Cận Đình Châu đầy cõi lòng ác ý đấy, khoanh tròn chấm điểm bản đồ nhà cũ Cận gia, như một đại tướng quân đang bày mưu lập kế, tính toán địa điểm chôn t.h.u.ố.c nổ nhất.
Muốn nổ liên tiếp, giống như pháo hoa bầu trời rằm tháng giêng, từng chùm từng cụm, nổ đùng đoàng trong đêm đen.
Hắn lạnh lùng bọn họ tổ chức tang lễ cho cha , chuẩn đủ t.h.u.ố.c nổ chia từng đợt mang Cận gia, trong mỗi đêm bừng tỉnh kéo xẻng, chôn chúng xuống.
Cận gia mất thừa kế vẫn náo nhiệt như cũ.
Người đến , ăn uống linh đình, quyền lực và d.ụ.c vọng giao thoa.
Chỉ là trong nhà cũ Cận gia phức tạp đến mức thấy điểm cuối, xuất hiện thêm một chút nhạc đệm nhỏ Một đứa trẻ nhỏ gầy đáng thương, mặc bộ quần áo rõ ràng ngắn một đoạn, ôm một con b.úp bê vải cũ nát, lẻ loi trơ trọi trong Cận gia vĩnh viễn náo nhiệt.
Như cả thế giới vứt bỏ.
Đáng thương nhát gan, xách lên cũng dám giãy giụa, cũng .
Giống như cái đuôi nhỏ dán lấy , dựa chân , nhút nhát sợ sệt.
Cận Đình Châu sợ bí mật của bại lộ.
Hắn vẫn như cũ bừng tỉnh trong đêm, trong cơn đau đớn ngọn lửa thiêu đốt xách t.h.u.ố.c nổ lên, chạy đến địa điểm chọn.
Chỉ là thêm một cái đuôi nhỏ, bất luận muộn thế nào cũng theo , ôm b.úp bê vải theo chân , thậm chí còn ngu ngốc đến mức ôm lấy gói t.h.u.ố.c nổ gác mặt đất, lấy lòng giúp bỏ cái hố đào.
Thân thể nhỏ bé gầy gò, tóc tai rối bù vì ngủ.
Bàn tay nhỏ non nớt mang theo vết sẹo, đôi mắt tròn to.
Nỗ lực ôm gói t.h.u.ố.c nổ to bằng nửa nàng, quỳ mặt đất giúp lấp đất, cho đến khi chiếc váy trắng mới mặc đều lấm lem bùn đất nhăn nhúm.
Hắn lời nào, nàng cũng sẽ .
Hai bóng kéo dài ánh trăng, lung lay, cho đến khi bao đất cuối cùng lấp xong, đắp lên t.h.ả.m cỏ trang trí.
Thiếu niên âm chí xách lên, mang theo ác ý dày đặc nắm nắm b.í.m tóc xiêu vẹo của nàng,
“Thật đáng thương, kẻ xui xẻo, đến Cận gia sẽ c.h.ế.t.”
Đứa trẻ xách lên đôi mắt tròn xoe, tròng mắt đen trắng phân minh sạch sẽ thuần khiết, phản chiếu khuôn mặt vặn vẹo của .
Nàng vẫn luôn ngoan, giống như ngày xưa hề giãy giụa.
Thậm chí còn ngoan hơn dĩ vãng, chủ động vươn cánh tay củ sen ôm lấy .
Thân thể nhỏ bé, mềm mại mang theo sự ỷ áp sát , những sợi tóc lông xù gió thổi đến giương nanh múa vuốt, như là cỏ đuôi ch.ó rối bời.
Cận Đình Châu lạnh lùng nàng.
Đứa trẻ ngu ngốc đỉnh đầu đầy cỏ đuôi ch.ó vươn bàn tay nhỏ ngắn ngủn, vỗ vỗ lưng .
Thậm chí đó thể tính là lưng.
Nàng quá nhỏ, nỗ lực buồn , học dáng vẻ của ai vỗ vai , đôi mắt tròn xoe mở to hết cỡ.
