Câu hệ mỹ nhân bị ẩm thấp ca ca điên cuồng mơ ước - Chương 104: Ván Cờ Lật Ngửa, Ta Sẽ Làm Tiểu Tam

Cập nhật lúc: 2026-02-02 11:59:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chuyện dọn về thể thương lượng, nhưng chuyện kết hôn thì .”

 

Cận Đình Châu mày mắt sâu thẳm, mang theo sự lạnh lùng cho phép khác xen :

 

“Quý Minh Xuyên hoa tâm ngu ngốc, tuyệt đối , sẽ để Âm Âm ở bên cạnh .”

 

, gia gia lẽ còn nhận tin tức, Quý Minh Xuyên chắc là tự hổ, xứng với Âm Âm của chúng , cho nên chủ động gửi thư từ hôn, cầu xin Âm Âm cho tự do, gia gia ký tên .”

 

Môi lão gia t.ử run lên hai cái: “Khi nào?”

 

“Sáng sớm hôm nay.”

 

Cận Đình Châu giọng điệu ôn hòa, khóe môi treo ý , thong thả ung dung lấy một văn kiện mạ vàng, đặt lên bàn:

 

“Tiểu Quý tổng thành tâm, tự suýt c.h.ế.t đuối ở biển, buổi sáng mang thương tích đến bệnh viện chờ, gì cũng gặp .”

 

cũng nỡ khó đối phương, thời đại mới nam cưới nữ gả tự do, gia trưởng cũng thể trái ý con trẻ, gia gia hẳn là hiểu.”

 

Văn kiện mạ vàng đưa đến mặt ông, đó là chữ của hai đời nhà họ Quý.

 

Bàn tay lão gia t.ử nắm c.h.ặ.t buông , buông nắm c.h.ặ.t.

 

Cái gì mà Quý Minh Xuyên thành tâm, suýt c.h.ế.t đuối, còn mang thương tích chủ động đến cửa?

 

Sợ là vị hảo tôn t.ử của ông trực tiếp phái xông phòng bệnh, kề d.a.o cổ đối phương ép ký tên.

 

Lão gia t.ử trong lòng rõ như gương, nhưng đối phương việc chê , đến bây giờ ông còn nhận nửa điểm tin tức.

 

Thư từ hôn ký xong ném lên bàn ông, ông còn hai mắt tối sầm.

 

Vị hảo tôn t.ử của ông bản lĩnh ngày càng lớn, thủ đoạn cũng ngày càng tàn nhẫn, sự khống chế đối với nhà họ Cận cũng khác xưa so với lúc mới tiếp quản.

 

Anh đang ngầm hiệu, bệnh viện tư nhân danh nghĩa nhà họ Cận, trong lúc những ông để còn rối rắm, thể trực tiếp hủy hôn, còn thể chỉnh đốn bệnh viện từ xuống như thùng sắt, ngay cả một tin tức cũng lọt ngoài.

 

Có lẽ là tin tức đó bay ngoài.

 

Ông già, còn Cận Đình Châu thì đang ở độ tuổi sung sức nhất.

 

Rốt cuộc phản chiến về phe ai, trong lòng đám đó cũng cán cân.

 

Một cảm giác suy sụp vô lực theo tiếng thở dài tràn , lão gia t.ử xoa xoa trán.

 

“Ta mệt , chuyện kết hôn của Lê Âm sẽ bàn , mấy vị chú bác thím của con sẽ giúp xem xét.”

 

“Hai ngày con dọn về đây, nhà cũ trống trải, nhiều chỗ yên tĩnh cho con việc.”

 

Cận Đình Châu khẽ cong môi.

 

Lão gia t.ử định dậy, đột nhiên, giọng của tiểu thẩm vang lên:

 

“Ba, thật dám giấu, con ở đây còn chút đồ…”

 

do do dự dự, kéo túi xách tùy .

