Cha mỹ nhân của ta hắc hoá rồi - Chương 131

Cập nhật lúc: 2025-04-22 03:49:57
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KrR40O9vE

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe tiếng gọi liên tục của cậu, Khương Dao mới chậm bước lại, từ từ dẫn cậu bé đi qua hành lang, tiến vào chính đường của Đông Điện, nơi khách mời đã bắt đầu đông đúc. Khương Dao nắm tay Thượng Quan Hàn đi thêm một đoạn, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.

Cô buông vạt áo nhăn nhúm của tiểu công tử ra, cau mày hỏi: “Huynh gọi ta là tỷ tỷ sao?”

Nếu không nhầm, Thượng Quan Hàn lớn hơn cô hai tuổi, xét ra thì cô phải gọi cậu ta là ca ca mới đúng, vậy mà cậuta cứ gọi cô là tỷ tỷ suốt dọc đường đi.

Gió từ thủy tạ lướt qua, Khương Dao mặc không nhiều, thị nữ liền vội khoác thêm cho cô một chiếc áo khoác mỏng.

Thượng Quan Hàn cũng đứng thẳng người, vì lớn tuổi hơn, còn là bé trai, nên cậu có lợi thế về mặt thể chất, thực sự mà nói, khi đứng thẳng, cậu rõ ràng cao hơn Khương Dao rất nhiều.

Hai người đối diện nhau, Khương Dao phải ngẩng đầu lên mới có thể nhìn vào mắt cậu.

Thượng Quan Hàn được gia đình nuôi dưỡng rất tốt, từ dung mạo đến cách ăn mặc hay tính tình, tiểu công tử mười tuổi này hoàn toàn vẫn chỉ là một đứa trẻ, nhút nhát và xấu hổ, đôi mắt có chút đỏ, khuôn mặt phúng phính như chiếc bánh bao trắng trẻo.

Bộ dạng tội nghiệp của cậu khiến Khương Dao cứ như thể vừa bắt nạt cậu vậy.

Chạm vào ánh mắt rưng rưng của cậu, Khương Dao bất giác ngẩn người một chút, đột nhiên cô thấy tò mò, trong kiếp trước, những năm đầu Thượng Quan Hàn vừa tiếp quản gia tộc Thượng Quan, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tại sao biến cố đó lại có thể biến tiểu công tử trong sáng, trong ngoài đều trắng trẻo như bây giờ trở thành một kẻ đen tối như nhân hạt vừng.

Thấy Khương Dao mãi không trả lời, Thượng Quan Hàn có chút lo lắng, chớp đôi mắt rưng rưng, dường như cho rằng mình không nên gọi cô là tỷ tỷ, bèn lí nhí nói: “Công chúa điện hạ, ta không cố ý…”

Cha cậu đã dặn, khi vào cung phải cẩn trọng, nhất cử nhất động đều phải theo quy tắc trong cung, đáng ra cậu phải gọi người trước mặt là “Công chúa Điện hạ” mới đúng, gọi là “tỷ tỷ”, có phải cậu đã lỡ lời rồi không?

Khương Dao mấp máy môi, muốn giải thích điều gì đó, nhưng cuối cùng lại im lặng.

Có lẽ vì vừa rồi Lâm Tố thấy tiểu công tử này nhút nhát như cái bánh bao, hoặc có lẽ là vì ông cảm thấy Khương Dao quá nóng tính, nên khi nhìn hai đứa trẻ này lại cứ như tỷ đệ vậy, khiến cho Lâm Tố không nhìn ra đầu đuôi, vung tay cái là mặc định luôn Khương Dao là “tỷ tỷ nóng nảy.”

Khương Dao và cậu cứ mắt lớn trừng mắt nhỏ nhìn nhau nửa ngày, cuối cùng cũng dài thở phào nhẹ nhõm.

“Đệ đệ ngoan…”

Khương Dao nhón chân lên, vuốt đầu tiểu công tử với vẻ yêu thương, nói: “Ta chính là Công chúa tỷ tỷ của đệ.”

Cô miễn cưỡng chấp nhận việc mình có một “đệ đệ” lớn hơn mình hai tuổi, đồng thời có chút suy nghĩ ác quỷ, nếu Thượng Quan Hàn của kiếp trước biết mình bị Khương Dao gọi là “đệ đệ,” không biết cậu có phát điên đến mức rút kiếm tự vẫn ngay tại chỗ không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cha-my-nhan-cua-ta-hac-hoa-roi/chuong-131.html.]

