Thiếu nữ t.h.ả.m hai đầu gối mềm nhũn, bàn tay to của đàn ông đỡ lấy gáy nàng, ngăn cách nàng tiếp xúc trực tiếp với t.h.ả.m.
Ánh trăng huy hoàng, nụ hôn tiến quân thần tốc phản chiếu ánh trăng vụn vỡ.
Đêm yên tĩnh, cảm quan phóng đại vô hạn.
Lê Âm cảm thấy sắp tan chảy, trong nụ hôn ngày càng thuần thục của , hóa thành một viên kẹo kem dính nhớp…
Mãi cho đến khi chiếc vòng cổ kim cương hồng mới đeo nhẹ nhàng đẩy , chỗ xương quai xanh cũng lưu ký hiệu.
Cận Đình Châu vĩnh viễn thành thục trọng rốt cuộc buông nàng , mặt mày mang theo nụ thỏa mãn, nhẹ nhàng hôn lên môi nàng, khen nàng:
“Thật ngọt, ngoan bảo bảo.”
Ánh trăng trong vắt chiếu rọi đình viện, đàn ông hình cao lớn tri kỷ giúp nàng đóng cửa.
Trong sân, dì Lan đang ôm đồ trong lòng Cận Đình Châu bước từ phòng Lê Âm, ngẩn .
Tầm mắt đàn ông dừng mặt bà.
Dì Lan hồn: “Tiên sinh, đại tiểu thư ốm lâu mới khỏi, thể còn khỏe hẳn, đưa chút đồ ăn khuya cho đại tiểu thư.”
Dưới ánh trăng mềm nhẹ, đàn ông khuôn mặt tuấn gật đầu, sải bước rời .
Dì Lan bóng dáng về phía , thầm thì trong lòng Tiên sinh gần đây chút kỳ quái.
Trước Cận tổng để ý ranh giới nam nữ đại phòng, tuyệt đối sẽ dễ dàng đặt chân phòng Lê Âm buổi tối.
hiện tại, đối phương vẻ mặt ung dung bước từ phòng đại tiểu thư, giống như nam chủ nhân, nửa điểm lễ phép mà khác phái trưởng thành nên tuân thủ.
Dì Lan trong sân lắc lắc đầu, ném những ý nghĩ kỳ quái đó , gõ cửa phòng.
Cửa phòng đẩy khép , ngay cả ánh trăng cũng ngăn cách bên ngoài.
Bóng dáng cao lớn của đàn ông lướt qua căn phòng tối đen, chìm chiếc sô pha màu gỗ mun.
Đôi chân dài thể so với siêu mẫu vắt chéo, động tác bừa bãi mà tiêu sái.
Ngón tay nhẹ nhàng gạt, click mở một phần mềm nào đó.
Ánh sáng sâu kín, phản chiếu khuôn mặt góc cạnh như tạc của đàn ông.
Một chấm tròn nhỏ định vị theo dõi xuất hiện ở giữa màn hình.
Ngón tay đối phương cử động, thuần thục đ.á.n.h lên mấy chữ, sửa ghi chú cho dãy mã loạn xạ :
“Ngoan bảo bảo”
Hoàn Á trải qua cơn đại rung chuyển từng , cũng may cầm quyền Cận Đình Châu hành động nhanh ch.óng, dùng thủ đoạn cường ngạnh sự việc lắng xuống, vén mây thấy mặt trời.
Cận thị khôi phục tư thái phát triển ngừng, ngay cả tin tức về cái c.h.ế.t của Cận gia đại gia Cận Trấn Phong, xuất hiện ngắn ngủi trong tầm mắt công chúng, cũng thể gây chút gợn sóng nào.
Giống như cuộc đời nhạt nhẽo của ông , vội vàng và bình thường đến, lặng yên một tiếng động rời trong ngọn lửa lớn.
