CHÀNG CÂM NÀNG MÙ - Chương 2.
Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:38:27
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
12
Hà Tuyết Giản cuối cùng đau đến ngất , nhân viên phục vụ khiêng .
Trên đường về, cố ý với Hoắc Hoài:
“Quán từng đến , cùng em gái kế Hà Tuyết Giản. Nghe cô kết hôn với Hoắc Hoài.”
Gương mặt tuấn tú lạnh nhạt của Hoắc Hoài bình tĩnh lạ thường. Ngón tay gõ vài cái, nhanh ch.óng trả lời :
“Chuyện của hào môn thích ngoài thôi. Thật Hoắc Hoài bắt ông già họ Hà quỳ giữa phố vong linh vợ, khiến ông tức đến phát bệnh tim, liên hôn sớm biến thành kết thù.”
ngờ thẳng như , nhất thời sững .
Đèn đỏ, Hoắc Hoài gõ chữ hỏi :
“ Hoắc Hoài rốt cuộc là ai , lúc nào cũng thấy cái tên tin tức, em quen lắm ?”
tức buồn , nghĩ một chút :
“Không quen, Hoắc Hoài là đồ ngu.”
Người đàn ông khẽ nhíu mày tủi , cúi đầu gõ điện thoại, gì nữa.
Cho đến khi tới đèn đỏ tiếp theo, vẫn để ý tới .
tưởng giận .
Ai ngờ xe đỗ gara, điện thoại bỗng báo tải xuống thành công.
Ngay đó, giọng Lâm Đại Ngọc vang lên:
“Đánh là thương mắng là yêu, với Hoắc Hoài mật như , khiến đây phần thừa thãi.”
Anh nghiêng qua tháo dây an cho , đúng lúc đưa tay với lấy điện thoại, lòng bàn tay khẽ chạm má , lập tức khiến tủi bùng nổ.
“Được , nếu đối xử với như , chi bằng trực tiếp bỏ cưới Hoắc Hoài cho , khỏi suốt ngày chê vô lý gây chuyện!”
Anh đúng là...
Tự chơi luôn cả kiểu thế với chính ?
13
Sau khi mắt hồi phục, lập tức gặp luật sư phụ trách di sản của .
Chiều hôm gặp mặt, cha gọi điện cho .
Ông tìm suốt một năm, vẫn còn sống đúng là Phật tổ phù hộ.
Ông hỏi còn về nhà, sẽ lập tức phái tới đón.
Nghe giọng thì đúng là một “ cha từ ái”.
vẫn tiếp tục giả mù. Mẹ kế dìu nhà, trong nhà bày sẵn một bàn đầy món ngon.
Hà Tuyết Giản, cha Hà Xán Diệu đều mặt.
Hoắc Hoài cũng ở đó.
Anh còn ở vị trí chủ, sắc mặt âm trầm.
À.
Hình như cả ngày nay trả lời tin nhắn của “Hồ Nhị Hải”.
Làm sốt ruột đến mức dùng phận lớn hơn để xuất hiện.
14
Không khí bàn ăn kỳ lạ.
Hoắc Hoài một lời, như thể tồn tại.
động đũa, cả bàn ai dám ăn.
Anh giả giúp việc gắp thức ăn cho xong, món đó khác mới dám động .
tò mò nắm điểm yếu gì của đám .
Hà Xán Diệu rõ ràng chuyện bàn với , nhưng vì Hoắc Hoài ở đó, đành nén như cái bình kín.
Sau bữa ăn, phòng ngủ của ruột, sờ di vật của bà.
Người nhà họ Hà trao đổi ánh mắt, dẫn lên tầng hai một căn phòng xa xôi cũ kỹ, nồng mùi nước hoa, ai cũng nhớ .
thấy .
Quần áo của họ xé giẻ lau.
Chiếc bình hoa thích nhất họ dùng để đựng rác.
Bức chân dung của đầy lỗ thủng, họ đem bia ném phi tiêu.
...
