Lê Âm hôn đến mức tìm thấy phương hướng.
Chút kỹ xảo trêu chọc nhỏ bé từng nghiền áp, chỉ thể vụng về theo tiết tấu của đàn ông, đối phương dẫn dắt.
Cô thăm dò vén vạt áo sơ mi của Cận Đình Châu lên, sờ sờ cơ bụng .
Lần Cận thâm trầm nội liễm cự tuyệt, thậm chí còn đỡ tay cô nâng lên, thuận tiện cho động tác của cô.
Lê Âm sướng c.h.ế.t, cảm giác như bánh từ trời rơi xuống.
Quả nhiên đại nạn c.h.ế.t, tất hạnh phúc cuối đời.
Bơi một vòng trong biển, khi trở về liền hỉ đề lão công ( chồng).
Sớm giả vờ mất trí nhớ hữu dụng như , cô khẳng định sớm giả ngốc .
“Lạch cạch” một tiếng kim loại bật mở vang lên, xúc cảm rõ ràng của nhân ngư tuyến khắc lên đầu ngón tay.
Người đàn ông đang ôm hôn cô hô hấp dồn dập, bàn tay to ôm eo cô bỗng nhiên siết c.h.ặ.t.
Thanh âm trầm thấp mang theo chút khàn khàn, trêu chọc màng tai cô:
“Gấp gáp như ?”
Lê Âm vẻ hiểu, ám chọc chọc chơi :
“Trước chúng cũng thường xuyên ?”
“Hay là em đều vội, đều là chủ động?”
Một tiếng trầm thấp dật tán trong khí, vô khổng bất nhập (len lỏi ngóc ngách) lọt tai cô, nóng đến mức tim Lê Âm nhảy dựng, tai cũng đỏ theo.
Gương mặt bàn tay to của đàn ông nâng lấy, mang theo sự cưng chiều cùng dung túng.
Đối phương nhẹ nhàng mút hôn cánh môi cô, trong thanh âm mang theo ý trêu chọc:
“Đại tiểu thư cái gì, đương nhiên chính là cái đó.”
Lê Âm cảm thấy mỹ mãn, ngửa đầu để hôn, trong lòng nảy sinh cảm giác hạnh phúc chân thật.
Thanh âm hàm hồ hôn đến đứt quãng, ở nơi đó hươu vượn:
“Vậy khẳng định là chủ động, em là đứa trẻ hổ như , dễ dàng thẹn thùng, tuổi nhỏ hơn nhiều như , khẳng định chiếm tiện nghi.”
“Nói chừng sớm dỗ dành em, bảo em sờ , cố ý cởi bỏ nút thắt câu dẫn em, còn sẽ đem em chặn ở trong góc hôn, cưỡng bách em gọi là lão công...”
“Hơn nữa chúng còn ở cùng một chỗ, ai bao nhiêu đêm sẽ đối với em cái gì, chừng em ngủ , liền sẽ đẩy cửa phòng em , nhân lúc em ngủ say em ngô ”
Cái miệng hươu vượn của cô Cận Đình Châu chặn nữa.
Tuyết rơi sôi nổi đập cửa sổ phát tiếng sột soạt, ngoài cửa sổ là đêm yên tĩnh, sô pha hai đạo ảnh gắt gao ôm dựa sát trùng điệp.
Đêm nay Cận Đình Châu hôn cô, so với bất kỳ lúc nào trong quá khứ hôn lên trán cô còn nhiều hơn.
Ánh đèn nửa tối như lụa mỏng bao phủ góc trong phòng, khi tách nữa, đôi môi Lê Âm đỏ đến thành bộ dáng, đôi mắt ướt dầm dề chứa nước, quần áo đảo còn tính là đoan chính.
Ngược Cận ngày thường tự phụ trọng nhất càng thể, âu phục sẫm màu chồng chất, cúc áo sơ mi rộng mở, lộ mảng lớn eo bụng với những múi cơ rõ ràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cau-he-my-nhan-bi-am-thap-ca-ca-dien-cuong-mo-uoc/chuong-115-loi-to-tinh-dien-cuong-nguyen-chet-vi-em.html.]
Ngón tay mảnh khảnh của thiếu nữ dừng ở đó, chịu buông tha mà truy vấn :
“Vậy thật sự lén lút lưng em yêu đương ? Một chút cũng ? Một chút cũng từng rung động với khác?”
Người đàn ông thở dài, bàn tay to với những khớp xương rõ ràng nâng gương mặt cô, ngón cái thoáng thô lệ cọ qua gò má non mềm của đối phương.
“Không , trừ em thích bất luận kẻ nào, càng sẽ rung động với khác.”
Thiếu nữ trong lòng n.g.ự.c hừ nhẹ một tiếng, bắt đầu kẹp hàng lậu (đưa yêu cầu riêng):
“Vậy yêu em .”
Ánh mắt thâm thúy của đàn ông bao phủ lấy cô, đôi mắt hẹp dài một mảnh nhu hòa:
“Anh yêu em.”
“Cận Đình Châu đến thế giới chính là vì yêu Lê Âm, Cận Đình Châu trả giá tất cả đều là vì Lê Âm thể cuộc sống hơn, vui vẻ hơn.”
“Nếu vận mệnh thể lựa chọn, Cận Đình Châu nguyện ý trả giá sinh mệnh của , đổi lấy tất cả những gì Lê Âm tha thiết ước mơ.”
Lòng bàn tay dừng má cô một mảnh nóng bỏng, đàn ông nhẹ nhàng nâng niu.
Đôi mắt đen như mực mang theo sự ôn nhu kín kẽ hở, sự cố chấp cùng âm u giao điệp, thanh tuyến trầm thấp đều mang theo sự sung sướng nào đó:
“Anh khao khát vì em mà c.h.ế.t.”
“Bảo bảo, em sở hữu tất cả của Cận Đình Châu.”
Thiếu nữ trong lòng n.g.ự.c sửng sốt một giây, hốc mắt chứa nước chút đỏ, bỗng nhiên cúi ôm lấy , trong miệng lầm bầm lầu bầu:
“Cái gì mà c.h.ế.t c.h.ế.t, chuyện may mắn như .”
“Mau phỉ phỉ phỉ Cận Đình Châu, loại lời cho phép .”
Người đàn ông cô ôm cổ nhẹ nhàng , nụ hôn mật mật dừng tóc cô.
Nguy cơ t.ử vong ở Bành Thành giải trừ, trong lòng Lê Âm luôn yên.
Huống hồ cô lo lắng khi nào tiểu binh đạo đức của Cận Đình Châu chiếm cứ đại não, giữ cách với cô.
Tròng mắt thủy nhuận nhẹ nhàng chuyển động, Lê Âm dậy, định đem gạo nấu thành cơm.
Ai ngờ giây tiếp theo, bàn tay to của đàn ông liền nắm lấy cổ tay cô.
Như sợ cô thương tâm, nhẹ nhàng hôn lên mặt cô:
“Đây là phòng bệnh, ở chỗ thích hợp.”
Lê Âm mạnh miệng: “Sao thích hợp?”
“Thân thể em , viêm phổi nhiễm trùng, vận động kịch liệt sẽ ho khan.”
Thanh âm đàn ông trầm thấp, yêu thương quý trọng hôn lên ch.óp mũi cô:
“Cận Đình Châu bắt nạt cô bé đáng thương đang bệnh, cũng nhân lúc cháy nhà mà hôi của, để em nhiều năm nhớ chỉ cảm thấy là trải nghiệm hấp tấp tồi tệ.”