Chàng Cảnh Sát Của Em - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-29 08:30:32
Lượt xem: 98
đứa nhóc đáng yêu đang xổm đất ăn kẹo hồ lô mà nhồi m.á.u cơ tim.
Trên đường về nhà khi tan , chẳng lưng xuất hiện cái đuôi tự khi nào.
Chờ tới khi phát hiện thì nhóc còn đường về nữa.
“Nhóc con, em nhớ nhà em ở ?”
Cậu nhóc chớp đôi mắt to tròn : “Không ạ.”
hỏi: “Vậy điện thoại của ba thì ?”
Cậu nhóc lắc đầu, thở dài thườn thượt, đang chuẩn gọi điện thoại báo cảnh sát thì bé đáng yêu nọ chợt kéo lấy vạt áo của .
“Em nhớ điện thoại của trai.”
cảm động đến suýt thì bật , trời lạnh thế , nhớ đống chăn êm nệm ấm của quá mất thôi.
Cậu nhóc vanh vách một dãy , xác nhận một với nhóc mới gọi .
Tiếng tút dài nhàm chán vang lên ba thì đầu dây bên bắt máy ngay.
“A lô? Ai ạ?”
Ồ, giọng quá.
Kẻ đam mê giọng là đây cảm thán một câu mới vội vàng việc chính: “À, em trai của đang ở trong tay .”
Người bên : “…”
Xong đời , gần đây xem nhiều phim hình sự quá mà.
vội vàng giải thích: “Chắc hiểu ý chứ?”
thể ăn rành mạch khi đang lo lắng , mà cũng trong giây phút bối rối , đứa bé nọ cầm lấy điện thoại của .
sửng sốt.
Ngay đó, chỉ thấy tiếng thét t.h.ả.m thiết và tiếng gào của bé.
“Anh ơi, ơi! Anh mau tới cứu em ! Em sợ lắm!”
: “???”
Nhóc thế thì chị đây giải thích thế nào đây?
Lúc đang lấy điện thoại thì nhóc chạm nút ngắt cuộc gọi.
Một trận gió lạnh thổi qua, lẻ loi một trong cơn gió .
Anh trai của đứa bé tới, còn mặc đồng phục cảnh sát.
Suýt nữa là quỳ thụp xuống.
Phải rằng trai của nhóc trai, vai rộng eo hẹp, gương mặt tựa trong game Phục Kích như hút hết hồn phách của .
lúc kịp nghĩ nhiều đến .
Người nọ mặt với khí thế thật dữ dội, điều mà giơ hai tay lên.
“Chú cảnh sát , cháu là dân lành đó.”
Người nọ cúi đầu đứa nhóc đáng yêu đang quấn c.h.ặ.t lấy chân , lúc ngước lên nữa thì bật : “ , cô ‘nhặt’ thằng bé nhỉ?”
gật đầu.
Người nọ cởi khăn quàng cổ cổ nhóc xuống đưa cho : “Có kẻ nào quàng khăn cổ của cho con tin chứ?”
Anh … thật .
Mặt thoáng chốc đỏ bừng.
“ là Lương Hành Châu, nếu ngại thì mời cô ăn cơm chứ? Còn nữa, tuổi tác của chúng chênh lệch mấy, gọi chú thì kỳ cục nhỉ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chang-canh-sat-cua-em/chuong-1.html.]
…
Bữa cơm thành vì Lương Hành Châu nhận một cuộc gọi khẩn nên vội vã ôm lấy đứa bé đáng yêu chạy mất.
Lúc gần , hai chúng kết bạn WeChat.
Nhìn theo bóng lưng trai mà ngừng cảm khái, thật quá, tư liệu sống để tối nay mơ .
ngờ sẽ gặp Lương Hành Châu nhanh đến thế.
Vào một buổi sáng sớm của một tuần đó, khoác áo ấm tới chỗ tàu điện ngầm, nhưng cuối cùng thu hút bởi đủ loại đồ ăn vặt bên lề đường.
Các quầy hàng là , đành chọn một quán bánh kếp chẳng mấy ai lui tới.
“Chủ quán, cho … Hả?”
trai đang đeo tạp dề mặt mà ngây cả .
Người trông cmn quen quá!
Quan trọng là còn chẳng thèm kinh ngạc lấy một giây nào, còn với : “Cô ?”
Vừa thấy giọng nhớ ngay Lương Hành Châu.
Đầu óc nhanh ch.óng nhảy , dáng vẻ của … là cảnh sát chìm!
M.á nó, cũng ngày chứng kiến chuyện kích thích như thế ư?
Đột nhiên thấy căng thẳng.
“Ơ, nếu đang bận thì quấy rầy nữa.”
Người gọi : “Đừng lo, bây giờ đang rảnh mà. Thế cô ăn gì?”
rối rắm mất mấy giây đáp: “Một phần bánh kếp thập cẩm, thêm một cây xúc xích nữa ạ.”
Lương Hành Châu mỉm : “Được.”
Mười giây bèn nhắc nhở: “Hình như bật bếp.”
Người bừng tỉnh: “Bảo thấy nó nóng!”
Nhìn bộ dạng vụng về của , thấy thật nghi ngờ.
Lại thêm mười phút , Lương Hành Châu đưa một thứ thể miễn cưỡng gọi là thức ăn cho .
miếng bánh kếp vô cùng đặc sắc trong tay mà rơi trầm tư.
Đương nhiên là chẳng dám ý kiến, bởi vì lấy tiền của .
cầm lấy chiếc bánh rời khỏi, nhưng mấy bước thì điện thoại trong túi vang lên.
“Lần mời cô ăn cơm, tối nay cô rảnh ?”
tin nhắn WeChat do Lương Hành Châu gửi tới, kìm mà nhoẻn môi .
Trong niềm sung sướng , vô thức c.ắ.n miếng bánh kếp trong tay.
Nụ mặt lập tức đông cứng.
Lương Hành Châu đổ bao nhiêu muối ?
Mặn quá mất!
Buổi tối, đúng lúc tan thì Lương Hành Châu gọi điện thoại tới.
Anh hẹn gặp ở sảnh lớn của một nhà hàng Trung Quốc.
đến và chờ mười phút thì nọ mới vội vội vàng vàng xuất hiện.
Bên ngoài tuyết rơi dày đặc khiến tóc ướt đẫm.
“Thật xin , tới trễ .”