Lửa giận dâng trào, đột nhiên khống chế , run rẩy, thở gấp. bắt đầu tưởng tượng trong tay một con d.a.o, thế giới mắt dần nhuốm đỏ m.á.u—
lúc đó, cửa phòng đẩy .
15
Hoắc Hoài.
Anh luôn xuất hiện lúc sụp đổ.
Giống như một liều t.h.u.ố.c chữa lành dành cho .
“Dù cũng là bạn lớn lên cùng , còn sống… bổn thiếu gia đặc biệt đến xem thử.”
Hoắc Hoài nhướng mày, giả vờ thờ ơ .
hít sâu vài để bình cơn giận, hướng về phía phát âm thanh, gật đầu, thản nhiên :
“Ừ, vẫn sống, sống cũng khá .”
“ bạn trai , định kết hôn.”
Biểu cảm của Hoắc Hoài cứng một chút, đầu tiên là thầm, giọng chua chát:
“Quen bao lâu mà cưới? Người đó đáng tin ? Anh hiểu hơn ? Anh thích ăn gì, thích gì ?”
biểu cảm, phối hợp diễn cùng :
“Anh đối xử với khá , dù cũng hợp với hơn , thích .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chang-cam-nang-mu/chuong-2.html.]
Hoắc Hoài nghẹn , hai tay phiên đút túi quần, trông bồn chồn lúng túng. Cuối cùng nghiến răng bỏ .
“Xì, ai thích chứ, vợ !”
Khoảng vài phút , điện thoại hiện lên tin nhắn của “Hồ Nhị Hải”.
Chế độ mù thể chữ thành giọng , âm thanh máy móc lạnh lẽo chậm rãi vang lên:
【Vợ một ngày trả lời . Giá mà cũng chịu lạnh như Husky thì thể chịu thái độ lạnh lùng của em.】
【Hay là chúng sinh một đứa con , theo họ của đứa bé.】
sự trẻ con của chọc cho bật . lúc , một vị khách mời mà đến xuất hiện trong phòng.
Hà Tuyết Giản.
Cô đồ ở nhà mềm mại, áo in hình hoạt hình màu hồng, tóc dài uốn xoăn buộc thấp, tay cầm nửa ly sữa, toát vẻ hiền thục như phụ nữ mang thai.
“Chị ơi, em vui quá, gặp chị!”
“Không lâu nữa chị sẽ cháu gọi là dì . Em m.a.n.g t.h.a.i con của Hoắc Hoài, sắp tổ chức hôn lễ.”
16
Khi Hoắc Hoài mặt, cô khúm núm ngoan ngoãn.
Khi Hoắc Hoài ở đây, cô bày dáng vẻ vợ hiền, dùng giọng điệu của bà Hoắc để khoe khoang với .
Cô gì?
Cố ý khiến buồn nôn?
Trinh tiết là của hồi môn nhất của một đàn ông. Đợi đến ngày Hoắc Hoài lộ phận, sẽ vì những lời cô mà chia tay , hai triệt để trở mặt?
“Thật Hoắc Hoài và chị mới là thanh mai trúc mã, nhưng đàn ông đều thích kiểu con gái nhỏ nhắn mềm mại hơn, ví dụ như em, một củ khoai tây phương Nam đáng yêu, hì hì.”
“Còn kiểu cao một mét bảy như chị, đó trông như Lỗ Trí Thâm…”
“Cô và Hoắc Hoài là kẻ thù đội trời chung chứ?”
lạnh giọng cắt ngang lời Hà Tuyết Giản.
Cô sững .
Ngay đó “cạch” một tiếng, khóa trái cửa phòng, cầm lấy phi tiêu bàn.
di truyền từ , cao một mét bảy. Hà Tuyết Giản cao một mét năm lăm, căn bản thể đẩy để chạy thoát.
Cô sợ đến mặt trắng bệch, lùi tìm chỗ nấp:
“Trình Phi Quỳnh, chị định gì? Đặt phi tiêu xuống!”
“ ghét Hoắc Hoài đến c.h.ế.t, nên cô cũng thấy chướng mắt, trút giận lên cô một chút cũng chứ?”