Một tòa soạn báo nhỏ vô danh nào đó một bài thảo luận, còn kịp đăng, cấp gọi một cuộc điện thoại tới lệnh cưỡng chế xóa bỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cau-he-my-nhan-bi-am-thap-ca-ca-dien-cuong-mo-uoc/chuong-147-vong-co-kim-cuong-hong-chiec-long-giam-mang-ten-tinh-yeu.html.]
Cùng với sự tích của Cận Trấn Phong, tiêu tán.
-
Thẩm lão gia t.ử sinh nhật 80 tuổi, gặp dịp lễ, thế tất to hoành tráng.
Cận gia và Thẩm gia quan hệ ăn, Cận Đình Châu giao hảo với Thẩm Tu Lễ, về tình về lý đều nên lộ diện.
Đầu tháng chạp âm lịch thời tiết càng thêm rét lạnh, gió bấc gào thét lướt qua sườn núi, xuyên qua những cành cây trơ trụi, đập tường viện cao cao của biệt thự Thẩm gia.
Tiếng nhạc bay bổng phía đài phun nước bao giờ ngừng nghỉ, tiếng vui cùng tiếng trẻ con nô đùa, pháo hoa rực rỡ nở rộ nơi chân trời.
Bên ngoài biệt thự, Thẩm Tu Lễ mặc âu phục màu bạc đang gọi điện thoại cho Cận Đình Châu, giọng lười biếng, mang theo ý vị bát quái:
“Giờ còn tới, đón chị dâu ?”
Người đàn ông bên điện thoại một cái, “Sắp đến .”
Thẩm Tu Lễ sợ hãi: “Thật giả?”
Từ ở bệnh viện Cận Đình Châu bỗng nhiên kết hôn, em của cả liền giống như bỏ bùa mê.
Một bên tham gia đấu đá nội bộ gia tộc, một bên giao lưu với thợ may Ý xem kết hôn nên đặt kiểu dáng âu phục gì;
Ban ngày khi xử lý lục đục với thương trường, thời gian ký văn kiện còn tận dụng thứ, giả vờ giả vịt đề cử kiểu dáng nhẫn cưới.
Cận Đình Châu từ nhỏ hầu hạ Lê Âm, kim cương châu báu nuôi đến mức như tiểu công chúa, nhẫn lớn nhẫn nhỏ mua vô , hiện tại hỏi một tên độc vương?
Thẩm Tu Lễ lười vạch trần sự khoe khoang của .
Lại thấy bận bận vì cái gọi là hôn lễ, hứng thú dạt dào, chút đành lòng vạch trần.
Thẩm Tu Lễ quyết định chủ ý, phụ nữ kim ốc tàng kiều kết hôn đại khái là một hồ ly tinh câu dẫn đàn ông.
Mà Thẩm Tu Lễ , với tư cách là em duy nhất của Cận Đình Châu, thế tất vạch trần bộ mặt thật của đối phương.
Thẩm Tu Lễ ho nhẹ một tiếng, tiếp tục :
“Vậy thì quá, sớm gặp chị dâu, chỉ là vẫn luôn cơ hội.”
“ , Âm Âm nhà chúng ? Từ lúc con bé bệnh thời gian dài như , còn gặp qua, con bé hiện tại thế nào?”
Người đàn ông bên điện thoại đang gì, giọng mỉm :
“Cô cũng ở đây.”
Lê Âm cũng ở đây?
Vậy khéo.
Hắn còn thể hỏi thăm đối phương một chút, xem hồ ly tinh quỷ kế đa đoan con đường nào.
Thẩm Tu Lễ ám chỉ mở miệng, tính toán thám thính chút tin tức.
Ai ngờ đàn ông bên điện thoại cạn kiệt kiên nhẫn, lệ mà lễ phép cúp điện thoại của .
Khoảnh khắc điện thoại ngắt kết nối, Thẩm Tu Lễ mơ hồ một chút giọng của cô gái, chút mơ hồ, giống như đang cái gì “Không cần…”