Cặp Đôi Không Đội Trời Chung Hoá Ra Là Cặp Tình Nhân Vụng Trộm - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:52:11
Lượt xem: 19
, Giang Dự là một đỉnh lưu idol, và ảnh đế Lục Trầm Chu là đôi tư thù mà cả giới giải trí đều mặt.
Tại lễ trao giải, đạt giải ảnh đế, còn giải Nhân khí.
Người dẫn chương trình yêu cầu hai bên trao lời chúc phúc cho , Lục Trầm Chu cách một chiếc micro, giọng điệu lạnh lùng:
"Cậu Giang Dự bận rộn, mỗi hãy tự cố gắng ."
Mặt vẫn mỉm , nhưng chiếc cúp trong tay sắp bóp nát đến nơi.
Toàn mạng đang lan truyền ch.óng mặt câu "Vương bất kiến Vương" (Hai vị vua gặp mặt) của chúng .
Không ai rằng, khi nhận giải xuống đài, gửi tin nhắn cho :
"Hầm gửi xe B2, khu D 132. Đợi em hai mươi phút."
Cũng ai thấy, lúc trong bóng tối của hầm xe, ép thành xe, hôn hung dữ vội vã.
"Vẫn còn chiêu ong ghẹo bướm thế ?"
Anh thở dốc c.ắ.n tai .
chân mềm nhưng miệng vẫn cứng: "Mặc kệ em, Lục lão sư."
Cho đến khi ch.ó săn chụp cảnh leo ban công nhà giữa đêm.
Hot search nổ tung: #Lục ảnh đế nghi vấn tìm đến tận cửa báo thù#
Trong video, ôm lòng dỗ danh: "Tổ tông, sai , tôm hùm đất nấu vị cay nhé?"
lầm bầm: "... Thêm bánh gato nữa."
Ngày hôm , Weibo của cả hai chúng cùng cập nhật.
Anh @ : "Tổ tông nhà ."
@ Anh : "Đầu bếp nhà ."
Toàn mạng tê liệt.
Người hâm mộ đào acc clone từ ba năm của :
"Hôm nay dùng tôm hùm đất lừa về nhà , phiền thế."
Ánh đèn sân khấu chiếu thẳng mặt, cảm thấy da sắp bỏng rát đến nơi. Chiếc cúp "Nghệ sĩ yêu thích nhất năm" trong tay lạnh nặng, khiến tay đau nhức.
Tiếng hét ch.ói tai vang dội đài phần lớn dành cho , mà là dành cho vị bên cạnh .
Lục Trầm Chu.
Bản lúc đang cách vài bước chân, diện bộ vest nhung đen, từng sợi tóc đều toát vẻ thong dong của một ảnh đế. Chiếc cúp Nam diễn viên chính xuất sắc nhất trong tay , thôi thấy quý giá hơn của nhiều.
Người dẫn chương trình đưa micro tới, nháy mắt hiệu tạo chủ đề:
"Lần Trầm Chu bước đột phá lớn trong vai diễn! Album mới của Giang Dự cũng bán cháy hàng! Cả hai đều là những 'con ong chăm chỉ', hai bạn lời nào với đối phương ?"
Micro đưa cho . thể cảm nhận ánh từ phía bên cạnh, nhàn nhạt, chút nhiệt độ.
nâng mặt lên, trưng nụ hảo tì vết luyện tập hàng nghìn , đôi mắt cong :
"Lục lão sư luôn là tấm gương để em học tập, hy vọng cơ hội thỉnh giáo tiền bối."
Giọng trong trẻo, mang theo vẻ khiêm tốn và ngưỡng mộ đủ.
Khu vực fan của đài truyền đến một trận reo hò kìm nén.
Micro chuyển sang tay . Lúc nhận, thận trọng đến mức ngay cả đầu ngón tay cũng chạm .
Ống kính đẩy gần, cho một cảnh đặc tả.
Đường nét góc nghiêng của như d.a.o tạc, đối diện với khán đài, khóe miệng nhếch lên lịch sự, đó xoay , ánh mắt lướt qua như lướt qua một món đồ trang trí.
"Cậu Giang Dự nhân khí cao, bận rộn." Anh khựng một chút, giọng trầm thấp bình thản truyền qua loa phóng thanh, "Thỉnh giáo thì dám, mỗi hãy tự cố gắng ."
"Mỗi tự cố gắng".
Bốn chữ nhẹ bẫng, vạch rõ ranh giới ngăn cách khỏi thế giới của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cap-doi-khong-doi-troi-chung-hoa-ra-la-cap-tinh-nhan-vung-trom/chuong-1.html.]
Dưới đài lập tức vang lên vài tiếng nhạo nhịn , chẳng là fan nhà nào. Nụ mặt đổi chút nào, thậm chí còn rạng rỡ hơn, chỉ bàn tay đang giấu lưng cầm chiếc cúp là các đốt ngón tay trắng bệch, run rẩy nhẹ.