Thái giám trong cung bày ra trò chơi lưu thưởng thủy khúc trong hoa viên, tận dụng hệ thống kênh đào sẵn có trong sân, dẫn nước sạch từ giếng vào, để nước tràn đầy kênh đào.

Dòng nước lạnh chảy qua các góc sân, trên đó đặt các khay trà và điểm tâm, trôi theo dòng nước, khách mời lần lượt ngồi xuống.

Ở giữa dòng nước là bút mực, có một đàn sư ngồi trên đài cao, từ từ chơi đàn. Một bông sen thủy tinh đặt trong một chiếc khay nhỏ, trôi theo dòng nước, khi tiếng đàn dừng lại, hoa sen dừng trước mặt vị khách nào, người đó sẽ phải dâng lên một tác phẩm thơ hoặc một bức tranh.

Thượng Quan Hàn sinh ra trong gia đình thương nhân, dường như đây là lần đầu tiên cậu được tiếp xúc với thú vui tao nhã của giới sĩ nhân, vừa bước vào sân đã không nhịn được tò mò, thò đầu ngó nghiêng vào trong.

Nhưng cậu lại không dám đến gần xem, mà chỉ bám sát theo Khương Dao, nhỏ giọng nói: “Công chúa tỷ tỷ, thật kỳ diệu.”

Khương Dao dắt cậu đến ngồi ở vị trí khuất nhất.

Đôi mắt tiểu công tử sáng lấp lánh, cậu nhìn chăm chăm vào khay bánh đang trôi trên mặt nước, muốn lấy nhưng lại không dám, quay đầu nhìn Khương Dao xin phép: “Ta có thể lấy một cái không?”

Khương Dao nhìn bánh điểm tâm trôi trên mặt nước, nghĩ thầm chẳng lẽ cậu vẫn chưa ăn đủ sao?

Biểu hiện ngây thơ của Thượng Quan Hàn làm cho nốt ruồi đỏ trên trán cậu trông cũng dễ thương sinh động hơn nhiều. Khương Dao không nhịn được mà trở thành một “tỷ tỷ” dịu dàng an ủi cậu: “Muốn ăn thì tự lấy đi, đây đều là phòng ăn chuẩn bị cho khách.”

Được cho phép, Thượng Quan Hàn liền thò tay lấy một miếng bánh sữa chảy, nhẹ nhàng cắn một miếng. Cách cậu ăn bánh rất giống tính cách hiện tại của cậu, chậm rãi và từ tốn, cắn vài miếng nhỏ mà chiếc bánh chỉ để lại một vết cắn nhỏ như vết muỗi.

Khương Dao hỏi: “Ngon lắm sao?”

“Ừm ừm.” Thượng Quan Hàn gật đầu.

Cậu phồng hai má, mím môi nhỏ lại, trông giống như một con chuột nhỏ đang nhấm nháp.

Khương Dao nheo mắt, đôi mắt đảo quanh người cậu.

Khương Dao nhớ lại lúc nãy khi nhìn thấy Bạch Thanh Bồ, Thượng Quan Cứu… Tất cả những gia quyến của các thế gia tham gia yến hội đều phải ghi danh vào sổ, ngay cả khi Bạch Thanh Bồ là thế tử của Hầu phủ Trung Dũng, hắn cũng khó mà đưa người ngoài vào cung.

Hôm nay Thượng Quan Cứu có thể mang theo con vào cung, hẳn là do Lâm Tố hoặc Khương Phất Ngọc sắp xếp.

Các gia tộc quý tộc của Nam Trần muốn kết thân với Thượng Quan thị có thể xếp hàng từ Thượng Kinh đến Giang Hoài.

Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Thế Giới Tiểu Thuyết trên MonkeyD ❤️ Nếu các bạn thấy bản này ở đâu ngoài Monkey thì hãy báo cho mình nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ

Khương Dao suy nghĩ, dù Thượng Quan gia có giàu có đến mấy thì cũng chỉ là một gia đình thương nhân, không thể lọt vào mắt của quốc quân.

Loading...