Nàng đỉnh những sợi tóc lông xù như cỏ đuôi ch.ó, mang theo sự ỷ tâm ý, sáp cọ cọ má .
Mặt cũng mềm, giọng nhỏ nhẹ, vụng về ngây thơ an ủi :
“Ca ca, chúng cùng , đừng sợ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cau-he-my-nhan-bi-am-thap-ca-ca-dien-cuong-mo-uoc/chuong-142-ky-uc-den-toi-chiec-duoi-nho-cuu-roi-linh-hon.html.]
Ánh trăng tròn vành vạnh, thanh huy rải đầy mặt đất.
Bóng dáng phản chiếu mặt đất vặn vẹo trùng điệp, như một gốc dây đằng sinh trưởng dị dạng, dây dưa qua năm tháng xanh um.
Trong phòng ngủ ánh đèn vàng ấm, mờ sườn mặt thành thục tự phụ của đàn ông.
Lúc nhất định sẽ nghĩ tới, một Lê Âm nhỏ bé, sẽ ràng buộc nhiều năm như .
Làm điểm kết nối duy nhất của với thế giới , nguyên điểm cho tất cả tình yêu và sự ấm áp , sinh sự ràng buộc vĩnh sinh vĩnh thế thể c.h.ặ.t đứt.
Hắn yêu Lê Âm.
Cho dù tình yêu của hỗn loạn, cường thế, vặn vẹo, cố chấp.
Cho dù linh hồn của từ đầu đến cuối, đều là sự âm u, bệnh hoạn, m.á.u lạnh, thô bạo che giấu lớp da chính nghĩa…
yêu Lê Âm.
Nếu Cận Đình Châu chính trực thiện lương thể cho nàng nhiều cảm giác an hơn.
Hắn ngại diễn giả trân hơn một chút.
Lê Âm đêm hôm liền đặt đồng hồ báo thức.
Cận Đình Châu gần đây khẳng định bận, nàng sợ tỉnh dậy quá muộn, ngày hôm thể gặp một .
Khi đồng hồ báo thức vang lên, Lê Âm trong giấc mộng theo bản năng kéo c.h.ặ.t chăn.
Trong nắng sớm nhu hòa, một bàn tay to thon dài xinh duỗi tới, giúp nàng tắt cái đồng hồ báo thức phiền nhiễu.
Cánh tay trong chăn nhẹ nhàng cử động, một lát , Lê Âm mắt buồn ngủ m.ô.n.g lung bò dậy từ giường, nhào trong lòng đàn ông.
Cánh tay thon dài của đàn ông ôm lấy nàng, ngón tay linh hoạt nàng vén tóc.
Những sợi tóc mềm mại rơi rụng xuyên qua kẽ ngón tay, trong nắng sớm mờ ảo nhuộm thành màu nhạt.
Vài phút , Lê Âm trong tay cầm bàn chải đ.á.n.h răng, bên miệng vẫn còn bọt biển, khiếp sợ xong bộ lời giải thích của Cận Đình Châu:
“Cái gì? Đều là đại bá!”
Hắn chi tiết về cái c.h.ế.t của Lê Chinh, chỉ công khai ngọn nguồn sự việc.
Người đàn ông mặc áo sơ mi gật đầu:
“Ông tàn nhẫn độc ác, g.i.ế.c hung thủ năm đó để diệt khẩu, ngờ đối phương phát hiện, hai đồng quy vu tận.”
Nhắc tới nguyên nhân cái c.h.ế.t của cha, thiếu nữ đang đ.á.n.h răng rũ mi xuống, về phía bàn tay .
Chỗ hổ khẩu của cha nốt ruồi tượng trưng cho một nhà ba bọn họ, cha thấy chúng nó, giống như là thấy vợ và Âm Âm.
Đáng tiếc loại dấu vết ấm áp di truyền.
Thiếu nữ rũ mắt vươn ngón tay, sờ sờ vị trí hổ khẩu của .
Hoảng hốt gian cảm giác lòng bàn tay ấm áp của cha nhiều năm .