Đạo diễn cắt một cảnh đặc tả hai chúng cùng khung hình, màn hình lớn, như một hình nộm, còn lạnh lùng như một tảng băng. Bình luận livestream phát điên, dày đặc những màn hóng hớt và dìm hàng.
[Đánh ! Đánh !]
[Lục đế: Không quen, đừng tag.]
[Dáng vẻ Giang Dự dán lấy trông thật khó coi.]
[Đối thủ một mất một còn là thật ! ánh mắt thể g.i.ế.c luôn đấy!]
...
Trở hậu trường, sự ồn ào và khí hỗn tạp ch.óng mặt. Chị Vương quản lý và trợ lý bảo vệ , cứ như thể là món đồ dễ vỡ, băng qua hành lang chật kín truyền thông và nhân viên.
Ánh đèn flash nháy liên hồi, những câu hỏi ập đến câu sắc sảo hơn câu :
"Giang Dự, xin hỏi bạn nghĩ gì về câu 'mỗi tự cố gắng' của Lục Trầm Chu?"
"Hai bạn kết thù vì tranh kịch bản nam chính của 'Phong Yên' ?"
"Fan hai nhà xé mỗi ngày, ảnh hưởng đến quan hệ của hai bạn ?"
kéo thấp vành mũ, một lời, cho đến khi chui xe bảo mẫu, đóng cửa , cách biệt sự ồn ào bên ngoài, mới như rút mất xương mà gục xuống ghế, nhắm mắt .
Mệt. Một nỗi mệt mỏi thấm từ tận xương tủy.
Chị Vương ở bên cạnh lướt điện thoại, tiếng thở dài nối tiếp : "Lại lên hot search ."
liếc từ khóa hot search: #Lục Trầm Chu Giang Dự lạnh mặt#, phía kèm một chữ "Bạo".
"Mấy , cứ thích hình mà mò."
"Tùy họ ." ngắt lời chị, giọng khàn khàn.
Điện thoại trong túi quần rung lên một cái. chậm chạp lấy , màn hình sáng lên, một tin nhắn tên, chỉ một biểu tượng tàu vũ trụ đơn giản 🚀.
"Hầm gửi xe B2, khu D 132. Đợi em hai mươi phút."
Phiền.
Ngọn lửa nén nhịn suốt cả buổi tối trong lòng bùng lên. Trên đài diễn vai lạ nhập tâm thế cơ mà, giờ nhắn tin nhanh gớm.
trả lời, nhét điện thoại , với tài xế: "Về Cẩm Uyển."
Lúc xe chạy hầm gửi xe Cẩm Uyển khá muộn. Chị Vương và trợ lý dặn dò xong lịch trình ngày mai cũng về. Hầm xe trống trải yên tĩnh, chỉ còn tiếng ù ù trầm đục của máy thông gió. xuống xe ngay mà trong bóng tối một lúc lâu mới đẩy cửa xe .
Tiếng bước chân vang vọng trong sự tĩnh lặng. về phía thang máy, khi ngang qua khu D, khóe mắt liếc thấy chiếc SUV màu đen quen thuộc, như một con dã thú đang phục kích trong bóng tối cạnh vị trí đỗ xe 132.
Cửa sổ xe hạ xuống một nửa, một đốm đỏ rực lóe lên tắt trong bóng tối.
coi như thấy, dừng bước.
"Tạch." Một tiếng động nhẹ, cửa xe mở khóa.
tiếp tục về phía .
"Giang Dự."
Giọng cao, mang theo lạnh của màn đêm, còn một chút... mệt mỏi nên lời giống hệt .
đột ngột khựng , xoay , vài bước lao trở , kéo cửa xe chui , mạnh tay sập cửa. Một tiếng "rầm" thật lớn, cả xe đều rung lên.
Mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc khiến ho khẽ một tiếng. nhấn hạ cửa sổ xe, giọng khó chịu: "Hút nhiều thế, đóng máy nghỉ diễn sớm ?"
Anh gì, dập tắt điếu t.h.u.ố.c, bật chế độ lọc khí. Sau đó mới mặt sang .
Trong xe bật đèn, chỉ ánh sáng yếu ớt từ bảng điều khiển phản chiếu góc nghiêng rõ nét sắc sảo của . Vẻ xa cách cao cao tại thượng đài biến mất, giữa lông mày là vẻ mệt mỏi sâu sắc.
Không ai trong chúng lên tiếng , cứ thế trong bóng tối và mùi t.h.u.ố.c lá vương vấn sót . Bầu khí chút căng thẳng.
"Cúp ?" Anh phá vỡ sự im lặng , giọng khàn.
"Vứt ở cốp xe ." Ngoảnh mặt cột bê tông lạnh lẽo ngoài cửa sổ, "Không sánh với cúp đế của , thờ phụng nổi."
Anh dường như khẽ thở dài một tiếng.
Tiếng thở dài sợi dây thừng căng c.h.ặ.t trong lòng run rẩy.