Vị tướng quân theo áp giải thủ lĩnh thích khách đến mặt .
Đám thích khách là bộ hạ cũ của Tiêu Thính Lan, khi Tiêu Thính Lan qua đời, bọn chúng đem món nợ tính lên đầu , đến đây báo thù đòi mạng.
Thủ lĩnh thích khách trợn trừng mắt:
“Ngươi là đ/ộ/c phụ! Năm đó Vương gia đối với ngươi vô cùng thâm tình, ngươi cùng Tiêu Kỳ An - cái thứ sói con - nhẫn tâm tính kế lấy mạng ngài ! Lúc lâm chung, ngài vẫn còn gọi tên ngươi, chúng theo Vương gia cả đời, đương nhiên kéo ngươi xuống cùng ngài !”
Trái tim như rỉ m/á/u, t.ử kiếp trong mệnh của , Cố Mạc trở thành kẻ c/h/ế/t .
Ta nhắm mắt .
Để nước mắt chảy ngược lòng.
“G/i/ế/t .”
“Một kẻ cũng để .”
Khi bức tường trắng của Hoàng Giác Tự hiện trong tầm mắt thì là hoàng hôn. Ánh tà dương nhuộm đỏ nửa bầu trời, cây hòe già cửa chùa rụng đầy hoa hòe mặt đất.
Trụ trì đợi sẵn ở cửa, chắp tay niệm một câu “A Di Đà Phật”.
“Trụ trì, quan trọng nhất bên cạnh vì cứu mà về suối vàng... Liệu thể phiền nhọc lòng tìm cho một nơi an tĩnh để nhập thổ vi an?”
“Thái hậu nương nương, xin mời theo lão nạp.”
Ta gật đầu, chống gậy, sự nâng đỡ của cung nhân, từng bước một bước cổng lớn của chùa.
Ta chôn cất Cố Mạc gốc hòe chùa, dựng một tấm Vô Tự bia.
Hắn bảo vệ cả đời, điều thể cũng chỉ là để an nghỉ dài lâu ở chốn thanh tịnh .
Bên ánh đèn dầu và tượng Phật cổ, tiếng mõ vang lên từng hồi.
Trụ trì , tự do đời vốn là vướng bận, mà là dứt bỏ trần duyên, buông xuống chấp niệm.
Thế nhưng Cố Mạc ơi, thể buông bỏ ngươi đây.
Lệ nóng lăn dài, run rẩy đôi tay, châm lửa đốt tấm Chuyển Vận Phù cuối cùng.
Cố Mạc, ngươi trở về.
Ngọn lửa càng lúc càng cháy đượm, giấy bùa đen , cuộn tròn, từng mảnh tro giấy như những con thiêu lao lửa, xoay tròn bay .
Mọi thứ mắt bắt đầu trở nên mờ ảo, như một tấm gấm vóc vò nát.
Dạ Miêu
Ta rơi một biển sương mù mênh m.ô.n.g vô tận, thể nhẹ bẫng, xung quanh là làn sương lạnh lẽo, chẳng thể bấu víu .
“A Tương.”
Một tiếng thở dài thấp trũng, mang theo vài phần bất đắc dĩ ẩn chứa sự ôn nhu thể tan biến, vang lên bên tai.
“Khổ sở tìm chi.”
“Ta , nhất định ngươi.”
19
Ta đột nhiên cứng đờ, đến thở cũng quên mất.
Run rẩy .
Trong làn sương mù, một bóng hình quen thuộc đó.
Áo bào trắng như trăng, tóc đen buộc cao, mày mắt vẫn là dáng vẻ trong ký ức của , sắc mặt tái nhợt, quanh phảng phất một làn hàn khí hư ảo.
Là . Chính là Cố Mạc của .
Ta cúi đầu , ngón tay thon dài, làn da mịn màng, đây chính là dáng vẻ của thời thiếu nữ.
Cổ họng chua xót khôn nguôi, nước mắt lã chã rơi, loạng choạng nhào lòng .
Hắn giơ tay, vuốt ve gò má , lau giọt lệ chực trào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cha-noi-ta-menh-hen-ta-dot-phu-nghich-menh-che-ngu-giang-son/chuong-14.html.]
Hơi ấm nơi đầu ngón tay chân thực đến đáng sợ.
Đây là mơ, thực sự vẫn còn sống.
Tên tiểu thái giám câm Cố Mạc, nay thể chuyện, thể phát âm thanh .
“Cố Mạc, là Cố Mạc của ...”
Ta áp tay lên gương mặt thanh tú của , tham luyến ấm của : “Sau chúng đừng bao giờ rời xa nữa, ?”
Hắn cúi đầu, dám .
“A Tương, xin .”
“Ta thể cùng ngươi .”
Ta ngơ ngác , niềm cuồng hỉ trong lòng trong phút chốc sự mờ mịt thế.
Vì xin .
Vì chịu cùng trở về.
Ta mắt , nhưng cũng thấu lòng .
Ta nắm lấy cánh tay , năng lộn xộn, từ vị thúc thúc bí ẩn gặp lúc thiếu thời cho đến ba tấm Chuyển Vận Phù thể nghịch thiên cải mệnh, cứ mãi, tưởng rằng như là thể giữ .
“Ngay , đốt tấm Chuyển Vận Phù cuối cùng, từ nay về năm năm tháng tháng, dù lên trời xuống đất, chúng đều sẽ ở bên ...”
“Chuyển Vận Phù linh nghiệm lắm! Thực sự linh nghiệm lắm!”
Ta xót xa rơi lệ: “Ngươi tin , ?”
“Ta chỉ còn mỗi ngươi thôi.”
Ánh sáng trong đôi mắt vụt tắt.
Bên trong là một nỗi bi lương thể tan biến.
Hắn lắc đầu: “Không còn cách nào nghịch chuyển thiên mệnh nữa , A Tương.”
Hắn , nghịch thiên cải mệnh, cũng từng thử qua.
Đổi với Thiên Đạo, dùng khí vận để đổi, lấy vận đổi vận.
Bốn chữ cuối cùng như sấm sét nổ ngang tai.
Ta lặng tại chỗ, bước chân cứng đờ, đến cả nước mắt cũng ngưng đọng nơi hốc mắt.
“A Tương, ngươi , yêu ngươi suốt hai đời.”
“Hai kiếp , trong lòng trong mắt , tất thảy những gì mong nhớ đều chỉ ngươi mà thôi.”
“Đừng quên nhé.”
Cố Mạc, Cố Mạc.
Niệm Cố Tư Mạc.
Niệm là cố nhân, tư là quá khứ.
Sương trắng xung quanh dần tan , cũng nghĩa là sắp rời khỏi đây.
“A Tương.”
Nụ hôn của in lên mày mắt .
“Ta còn một cái tên khác nữa.”
“Ta tên là Tiêu Tông Tự.”
Một giọt lệ khẽ khàng rơi lòng bàn tay .