Cha Nói Ta Mệnh Hèn, Ta Đốt Phù Nghịch Mệnh Chế Ngự Giang Sơn. - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-19 11:06:24
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

2

 

Ta và A Tương ở trong lãnh cung chịu đựng qua năm xuân thu.

 

Chúng canh chừng ba bữa một ngày, sống những ngày tháng bình thường nhất.

 

Mãi đến khi tiên đế bước lãnh cung.

 

Râu tóc ông bạc trắng, bàn tay gầy guộc vuốt ve vai của , phục vị trí Thái t.ử cho , đó truyền ngôi cho .

 

Ta bao giờ tranh giành cái gì, ngôi vị trữ quân cứ như từ trời nhẹ nhàng rơi .

 

Những năm gần đây, những của vì ngôi vị hoàng đế mà đấu đến đầu rơi m/á/u chảy, ngay cả chuyện bức cung cũng . Kẻ sống sót thương thì cũng tàn phế, hoặc giam cầm suốt đời, còn tự do nữa.

 

Tiên đế nghĩ đến . Ông , khi Thái t.ử, tính tình thiện lương đôn hậu, là một đứa trẻ .

 

Thật nực bao, năm đó tư chất bình thường, tính tình do dự quyết đoán, là hài t.ử mà ông coi thường nhất.

 

Bây giờ sơn cùng thủy tận, ông mới nhớ tới điểm của .

 

Ta vốn lòng nào lên ngôi đế, nhưng nghĩ tới hoàng đế là thể bảo vệ A Tương chu , để nàng thể diện cùng tôn vinh, liền đáp ứng.

 

Chuyện đầu tiên khi đăng cơ chính là lập A Tương hậu.

 

Ta tìm một vị tộc thúc họ hàng xa, bảo nhận A Tương nghĩa nữ.

 

Những kẻ dụng tâm kín đáo trong triều nắm lấy xuất của A Tương buông, nhiều dâng sớ, A Tương từng là cung nữ lãnh cung, phận thấp kém, sợ khó lòng đảm đương vị trí mẫu nghi thiên hạ.

 

Mấy vị lão thần tôn thất cũng nhao nhao phụ họa, rằng nên chọn quý nữ thế gia khác hậu để củng cố triều đình.

 

Nhìn từng gương mặt đạo mạo , giận kềm .

 

A Tương tính tình nhu hòa, đành lòng thấy đối lập với triều thần nên chủ động nhượng bộ.

 

Lửa giận trong lòng càng sâu, xen lẫn đau lòng vô tận.

 

Những triều thần đó chỉ trách móc xuất của nàng, nàng hy sinh cho bao nhiêu?

 

Bây giờ chúng cuối cùng cũng vượt qua khổ tận cam lai, cho nàng tất cả những gì nhất thế gian, nhưng vì vẫn thể.

 

Ta hạ chỉ, sắc phong A Tương quý phi, ban phong hiệu “Mẫn”.

 

Phong hiệu là chính nàng chọn, xưa nay nàng vốn thích chữ “Mẫn”.

 

Mẫn nhĩ chi sinh, hồ vi thảo thích. (*) Nàng , đây là câu nàng trong sách, nàng tặng câu cho .

 

(*) Dịch nghĩa: Thương cho kiếp , cớ gặp những nỗi buồn lo thế .

 

A Tương của xứng đáng với tất cả điều thế gian .

 

Từ khi khỏi lãnh cung, cuộc sống của chúng ngày một lên.

 

Quốc sư đột nhiên cầu kiến, thẳng thu hồi sủng ái đối với A Tương.

 

“Thần suy tính mệnh cách quý phi, phát hiện quý phi phúc bạc, chính là mệnh nha , tướng đoản thọ, nếu cưỡng ép vị trí quý phi, nhận quân ân vinh sủng, chẳng những chịu nổi mà còn tổn hại bản .”

 

Ta giận từ tâm khởi, lập tức vỗ án dậy: “Trẫm là thiên t.ử, lời vàng ý ngọc! Trẫm nàng xứng hoàng hậu, xứng quý phi thì nàng chính là xứng!”

 

Cái gì là trời định, cái gì là mệnh lý, ở mặt trẫm tất cả đều là lời vô căn cứ!

 

Ta lạnh giọng cảnh cáo quốc sư, những lời hôm nay ở ngự tiền nếu dám tiết lộ một chữ, nhất định sẽ nương tay.

 

Quốc sư vội vàng quỳ xuống đất, dám.

 

Ta tin mệnh.

 

Nếu thế gian thật sự phân chia mệnh cách, đó cũng là do cuốn sổ mệnh mù, phán đoán sai điểm của nàng.

 

A Tương ngày một gầy , dung nhan tiều tụy, các thái y vẫn tra nguyên nhân, đột nhiên hoảng hốt.

