Tất cả đều sững sờ tại chỗ.
Tân Án xong cảm thấy tim đập nhanh nhảy ngoài, dám đầu , Lục Tình và Vương Thi Ý thì Nghiêm Húc với vẻ khó tin.
Trần Cảnh Hiển vỗ tay lớn: “Quá thú vị, hóa con gái cãi thật sự buồn như !”
Lâm Du hung hăng vỗ vai : “Đừng ngắt lời!”
Cô đang xem náo nhiệt vui vẻ.
Lục Tình nhất thời nên lời: “Nghiêm ca, …”
“Còn việc gì ?” Nghiêm Húc mất kiên nhẫn .
Cô tự giễu : “Anh đối với cô , và đối với em thái độ khác quá nhiều , chán ghét đến ?”
“5 năm cô còn nhận ?”
Anh chỉ rõ tin đồn, trực tiếp phong sát cô , xem như giữ thể diện cho Lục Tình .
Dù là mặt dày đến , cũng thể ở đây nữa, Lục Tình giậm chân xoay rời khỏi trang viên, Vương Thi Ý thấy cũng theo ngoài, bỏ cái nơi .
Tân Án cảm thấy mặt đỏ bừng, cảm nhận ánh mắt nóng rực ở lưng, cô đầu : “Du Du, chúng về thôi, ba tớ chắc đang lo lắng vì thấy tớ.”
Nói xong đầu , cô thẳng tắp kéo Lâm Du về.
Nhìn bóng dáng hai rời , Trần Cảnh Hiển hỏi: “Không đuổi theo ?”
“Để cô tự bình tĩnh suy nghĩ một chút .” Nghiêm Húc sâu bóng lưng Tân Án rời .
“Cậu thật đúng là trầm quá !” Trần Cảnh Hiển thật sự bội phục đến cực điểm: “Cậu sợ cô chạy mất ?”
Đã đến bước , từng bước một dẫn dụ cô đến đây, Nghiêm Húc tự nhiên là tính toán trong lòng: “Cô sẽ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chan-dong-thien-kim-toan-nang-thu-nap-dan-em-trong-show-truyen-hinh/chuong-369-tan-an-say-ruou-1.html.]
“Chậc chậc chậc, còn ở bên ở đây tình tứ, ở bên thì còn thế nào nữa?” Trần Cảnh Hiển trừng mắt , quên châm chọc một chút: “Lần đầu yêu đương, chuyện đấy, cần em dạy cho ?”
Nghiêm Húc khinh thường liếc : “Chỉ thôi ?”
“Cậu cứ tán đổ .” Trần Cảnh Hiển cam tâm yếu thế : “Đều tại , cô cướp mất bạn gái của .”
Trở bữa tiệc, hai trốn một góc lầm bầm.
“A a a a a a!” Lâm Du nhỏ giọng hét lên: “Vừa nãy Nghiêm Húc tỏ tình với đấy, ?”
“Sao còn kích động hơn cả tớ ?” Tân Án bất đắc dĩ .
Lâm Du xoay Tân Án , thẳng mắt cô: “Làm ơn , nãy Nghiêm Húc siêu trai , bình tĩnh như hả!”
Cô nào bình tĩnh, cô cảm thấy tim đập như nhảy ngoài .
“Cũng tàm tạm thôi.” Tân Án mạnh miệng .
“Cậu cứ mạnh miệng , xem trốn thoát khỏi ma trảo của .” Lâm Du đắc ý thôi: “Không ngờ cuối cùng Nghiêm Húc cướp , thật là ngờ, như tính , tớ và lão Trần vẫn là nửa mối mai?”
“Để , để , tiệc sắp bắt đầu .” Tân Án thấy bánh kem xuất hiện ở phía , Nghiêm Húc cũng giống như chuyện gì trở về bên cạnh Nghiêm Túc.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Tiếp theo là cắt bánh kem và chúc thọ, xung quanh Nghiêm Túc đều là những ăn đến chúc mừng, thật giả lẫn lộn, Tân Án và Lâm Du chen .
“Tiểu Án!”
Quay đầu , là bà Lưu lâu gặp.
“Bà Lưu, bà thế nào ạ?” Tân Án vui vẻ bước tới đón: “Trông bà còn khỏe hơn đấy ạ.”
“Đương nhiên , chỗ bọn bà , nhờ bộ phim của các cháu mà thành điểm du lịch , mỗi ngày sữa đậu nành bán hết veo.” Bà Lưu vui mừng mặt: “ , bà Canh Lệ , cháu giúp đỡ phòng việc của họ.”
Bà thở dài: “Thật là ngại quá , cứ luôn phiền cháu giúp chúng .”
“Đâu gì ạ, bây giờ phòng việc của chị Canh Lệ phát triển , cháu cũng tiền kiếm mà.” Tân Án .