Cha Nói Ta Mệnh Hèn, Ta Đốt Phù Nghịch Mệnh Chế Ngự Giang Sơn. - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-19 11:06:25
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quốc sư đau khổ khuyên buông bỏ, c/h/ế/t thể sống , để A Tương nhập thổ vi an mới là sự thành nhất đối với nàng.

 

Thiên mệnh thật quá bất công.

 

Nước mắt lăn dài, cuối cùng vẫn cam chịu phận.

 

Ta dùng lễ của hoàng hậu để an táng A Tương, tự đưa linh cữu của nàng lăng.

 

Sau khi A Tương hạ táng, triều thần khổ gián thúc giục lập hậu, đế vương nên lấy giang sơn xã tắc trọng, nên sa nhi nữ tình trường.

 

Ta cảm thấy buồn , lúc chịu khổ ở lãnh cung, ngoại trừ A Tương thì ai quan tâm đến sự sống c/h/ế/t của .

 

A Tương còn, đối với nhân gian còn vướng bận, kẻ khác liên quan gì đến , trong thiên hạ liên quan gì đến .

 

Ta triệu kiến đứa cháu hiền danh trong tôn thất, giao ngọc tỷ truyền quốc cho nó.

 

Chiếu thư truyền ngôi hạ, thiên hạ xôn xao.

 

Cởi bỏ long bào, tháo vương miện xuống, chỉ là một kẻ phàm phu bình thường trong trần thế. Sau đó, một một ngựa khắp chân trời.

 

hỏi về , nhàn nhạt lắc đầu, cũng .

 

Quốc sư từng với , thiên đạo tự tại nhân gian, nếu một lòng hướng tới, thẳng về một hướng, đến tận cùng trời đất là thể thấy thiên đạo.

 

Ta tin.

 

Thiên đạo bất công với A Tương của , bất công với .

 

Ta cam tâm.

 

Ta đến mặt thiên đạo để cầu xin, để hỏi một câu, cầu một tiền căn hậu quả, hỏi một câu vì đến nông nỗi .

 

Vì A Tương, vì chính mà xin một đáp án.

 

Vì thế qua Giang Nam mưa bụi, qua đại mạc Tái Bắc, ngang qua phố phường ồn ào, bước qua hoang dã .

 

Con đường chân điểm dừng, nỗi nhớ nhung trong lòng cũng vô cùng vô tận.

 

3

 

Lưu quang dễ dàng bỏ rơi , đào đỏ, chuối tây xanh.

 

Ta hơn năm mươi tuổi nhưng vẫn thể thấy thiên đạo.

 

Thỉnh thoảng lúc đêm khuya vắng , sẽ một giọng trẻ con quanh quẩn trong đầu.

 

Ta giọng từ đến, cũng sợ nó là yêu quỷ.

 

Giọng với rằng, nó là hệ thống.

 

Hệ thống là vật gì chẳng thèm để ý, vẫn tiếp tục về phía , chỉ nghĩ rằng đến thiên hoang địa lão, đến khi dầu hết đèn tắt thì thôi.

 

Hệ thống ngu si, chỉ một tiếng cho qua.

 

Thật sự nổi nữa, liền tìm một trấn nhỏ ven sông nghỉ chân, bày một sạp nhỏ coi bói ở đầu đường.

 

Lúc khi tìm kiếm các lộ thuật sĩ, từng học chế t.h.u.ố.c, thông thạo chút thuật pháp, qua vô bản tu đạo cổ, những thuật sĩ khó nên chuyện lớn nên tự mò mẫm.

 

Thế nhưng, xoay xở đủ đường vẫn thể nghịch thiên cải mệnh.

 

Hệ thống tức giận : “Nghịch thiên cải mệnh ? Ngươi cho rằng thiên đạo quản lý thiên địa, duy trì trật tự là chuyện dễ dàng ?”

 

Ta : “Ngươi còn nhỏ, hiểu, trách ngươi.”

 

Hệ thống nổi nóng, cả ngày hôm đó thèm chuyện với .

 

Dạ Miêu

Hoàng hôn buông xuống, thu dọn sạp, chống gậy chậm rãi về phía .

 

Ánh nắng chiều chiếu rọi dòng sông, cánh chim cô đ/ộ/c đuổi theo ráng chiều, cảnh trí cực .

 

Lúc , nhân gian mới từ trong ba năm đại hạn khôi phục , tỏa sinh cơ.

