“Bảo bảo, thở dốc, thì sẽ lạnh đấy.”
Đối phương chuyện với cô, như là bỗng nhiên nhớ tới cái gì, đôi mắt thanh quý híp , ngữ khí kéo dài:
“Nhắc mới nhớ, em giống như thích xem loại văn học nào đó……”
Lê Âm chột cảnh giác: “Cái gì?”
Đối phương cô , ý vị thâm trường.
Lê Âm tổng cảm thấy lời , nhưng Cận Đình Châu , trong lòng cô ngứa ngáy, nhịn tò mò.
Cánh tay mảnh khảnh câu lấy cổ đàn ông, ngay cả lúc nũng cũng vênh mặt hất hàm sai khiến,
“Em ghét nhất chuyện một nửa, mau !”
Đối phương bất đắc dĩ, hạ giọng, đổi thành một loại ngữ khí nghiêm túc khác:
“…… Trong bóng đêm đưa tay thấy năm ngón, Lê Âm đẩy cửa phòng Cận Đình Châu đang ngủ say .
Kim loại bật mở, đàn ông trong phòng hồn nhiên gì.
Ga trải giường theo trọng lượng ép xuống, mèo nhỏ vồ mồi Lê Âm hung hăng ”
Lê Âm một phen bịt miệng .
Là tiểu thuyết Hứa Sanh gửi, Cận Đình Châu đáng ghét đổi vai nam nữ chính.
Trong phòng im ắng, chỉ hai bọn họ.
Lê Âm thẹn quá hóa giận vẫn hạ giọng uy h.i.ế.p,
“Em thích xem, ……”
Người đàn ông cô bịt miệng cô , nhẹ nhàng gật đầu.
Lê Âm buông tay .
Cận Đình Châu thở dài, thêm một cái kết cục hài hước cho câu chuyện:
“Đáng tiếc đàn ông giường động tĩnh, sờ lên cứng ngắc, hóa là em gái cho thở dốc, cho nên nghẹn c.h.ế.t .”
Lê Âm: “……”
Trò đùa quá lạnh, Lê Âm run lên một cái.
Người đàn ông khuôn mặt tuấn cô, chút nghi hoặc:
“Em cảm thấy buồn ?”
Lê Âm: “Ha ha.”
Bệnh viện tư nhân lớn nhất Bành Thành, phòng bệnh đặc cấp vây kín như nêm cối, thậm chí ngay cả vệ sĩ cũng là Cận Đình Châu mang đến.
Đại khái bởi vì là ngày nghỉ lễ, bệnh viện hôm nay cũng náo nhiệt hơn so với ngày thường một chút.
Người nhà dìu già dắt trẻ giọng địa phương nơi khác khó hiểu, nhân viên vệ sinh đeo khẩu trang đôi mắt thỉnh thoảng liếc lên lầu, bệnh xử lý viện nhầm tầng lầu, lúc rời còn sờ sờ túi……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cau-he-my-nhan-bi-am-thap-ca-ca-dien-cuong-mo-uoc/chuong-134-treu-choc-trong-xe-gia-toc-day-song.html.]
Bành Thành ánh mặt trời rực rỡ dựng sẵn sân khấu kịch, vở diễn trong bệnh viện còn xuất sắc hơn bên ngoài.
Đáng tiếc quy cách an ninh quá cao, một con muỗi cũng bay lọt, ngay cả khí nồng nặc mùi t.h.u.ố.c sát trùng cũng mang theo sự nôn nóng.
Tin tức phẫu thuật thành công theo chiếc Rolls-Royce bay vọt qua lặng lẽ truyền , viện phương giữ kín như bưng, vui mừng mặt giả.
Cùng lúc đó, tin tức vụ án viện điều dưỡng Bình An 14 năm khởi động , cũng đưa tới án thư nhà cũ Cận gia.
“Chuyện thành cái thể thống gì, cũng cái chú cậy già lên mặt, cứ một hai chỉ điểm nó cái gì, nhưng Đình Châu đứa nhỏ chính là hồ nháo!”
“Ba, ngài cũng quản quản, đó nó cùng Lê Âm yêu đương lên tin tức, náo loạn trò lớn như , nó còn nhớ lâu, hiện tại còn lật bản án cái gì?”
“Đây đều là chuyện bao nhiêu năm ? 14 năm, chuyện xưa tích cũ lôi cho ngoài nghị luận, đối với chúng thể chỗ gì?”
Cận lão tứ năng hùng hồn đầy lý lẽ, uống một ngụm .
Lão gia t.ử chuyện, nhưng thật lão đại bên cạnh đang mài mực cho ông thở dài:
“Làm phận con cái, cha minh bạch, trong lòng nó cũng nghẹn một vì đại ca đại tẩu chủ trì công đạo, cũng coi như phụ khác.”
“Ba, đứa nhỏ quyết tâm việc gì, ai cũng ngăn , theo con thấy cứ để nó hiểu rõ mối tâm sự , Đình Châu cũng nhỏ, 30 tuổi , chính gì.”
Cận lão tứ trừng mắt ông một cái, còn kịp mở miệng.
Bên cạnh nhạo tiếng:
“Đại ca thật đúng là hiền lành quen thói, một câu một cái đứa nhỏ , còn tưởng rằng mới là cha ruột Cận Đình Châu đấy?”
Nói xong, lão tam đập một xấp tài liệu lên bàn.
Bên rõ ràng là bản thảo tin tức nghĩ sẵn, dùng từ tạc liệt, hình ảnh kèm là ảnh chụp Cận Đình Châu và Lê Âm hôn môi.
“Đại ca nếu thật là vì cho nó, còn thể sai sử Ôn Thư đứa nhỏ tung tin nóng?”
Lão đại cầm lấy tài liệu, cau mày, ấp úng:
“Đứa nhỏ …… Đều là một nhà, ……”
Cận lão tam dứt khoát dậy, giơ tay chỉ điểm mấy tờ tài liệu , trắng trợn :
“Đình Châu lui , đều ý tưởng, chúng quang minh chính đại chuyện mờ ám, cũng cần thiết giấu giếm.”
“Các ở lưng động tác nhỏ gì mặc kệ, nhưng bớt tung mấy cái tin lung tung rối loạn , một bó tuổi còn học khác chơi trò dư luận, giá cổ phiếu Hoàn Á sụt giảm chúng ai cũng chẳng chiếm lợi lộc gì!”
Từ đến nay thành thật ăn vụng về lão đại há miệng thở dốc, thu hồi tài liệu, mặt lúc đỏ lúc trắng:
“Tiểu Thư đứa nhỏ tuổi còn nhỏ, con bé cũng cố ý, trở về sẽ nó……”
“Được , ở chỗ giả trang cái gì mà bênh vực lẽ !”
Lão tứ lạnh, đối với lão tam đang hùng hổ doạ :
“Năm đó tâm phúc của tam ca xúi giục mất mặt, tam ca hận Cận Đình Châu hận đến ngứa răng, đó xúi giục Kiều Kiều hạ d.ư.ợ.c Lê Âm, kết quả t.h.u.ố.c đổ Quý Minh Xuyên…… Mông sạch sẽ, còn lên mặt dạy đời khác?”
“Kiều Kiều Cận Đình Châu đưa nước ngoài, coi như con tin nắm trong tay, tam ca cả ngày gấp đến độ dậm chân, lưng mắng bao nhiêu .”
“Hiện tại đảo , ở mặt ba giả , chơi loại trò xiếc hai mặt , nhưng thật vẻ năng lực lắm.”