Chương 7
Anh khẽ, l.ồ.ng n.g.ự.c truyền tới rung động nhẹ.
“Người ích kỷ đê hèn bao giờ là đại tiểu thư, mà là .”
“Xuất thấp kém như , mà lúc nào cũng khống chế việc mơ tưởng đến đại tiểu thư.”
“Thậm chí còn âm thầm vui mừng sự ngang ngược, bá đạo của cô, bởi vì vẻ mặt đó chỉ thuộc về riêng .”
“ thậm chí từng vô liêm sỉ nghĩ rằng…”
“Chỉ cần hầu hạ cho đại tiểu thư thêm kiêu căng một chút, kiêu căng hơn nữa.”
“Kiêu căng đến mức khác đều chịu nổi.”
“Vậy thì đại tiểu thư sẽ vĩnh viễn rời khỏi .”
Anh nới lỏng vòng tay, cúi đầu mắt .
“ yêu đại tiểu thư.”
“Không ai thể đổi điều đó.”
Ánh mắt lạnh , từng chữ từng chữ rơi xuống.
“Nếu cốt truyện nhất định chia cắt chúng …”
“Vậy thì hãy sửa nó.”
“Đại tiểu thư hãy thử tin một , ?”
“Hôm nay chính là minh chứng nhất.”
“Chúng thể chống nó.”
“Nếu khống chế…”
“Đại tiểu thư cứ tát .”
“Tát đến khi tỉnh táo thì thôi.”
, sự kiên định chút che giấu và lòng trung thành gần như cố chấp trong mắt .
Dòng m.á.u lạnh lẽo trong dường như bắt đầu chảy .
giơ tay lên, nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo gầy rắn chắc của , vùi mặt l.ồ.ng n.g.ự.c ấm nóng, lắng nhịp tim trầm mà mạnh mẽ.
Rất lâu , thấy giọng khàn khàn, nhưng rõ ràng đến lạ.
“…Được.”
“Chúng thử xem.”
“Cùng …”
“Viết nó.”
Ngày trở trường kỳ thi đại học, khí trong hội trường vô cùng sôi động.
Ban lãnh đạo nhà trường ai nấy đều mặt mày hồng hào. Ba với tư cách là nhà đầu tư lớn nhất của trường càng phấn khởi mặt.
“Con gái, con đúng là mắt .”
“Trường bao nhiêu năm mới từng nhân tài, danh tiếng lập tức bùng nổ.”
“Hồi còn bảo trường là lũ phú nhị đại ngốc nhiều tiền, bây giờ thì khác . Đến cả đối tác của ba cũng hỏi xin suất nhập học đấy.”
khan hai tiếng, trong lòng ngổn ngang.
Lúc , để tránh chỉ tài trợ riêng cho mỗi Bùi Hạc đúng con đường cốt truyện cũ, rải lưới rộng tay, gần như tài trợ hết tất cả nam sinh ở Bắc Kinh điều kiện phù hợp.
Toàn bộ đều nhận ngôi trường tư thục do ba tài trợ, bao ăn bao ở.
Hỏi han ân cần, gửi tài liệu, gửi quan tâm, chỉ sợ bỏ sót mất một nam chính tiềm năng nào.
thật sự ngờ, đám học sinh nghèo mà từng tài trợ gần như ôm trọn bộ chỉ tiêu Thanh Hoa Bắc Đại của Bắc Kinh năm nay.
Còn Bùi Hạc thì gì bất ngờ, thẳng tay giành luôn ngôi trạng nguyên khối tự nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cau-chuyen-cua-nu-phu-doc-ac/chuong-7.html.]
Trên sân khấu, lãnh đạo nhà trường đang đầy nhiệt huyết giới thiệu:
“Tiếp theo, xin mời thủ khoa khối xã hội của trường , mời bạn học Quý Tư Việt lên chia sẻ kinh nghiệm học tập!”
Tiếng vỗ tay vang dội.
Quý Tư Việt bước lên sân khấu.
Anh nhận micro, ánh mắt quét qua khán phòng, dường như khẽ dừng ở hướng của .
“Tô ỉất vinh dự ở đây.”
Giọng truyền qua loa, dịu dàng và dễ .
“Trước hết, cảm ơn sự bồi dưỡng của nhà trường, cảm ơn sự tận tụy của các thầy cô.”
Một màn mở đầu tiêu chuẩn.
“ hôm nay, đặc biệt cảm ơn một .”
Anh dừng , hội trường dần yên lặng.
“Khi hoang mang nhất, khó khăn nhất, thậm chí suýt từ bỏ việc học vì cảnh gia đình, chính cô đưa tay .”
Giọng Quý Tư Việt nhẹ nhàng mà rõ ràng, ánh mắt như xuyên qua đám đông, rơi thẳng lên .
“Cô cho cơ hội tiếp tục học, chỉ là sự hỗ trợ về kinh tế...”
“... mà quan trọng hơn, cô với : Quý Tư Việt, giỏi. Cậu xứng đáng một tương lai hơn.”
“Không cô , thậm chí còn cơ hội ở đây.”
“Đồng Hoa, cảm ơn.”
“Cảm ơn vì khích lệ , để tin rằng, cũng thể trở thành giỏi nhất.”
Lời dứt, hội trường đầu tiên rơi tĩnh lặng, đó bùng nổ tiếng vỗ tay lớn hơn kèm theo những tiếng xì xào.
“Đồng Hoa? Là thiên kim của tập đoàn Đồng thị ?”
“Cô tài trợ cho Quý Tư Việt ? Người thật…”
“Trời ơi, đúng kiểu tiểu thuyết bước đời thực. Thiên kim nhà giàu tài trợ học bá nghèo?”
Da đầu tê rần, cảm giác những ánh như như từ bốn phía dồn tới, khiến chỉ thể cúi gằm đầu thấp hơn.
Ban đầu, cũng quá nhiều chú ý đến lời .
Dù , chuyện doanh nghiệp tài trợ học sinh nghèo cũng hiếm.
Cho đến khi học bá thứ hai bước lên sân khấu, khi chia sẻ xong kinh nghiệm học tập, cũng ngượng ngùng :
“ cũng đặc biệt cảm ơn Đồng Hoa học tỷ, khi khó khăn nhất, chị cho dũng khí và sức mạnh để tiếp tục. Những lời chị , luôn ghi nhớ.”
Nam sinh thứ ba đẩy gọng kính, nghiêm túc:
“Cảm ơn bạn học Đồng Hoa. Sự công nhận của bạn ý nghĩa lớn đối với .”
Người thứ tư…
Người thứ năm…
Mỗi một học sinh nghiệp xuất sắc bước lên sân khấu, đều hẹn mà cùng trịnh trọng cảm ơn .
Cảm ơn cơ hội cho họ.
Cảm ơn sự khích lệ từng đưa .
Cảm ơn câu năm : “Cậu là giỏi nhất.”
Từ những lời bàn tán lẻ tẻ ban đầu, khi cảm ơn ngày càng nhiều, tiếng xì xào dần hợp thành một làn sóng rõ ràng.
…
trốn hậu trường, hai má nóng bừng, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: xong .
Năm đó vì để sống sót, quá tay, quan tâm quá rộng, bây giờ báo ứng đến nơi.