Em sợ, em sẽ bao giờ sợ hãi nữa."

 

Căn phòng trắng bắt đầu sụp đổ, từng mảng tường trắng bay nhanh xuống.

 

Ầm ầm ——!

 

Tiếng động lớn truyền tới, Mộc Thời cảm thấy âm thanh chút quen thuộc.

 

Trong khoảnh khắc, một tia chớp khổng lồ giáng xuống, Thịnh Vân Sâm lật che chắn cho em gái, nhưng em gái lấy sức lực, ghì c.h.ặ.t lấy đôi tay , ấn xuống đất.

 

 

Loading...