CẦU HOÀNG - 7

Cập nhật lúc: 2024-10-31 18:26:57
Lượt xem: 10,104

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Màn kịch chẳng qua là để đối phó với những phiên vương đang mưu đồ bất chính mà thôi. Trong đó, mạnh nhất chính là Đoan vương ở Tây Nam.

 

"Vậy ngươi lo một ngày thật sự thất bại, cả bàn cờ đều thua trắng ?" Công chúa khẽ chống cằm, mỉm dò xét.

 

"Nếu ngày đó đến, thì đương nhiên sẽ lo liệu hậu sự cho chàn ." Ta chỉ e rằng bộ văn võ bá quan cũng chẳng thể đấu cái đầu đầy mưu mẹo của Bùi Thanh Viễn.

 

"Bùi phu nhân quả là một tình thâm ý trọng, bổn vương quả thật vô cùng cảm kích." Từ trong bóng tối, Bùi Thanh Viễn bước , bằng ánh mắt tràn đầy sự yêu thương.

 

Ta liếc , chẳng lời nào.

 

Công chúa khẽ bật , khi rời còn ném một câu: "Ta thích tính tình của ngươi. Nếu ngày ngươi đá Bùi Thanh Viễn khỏi cửa, cứ việc đến phủ của ."

 

Bùi Thanh Viễn nhíu mày, bắt đầu xua tay tiễn khách: "Triều chính bận rộn, công chúa vẫn nên mau trở về thôi."

 

"Chàng giận ?" Ta hờ hững bộ dạng vẻ ngoan ngoãn, đáng yêu của   – chẳng còn dáng dấp gì của vị tài t.ử phong lưu nổi danh kinh thành cả.

 

Mười ngày khi triều đình dần định, cuối cùng cũng thể rời cung trở về phủ.

 

Ngoài cửa tướng phủ nay bố trí thêm nhiều vệ quân bảo hộ nghiêm ngặt. Trong phủ, khung cảnh an yên tĩnh lặng, chỉ bóng dáng tiểu hoàng đế nhỏ nhắn đang tháp nhâm nhi điểm tâm. Đây là đầu rời hoàng cung của , nên tất thảy thứ đều trở nên mới lạ, đáng tò mò.

 

Độ tuổi vốn là lúc ham chơi ham học, liền sai Thúy Đào tới kho nhỏ, tìm lấy chiếc rương đồ cưới mà mang đến: “Trong đó mấy món đồ chơi ngày xưa của , mang cho tiểu điện hạ chơi thử.”

 

Nghe thế, tiểu hoàng đế thích chí reo lên: “Ta cũng , cũng xem!” Bỏ bộ cung phục nặng nề, đó là bộ y phục mà may riêng cho , thoạt như một tiểu công t.ử nhà quyền quý, tuy hiếu động nhưng phong thái vẫn toát lên vẻ tôn quý tự nhiên.

 

Ta tiếp tục an tĩnh với việc may vá, chẳng mấy chốc, hai về, khệ nệ khiêng theo một chiếc rương nhỏ.

 

Tiểu hoàng đế má ửng hồng, ôm c.h.ặ.t lấy chiếc rương trong tay, rút một quả cầu gỗ nhỏ, vui sướng cầm lấy lắc vài , phát tiếng “lách cách.” Người ngước lên , vui vẻ hỏi: “Sư mẫu, con thể chơi cái ?”

 

Nhìn thấy món đồ chơi quen thuộc , lòng chợt dâng lên một hồi xúc cảm xa xưa.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cau-hoang/7.html.]

 

“A Yên, thể yếu đuối, thể luyện võ. Đợi khi nào tỷ học xong thương pháp hồng , tỷ nhất định sẽ bảo vệ !” Năm , đại tỷ mới mười tuổi, vận bộ võ phục vàng nhạt, tóc dài buộc cao đơn giản, dáng vẻ hiên ngang như nữ hiệp trong những câu chuyện kiếm hiệp thường .

