Chương 2
Trong sách , sẽ yêu nam chính nghèo nhưng , dùng thủ đoạn cưỡng ép chiếm đoạt. Nam chính tổn thương lòng tự tôn nhưng sức phản kháng, chỉ thể nhẫn nhịn.
Nhiều năm , nam chính công thành danh toại, cùng nữ chính cũng xuất nghèo khó nối tình xưa, đầu trả thù .
Khi đó, dựa miêu tả về nam chính trong sách, theo bản năng liền cho rằng nam chính là Bùi Hạc.
bây giờ nghĩ , đời chỉ một nghèo trai như Bùi Hạc .
Với tính cách của , gặp trai hơn mà lòng cũng khả năng.
Để chắc ăn, nhất định rải lưới rộng .
Duy trì quan hệ với tất cả những sinh vật thể là nam chính.
lập tức rút điện thoại nhắn tin cho ba:
“Ba! Con một kế hoạch vĩ đại.”
“Con tài trợ cho tất cả những đàn ông nghèo nhưng trai xung quanh con. Vâng đúng , chỉ là cô con gái lương thiện của ba từ thiện thôi, ba chắc chắn sẽ từ chối đúng ?”
Bên trả lời ngay:
“Con gái , mở hậu cung là phạm pháp đấy! Lúc nhà nước thành lập báo cho con hả?”
“Một Bùi Hạc còn đủ cho con hành hạ ?”
“Lùi một vạn bước mà , sức khỏe con chịu nổi ???”
định giải thích thì một bóng phủ xuống.
Quý Tư Việt bên cạnh , cúi mắt xuống.
Đôi mắt hoa đào xinh của gợn sóng lấp lánh.
“Bạn học, thể chỗ ?”
Vốn dĩ cùng bàn với Bùi Hạc.
để tiện cho việc cai dần với sự phụ thuộc Bùi Hạc, sáng nay bảo đổi chỗ.
khựng một chút, theo phản xạ gật đầu.
Lúc nãy suy nghĩ quá rối, thậm chí còn ngẩng đầu lên .
Giờ gần mới phát hiện, lời đ.á.n.h giá của đám bạn hề phóng đại.
Quý Tư Việt cong môi với , giọng dịu dàng:
“Sau mong chỉ giáo nhiều hơn nhé bạn cùng bàn.”
Nốt ruồi lệ mắt khẽ lay động trong nắng, mang theo một phong vị khó tả.
Mặt cũng chịu thua kém mà đỏ lên.
Vừa định mở miệng, chợt cảm nhận một ánh cực mạnh.
Bùi Hạc đang , đôi mắt đen trầm lắng, đoán cảm xúc.
Quý Tư Việt nghiêng đầu, chắn mất tầm của Bùi Hạc.
“Sao ?”
“Cậu thấy khỏe chỗ nào ?”
vội xua tay, gượng:
“Không, .”
…
Chuyện quỹ từ thiện của tạm thời khép , các rủi ro tiềm ẩn về của công ty cũng rà soát gần hết, cuối cùng cũng thể thở phào.
Hiếm hoi lắm mới về căn hộ gần trường khi trời tối.
Mở cửa thì bên trong tối đen.
Ánh đèn neon ngoài thành phố hắt qua cửa sổ, phác họa nên dáng gầy gò của Bùi Hạc.
Anh dường như thấy động tĩnh mở cửa, lặng lẽ đó, giống như một pho tượng nhiệt độ.
sững , mò đưa tay tìm công tắc.
“Sao bật đèn?” - dò hỏi:
“Anh… ?”
Anh trả lời.
Không khí đặc quánh đến mức như thể vắt nước.
đặt túi xuống, nghi hoặc bước trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cau-chuyen-cua-nu-phu-doc-ac/chuong-2.html.]
“Cuối cùng cô cũng chịu về nhà .”
Anh rốt cuộc mở miệng, trong giọng như đang kìm nén điều gì đó.
“Gần đây việc quan trọng bận.”
khô khan giải thích, tới bên ghế sofa.
Vừa định vòng qua Bùi Hạc về phòng, cổ tay đột nhiên nắm lấy.
Cảm giác lạnh buốt khiến khẽ run.
Bùi Hạc cúi mắt , trong đáy mắt cảm xúc cuộn trào.
“Bận cái gì?”
Anh khẩy một tiếng, ngón tay chậm rãi siết c.h.ặ.t.
“Ngày nào cũng ở cùng thằng chuyển trường , nó chính là chuyện quan trọng nhất trong lòng cô, đúng ?”
hiểu gì cả:
“Quý Tư Việt? chỉ dẫn thủ tục tài trợ, đủ điều kiện của quỹ họ Đồng…”
“Cô còn tài trợ cho ?”
Bùi Hạc cắt ngang lời , nhíu mày.
“Bước tiếp theo là gì? Cũng định cho chuyển ở đây?”
“Giống như năm xưa đưa về nhà ?”
Anh ép sát một bước, theo phản xạ lùi , lưng dán lên bức tường lạnh ngắt.
“Bùi Hạc, bình tĩnh .”
cố giãy , nhưng phát hiện tay đang khẽ run.
“Bình tĩnh?”
Anh đột nhiên bật , nhưng trong mắt hề ý .
“Đại tiểu thư, một tháng nay cô trốn , bắt đổi chỗ , nhưng cùng Quý Tư Việt. Là dựa cái gì?”
Da đầu tê rần:
“Anh… ý gì?”
“Tại cô còn giống đây nữa.”
“Chỉ một .”
Hơi thở phả lên mặt , mang theo mùi hương trong trẻo đặc trưng của thiếu niên, lúc nóng đến đáng sợ.
“Giống như mười năm .”
Tay còn của chống lên tường bên tai , giam trong hẹp.
Trong bóng tối, đường nét gương mặt gần trong gang tấc. thấy hàng mi khẽ run, đường môi mím c.h.ặ.t, còn d.ụ.c vọng chiếm hữu gần như bệnh hoạn nơi đáy mắt.
“Bùi Hạc.”
thử biện giải.
“ trốn . Chúng vẫn giống như mà.”
“Giống ?”
Bùi Hạc nhếch môi, vành mắt đột nhiên đỏ lên.
“Vậy cô .”
“Có cô yêu nhất ?”
Đầu óc trống rỗng.
Anh vòng vo một hồi lâu như , chỉ để rằng yêu nhất ?
kịp nghĩ nhiều.
“Tất nhiên .”
toát mồ hôi đầy đầu.
“Dù … chúng cũng là bạn nhất mà.”
Vừa dứt lời, vẻ mặt của Bùi Hạc lập tức trở nên lạnh lùng.
Anh chằm chằm như thể đang con mồi tự cho là khôn ngoan.
"Bạn …" Bùi Hạc lặp từ đó, nhấn mạnh từng âm tiết. Rồi buông cổ tay . Trước khi kịp thở phào nhẹ nhõm, thấy tay di chuyển đến cổ áo đồng phục học sinh của .