 

“Ba để chúng con xem xét con rể cho Âm Âm, chúng đều là một nhà, đây đều là việc nên , nhưng ba xem…”

 

Cùng với giọng điệu thôi của phụ nữ, mấy tấm ảnh xuất hiện trong tầm :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cau-he-my-nhan-bi-am-thap-ca-ca-dien-cuong-mo-uoc/chuong-104-van-co-lat-ngua-ta-se-lam-tieu-tam.html.]

 

Tuyết lớn bay lả tả, ánh đèn vàng ấm áp.

 

Trước cửa sổ sát đất khổng lồ, đàn ông hình cao lớn ôm lấy eo thiếu nữ, đang nhận nụ hôn của đối phương.

 

Hình ảnh lưu luyến, ái triền miên.

 

 

Hình ảnh đầy sức tác động mạnh mẽ lọt đồng t.ử, lão gia t.ử xem đến mắt tối sầm .

 

Sự việc ông sớm suy đoán, cũng nhân lúc Đình Châu ở, nhanh ch.óng đính hôn cho Lê Âm.

 

Hai đứa trẻ đều kẻ ngốc, ông gõ một cái, đối phương sẽ hiểu ý là gì.

 

Vốn còn tưởng thể cứ thế cho qua, ai ngờ sự việc ngày càng nghiêm trọng, bây giờ là m.a.n.g t.h.a.i là hôn môi, chỉ thiếu điều dán chữ “ tư tình” lên mặt ông.

 

Quản gia hoảng loạn đưa nước, hầu phía giúp ông vuốt n.g.ự.c, bên tai ồn ào cãi vã, mấy phòng đang lẩm bẩm cái gì.

 

Lão gia t.ử phổi sắp tức nổ tung, ông một tay đập ảnh chụp lên bàn, lạnh giọng gầm lên:

 

“Không quan hệ bất chính! Đây là quan hệ bất chính của !”

 

“A! Cậu cho ! Anh em nhà ai hôn như thế !”

 

Lão gia t.ử nổi giận, những khác cũng im bặt.

 

Ánh mắt khiển trách ẩn chứa sự khoái trá ngấm ngầm, như mũi tên b.ắ.n về phía bóng cao lớn đó.

 

Người đàn ông vẫn bình thản, khóe môi treo nụ thỏa đáng, phủi phủi bụi bặm tồn tại tay áo:

 

“Vâng, thừa nhận, là đang quyến rũ Lê Âm.”

 

Sự yên tĩnh gần như ch.ói tai, khí cũng mang theo những yếu tố xao động.

 

Mấy vị chú bác dùng ánh mắt “nó điên ” để xác nhận với , lão gia t.ử ghế chủ vị tức giận đến nhắm mắt.

 

Giọng của vị hảo tôn t.ử của ông truyền đến, nhanh chậm phân tích chính :

 

“Không là bản tính ti tiện, dù gia gia tự nuôi nấng cũng khó đổi sự ô uế , là do thiên tính, là sự dơ bẩn mang trong gen ”

 

Giọng điệu của vi diệu dừng một chút, lướt qua từng khuôn mặt kinh ngạc:

 

“Tóm , nảy sinh những suy nghĩ nên với Lê Âm.”

 

“Từ phận trai nuôi mà , tình cảm của đối với con bé rốt cuộc thể công khai, phá hủy hình tượng của trong lòng con bé, cho nên chỉ thể dùng một chút thủ đoạn gì, ngấm ngầm quyến rũ con bé.”

 

Cằm sắc bén nâng lên, chỉ về phía những tấm ảnh.

 

Mày kiếm nhướng lên ánh đèn lộ vẻ tà khí, giọng điệu thành khẩn:

 

“Ngày đó con bé mang bạn bè đến Phong Viên chơi, con bé vui, tạo một trận tuyết cho con bé.”

 

“Con bé vui, đối với hề phòng , thế là liền nhân cơ hội mở miệng, con bé hôn …”

 

Giọng vốn trầm, mang theo chút khàn khàn, đến chuyện tình cảm, khó tránh khỏi khiến suy nghĩ miên man.

 

 

Loading...