 

Gia tộc Quốc Công vốn dựa quân công mà đạt tới vinh quang, con cháu trong nhà, dù là nam nữ, đều học võ nghệ. Chỉ vì thể trạng yếu đuối mà đành ngoài tỷ múa thương đọ kiếm, trong lòng khỏi ngưỡng vọng. Sau đó, Bùi Thanh Viễn cầm một quả cầu gỗ tinh xảo, bước tới mặt . Trong vẻ kiêu ngạo của thiếu niên, cặp mày rậm mắt sáng của ánh lên nét đắc ý: “Thật ngờ Giang tam tiểu thư một hiền thục, dịu dàng đến thế. Quả cầu , tặng đó!”

 

Thoát khỏi dòng hồi tưởng, mỉm bảo tiểu hoàng đế: “Cứ chơi con.”

 

Người cùng với tiểu thái giám cận liền kéo sân chơi đùa, từng tiếng trong trẻo vang lên khắp khuôn viên phủ.

 

“Ồ, hôm nay bài vở thành hết chứ?” Giọng trầm ấm của Bùi Thanh Viễn vang lên từ phía xa. Chàng ngoài miệng thì hỏi chuyện học hành, hình cao lớn nhanh ch.óng nhập cuộc, chơi đùa với tiểu hoàng đế chẳng kém phần thích thú.

 

Sau một trận đùa, Bùi Thanh Viễn ôm tiểu hoàng đế, lúc mặt đỏ ửng, trong nhà. Chưa bao giờ chơi thỏa thích như , tiểu hoàng đế cứ tíu tít khoe đủ chuyện với : “Thái phó, sư mẫu hôm nay cho con nhiều đồ chơi mới!”

 

“Ồ, thật ?” Bùi Thanh Viễn liếc mắt về phía , khóe môi thoáng một nụ ẩn ý.

 

Tiểu hoàng đế kéo một chiếc rương khác qua, nhanh nhẹn mở nắp, reo lên: “Sư mẫu bảo đây là những món đồ thích nhất khi còn nhỏ đó! Có trò ngựa kéo xe, khóa Lỗ Ban, còn cả diều hình con thỏ nữa! Thái phó, ngày mai chúng thể thả diều ?”

 

Ta kịp ngăn tiểu hoàng đế "khoe khoang" thì thấy Bùi Thanh Viễn với ánh mắt nồng đậm ý .

 

Bùi Thanh Viễn nhấc chiếc diều lên, ngắm một lúc : “Vì là của sư mẫu con, tất nhiên hỏi ý kiến nàng .”

 

Đôi mắt tròn xoe của tiểu hoàng đế liền hướng về phía , khẽ gật đầu. Được sự đồng ý, sợ thái phó sẽ đổi ý kiến, tiểu hoàng đế lôi từ trong rương một cuốn sách: “Thái phó, con còn tìm thấy một quyển tập b.út của ngài! Từ ngày mai, con nhất định sẽ chuyên tâm luyện chữ!”

 

"Ồ?" Ta liếc sang Thúy Đào.

 

Quyển tập b.út nào của Bùi Thanh Viễn, mà là những bài luận văn nổi tiếng khắp kinh thành trong những năm qua, bí mật sưu tầm và đóng thành sách. Thúy Đào liền với vẻ oan uổng: “Tiểu thư, hai cái rương thật sự quá giống , bệ hạ đây là sách của gia gia, luyện chữ, nên nô tì đem theo mà nghĩ ngợi gì.”

 

Bùi Thanh Viễn đặt cuốn sách xuống, khẽ cầm lấy quạt xếp phe phẩy vài cái, trong mắt lấp lánh nét khó hiểu: “Thì phu nhân yêu thích những thứ , sẽ sai sưu tầm thêm mà dâng tặng phu nhân.”

 

Về việc vì cuốn sách tập b.út nhận nhầm, chuyện kể cũng dài. Phụ sợ và đại tỷ nhiễm tính cách thô lỗ từ các trưởng trong nhà, khó lòng tìm nơi xứng đáng, liền nhờ cậy mối quan hệ mà gửi chúng tới Bùi phủ học hành. Nhà Bùi gia học vấn thâm sâu, và tỷ tỷ là học trò nhỏ tuổi nhất, nhiều kiến thức , nên của nhà họ Bùi mới bảo Bùi Thanh Viễn tới để dạy riêng cho hai tỷ

Loading...