Nói xong giơ tay ném phi tiêu. Mũi phi tiêu sượt qua da đầu Hà Tuyết Giản, cắm phập tường, dọa cô hét toáng lên:
“Cứu với! Trình Phi Quỳnh điên !”
Cô lớn tiếng kêu cứu, nhưng căn phòng quá xa, căn bản ai thấy. Thế là cô vơ lấy thứ ném về phía .
đều “trùng hợp” né .
“Ôi, cũng thấy, cô thương chứ?”
Miệng thì giả vờ vô tội, nhưng phi tiêu trong tay hề dừng , từng chiếc một phóng liên tiếp.
Hà Tuyết Giản dần nhận gì đó , ôm đầu lăn lộn khắp phòng:
“Trình Phi Quỳnh, chị đang giả mù ? Chị thấy đúng !”
khẽ nhếch môi, nhưng tay vẫn dừng.
Những chiếc phi tiêu từng ghim lên đầu, lên mặt, lên trong bức chân dung của , trả nguyên vẹn cho cô !
Chơi phi tiêu, giỏi hơn cả nhà họ.
“Phập!”
Một chiếc phi tiêu bay v.út xuyên qua lòng bàn tay của Hà Tuyết Giản, đóng c.h.ặ.t cô lên tường.
Bàn tay quấn băng dày lập tức thấm đẫm m.á.u. Hà Tuyết Giản hận đến mắt đỏ ngầu, gào lên một tiếng, rút phi tiêu lao thẳng về phía cửa kính sát đất!
Một tiếng nổ vang trời. Thân thể cô yếu ớt như lông vũ rơi từ tầng hai xuống, mặt hiện lên nụ thê lương:
“Chị ơi, em tin chị như , chị đẩy em xuống?”
17
Rào.
Cơ thể Hà Tuyết Giản rơi thẳng bụi hoa hồng. Không xa đó là Hoắc Hoài và Hà Xán Diệu đang chuyện, tất cả đều cảnh dọa đến sững sờ.
Hoắc Hoài nhanh ch.óng chạy về phía bụi hoa, nhưng ánh mắt chậm rãi hướng lên cửa kính tầng hai—
Mảnh kính vỡ đầy đất. ngơ ngác t.h.ả.m, tóc và quần áo dính đầy phi tiêu, hai tay ngừng mò mẫm về phía :
“Âm thanh gì ? Tuyết Giản, em ?”
“Đẩy em cái gì? là mù, …”
“Không em chơi trò phi tiêu với ?”
Hà Tuyết Giản đau đến rên rỉ, xong lời thì sững .
Cô nửa dậy, ngẩng đầu , ánh mắt độc như rắn, hận thể nuốt sống .
Ha.
Một năm hiểu những trò bẩn thỉu của cô , nên hại hết đến khác.
Một năm , còn ngu nữa.
“Chị ơi, em hiểu chị đảo trắng đen! Từ đầu đến chân em đều là thương tích, ai là hại là rõ! Nếu chị hận em, chi bằng em c.h.ế.t cho xong, trả tất cả cho chị!”
Hà Xán Diệu nhịn mắng:
“Trình Phi Quỳnh, mày ép c.h.ế.t em gái mày , mày điên !”
bình tĩnh mò mặt đất, cố ý để ngón tay cắt qua mảnh kính vỡ. Khi giọt m.á.u lăn xuống, đồng t.ử Hoắc Hoài co , trở tay tát Hà Xán Diệu một cái.
Hà Xán Diệu đ.á.n.h đến ngơ , dám bừa nữa.
cố nén ý nơi khóe môi, khẽ :
“ là mù, thể hại cô?”
“Em gái, chẳng lẽ em ngã từ tầng hai xuống ? Trời ơi, ai gọi cấp cứu giúp ! Trong bụng em còn mang con của Hoắc Hoài, tuyệt đối xảy chuyện!”
Trong chớp mắt, nước mắt đang rơi của Hà Tuyết Giản bỗng dừng .