 

Thượng đẳng t.h.u.ố.c bổ như nước chảy đưa cung của nàng nhưng cũng chỉ như muối bỏ biển.

 

Ta còn cách nào khác, chỉ thể triệu quốc sư đến.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cha-noi-ta-menh-hen-ta-dot-phu-nghich-menh-che-ngu-giang-son/chuong-16.html.]

“Hạn ngươi ba ngày, trẫm một cách phá giải.”

Dạ Miêu

 

Nếu vẫn ngu xuẩn mất khôn, ngại tiễn xuống bạn với tiên đế.

 

Quốc sư tinh thông mệnh lý, thì tiên đế vì mà c/h/ế/t, chắc hẳn trong lòng cũng rõ ràng.

 

Quốc sư dọa giật , xám xịt rời .

 

Sau khi trở về, lật khắp sách cổ, tìm phương pháp mượn vận để thể A Tương ngăn cản tai hoạ.

 

Ta là đế vương, khí vận trời ưu ái, chuyển giao khí vận cho A Tương là chuyện thể nào hơn.

 

Thân thể A Tương chậm rãi khôi phục nguyên khí.

 

Nàng dựa vai , hỏi : “A Tự, nếu chúng con, thích nhi t.ử nữ nhi?”

 

Ta hôn lên trán nàng: “Nhi t.ử , chờ khi nó thể gánh vác đại cuộc, sẽ ném ngôi vị hoàng đế cho nó, hai phu thê chúng khắp Giang Nam Tái Bắc, một đôi thần tiên tiêu d.a.o.”

 

Nàng gục đầu vai , trầm giọng một câu, nàng thai.

 

Ta ôm c.h.ặ.t nàng lòng, vui mừng đến mức gì cho .

 

Lòng bàn tay phủ lên bụng của nàng, nơi đó đang t.h.a.i nghén hài t.ử của chúng .

 

Đời viên mãn cũng chỉ đến thế mà thôi.

 

Ta sai dựng giường mềm trong đình viện, trải đệm gấm thật dày để cùng nàng phơi nắng.

 

Nàng chịu yên, tự tay thêu áo cho hài t.ử, thêu hoa văn ba con chim cùng cành, nàng vuốt mặt thêu :

 

“Một nhà ba chúng giống như ba con chim tước , luôn ở bên cạnh .”

 

Ngày tháng vội vàng trôi qua, nhanh đến ngày lâm bồn.

 

Không qua bao lâu, tiếng kêu đau trong phòng sinh đột nhiên yếu dần.

 

M/á/u đỏ tươi thấm đẫm chăn gấm, thấy mà giật . Nàng và đứa nhỏ trong vũng m/á/u, bất kể thế nào cũng chịu mở mắt.

 

Mọi thứ mắt tâm thần như vỡ vụn.

 

A Tương của , mang theo hài t.ử của chúng , vĩnh viễn rời bỏ .

 

Rõ ràng thứ đều đang , ... đột nhiên biến thành như ?

 

Ngực như xé rách, đau đến nghẹt thở.

 

Kết quả là A Tương vẫn thể tránh cái c/h/ế/t.

 

Ta giống như điên dại, ngừng truy hỏi quốc sư vì , đây rốt cuộc là vì .

 

Quốc sư thần sắc bi thương: “Bệ hạ, xin nén bi thương. Sinh t.ử , đây là thiên ý, thiên ý thể trái.”

 

Đêm nàng , bên giường nàng suốt một đêm dài.

 

Ta sai chế tạo quan tài băng để bảo đảm t/h/i t/h/ể của nàng mục nát.

 

Quan tài băng lạnh lẽo thể giúp giữ một cô nương sinh động như xưa.

 

Ngày tháng trôi qua, đôi mắt nhắm c.h.ặ.t của nàng, chấp niệm trong lòng mọc lên điên cuồng như cỏ dại.

 

Cũng từ lúc , tìm thuật sĩ khắp thiên hạ, chỉ cầu thể nghịch thiên cải mệnh, để A Tương khởi t.ử hồi sinh, một nữa trở bên cạnh .

 

Tất cả phương pháp đều thử qua nhưng đều là giỏ trúc múc nước, công dã tràng.

 

Ta gọi quốc sư đến, hỏi mẫu hậu qua đời kiếp ?

 

Quốc sư khom đáp: “Thái hậu nương nương trời sinh phượng cách, kiếp tất nhiên là phú quý vây quanh, quý thể tả.”

 

Ngoài cửa sổ lá ngô đồng rụng từng phiến, run giọng hỏi: “Vậy A Tương thì ?”

 

Quốc sư trầm ngâm một lát, vẻ mặt khó xử, đành : “Quý phi nương nương vốn là... mệnh cách nha , mệnh cách trời định, kiếp ...”

 

Những lời còn hết, đáp án.

 

 

Loading...