 

Hệ thống lên tiếng: “Ngươi xem, đó là cái gì?”

 

Ta theo sự chỉ dẫn của , sang, trong phút chốc cả cứng đờ tại chỗ.

 

Thiếu nữ quần áo tả tơi cũng đang , ánh mắt sáng lấp lánh như chứa trăng vỡ và đom đóm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/cha-noi-ta-menh-hen-ta-dot-phu-nghich-menh-che-ngu-giang-son/chuong-17.html.]

Rõ ràng thấy dáng vẻ của một khác nàng.

 

Trái tim một bàn tay vô hình nắm c.h.ặ.t, há miệng, cổ họng thứ gì đó chặn , một chữ cũng thốt .

 

Nỗi nhớ, niềm đau bi thương như tơ như sợi đan xen .

 

Dệt thành thiên la địa võng, cho đến khi thể thoát khỏi hy vọng nữa.

 

Thiếu nữ núp ở góc tường, cô đ/ộ/c và bất lực.

 

Giống như đây giam trong lãnh cung.

 

Ta cố nén nước mắt, giống như A Tương năm xưa.

 

Theo đường vân mệnh, đưa tay về phía nàng:

 

“Hài t.ử, ngươi nguyện ý theo ?”

 

Giọng già nua vang lên bên tai, bừng tỉnh nhận già lọm khọm, mà con đường của nàng thì vẫn còn dài.

 

Quân sinh sinh, sinh quân già. (*)

 

(*) Dịch nghĩa: Khi sinh thì em đời, Đến khi em đời thì già .

 

Ta còn là A Tự của nàng nữa, cũng còn tư cách bên cạnh nàng nữa.

 

nghĩ, chuyện đó thì can hệ gì.

 

Ông trời để gặp nàng nữa, sẽ tuân theo trái tim , nắm c.h.ặ.t ấm còn sót trong tay.

 

Để lấy một phận thể hợp lý hơn mà lướt qua nàng.

 

“Ta liên lụy thúc ?” Thiếu nữ nhút nhát hỏi.

 

Ta lắc đầu, thể như thế.

 

Nàng đỡ lấy một ông lão đang tập tễnh là , hai bước chậm rãi, ráng chiều kéo bóng chúng dài thật dài.

 

Sống nương tựa lẫn hai năm, đến lúc chia xa.

 

Hai năm dài, mà cũng ngắn.

 

Trong lúc vô tình, nàng thông thạo thuật pháp, lập tức quỳ xuống mặt , cầu xin truyền thuật pháp cho nàng.

 

Ta , những bàng môn tả đạo tổn hại âm đức, tổn thương khí vận, lợi bất cập hại.

 

Nàng với rằng nàng nghịch thiên cải mệnh.

 

Khoảnh khắc đó, trái tim đập loạn như nổi trống.

 

Thì vận mệnh sớm sắp đặt sẵn.

 

Ta cầu xin hệ thống hãy theo tâm ý của nàng, thành tâm nguyện cho .

 

Ngay từ khoảnh khắc và A Tương gặp , hiểu rõ hệ thống chính là thiên đạo, thiên đạo chính là hệ thống.

 

4

 

Ta dùng vận đế vương để đổi lấy vận phượng hoàng.

 

Lấy vận đổi vận, đổi lấy trong lòng, đạt ước nguyện.

 

Hệ thống hỏi , đáng giá ?

 

Ta từng nghĩ đến chuyện đáng giá .

 

Tình cảm đối với A Tương rốt cuộc là tình yêu là tình , sớm thể rõ.

 

Ta chỉ nàng nhiều bảo vệ , ngay cả lúc tuyệt cảnh cũng từng từ bỏ .

 

Cho nên, dù dốc hết tất cả, cũng đổi lấy việc nhân gian bắt đầu .

 

Hệ thống thở dài: “Thôi , chấp chưởng thiên địa vận chuyển, cũng kẻ ngu xuẩn mất khôn. Ngươi cảm thấy bất công, sẽ cho ngươi một cơ hội nghịch thiên cải mệnh.”

 

“Số mệnh của A Tương nhà ngươi do ngươi quyết định.”

 

Ta sẽ dựng thang cho A Tương, nhưng cuộc đời của nàng, con đường nàng , nàng trở thành đều do chính nàng quyết định.

 

 

Loading...