CHẲNG PHỤ XUÂN NÀY - 2

Cập nhật lúc: 2026-04-25 23:49:59
Lượt xem: 2,565

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bùi tướng quân tháng mới hồi kinh, ở cung yến từng từ xa một , hung thần ác sát như lời đồn, còn tuấn tú!”

 

“Đẹp hơn tiểu hầu gia ?”

 

Cô nương suy nghĩ: “Không giống .”

 

“Tiểu hầu gia mang vẻ thiếu niên phong phát, còn Bùi tướng quân lớn tuổi hơn chút, khí chất trầm hơn.”

 

“Nghe hôm nay cũng tới, các ngươi tự xem .”

 

Đang , họ bỗng về một hướng, ánh mắt đầy si mê.

 

Kích động : “Đến , đến !”

 

Ta thuận theo ánh mà trông qua.

 

Lập tức sững sờ.

 

Chính là nam nhân trong thiên điện hôm !

 

Hóa chính là Uy Bắc tướng quân Bùi Liễm…

 

Đang nghĩ, nam nhân thoáng qua.

 

Ta vội vàng dời mắt.

 

Trong đầu ngừng hiện lên cảnh tượng ái đêm đó.

 

Ta nuốt nước bọt, mặt dần nóng lên.

 

Ta vỗ vỗ mặt , thầm mắng: “Cái đầu c.h.ế.t tiệt, đừng nghĩ nữa!”

 

khống chế nổi!

 

04

 

Trong đầu chuyện thể , khổ nhịn mà nhớ .

 

lúc , kéo tay .

 

Ta giật đầu, thấy là Vệ Cẩn, thở phào, gượng : “À… trùng hợp quá.”

 

Hắn nhíu mày khó chịu: “Trùng hợp cái gì, đây là nhà !”

 

“Ngươi đang nghĩ gì ?”

 

“Ta gọi bao nhiêu ?”

 

Ta hoảng hốt xua tay: “Không… nghĩ gì hết!”

 

Ánh mắt vô thức đuổi theo Bùi Liễm.

 

Hôm nay mặc trường bào tím sẫm bó tay, càng thêm quý khí.

 

Y phục ôm sát, bao lấy cơ bắp rắn chắc mà hề thô.

 

Vệ Cẩn kéo : “Ta đang chuyện với ngươi!”

 

Ta hồn: “Hử?”

 

“Ngươi gì?”

 

“Ta , tuy chúng hôn ước từ nhỏ, nhưng trong lòng, hôm nay đến là để từ hôn, mong ngươi đừng dây dưa.”

 

Trong đình, Bùi Liễm nâng chén .

 

Tay cũng , khớp xương rõ ràng.

 

Đêm đó…

 

Ta lắc đầu.

 

C.h.ế.t mất, c.h.ế.t mất!

 

A Di Đà Phật…

 

Vệ Cẩn quát: “Thẩm Diệu Chân!”

 

Ta hồn, qua loa đáp: “À , , .”

 

Hắn buông: “Ta gì, ngươi lặp .”

 

Ta chột : “Không cần …”

 

Vệ Cẩn như nghĩ điều gì, bỗng .

 

Hắn “ồ” một tiếng: “Ta hiểu , ngươi cố ý giả ngu.”

 

“Yên tâm, chúng quen từ nhỏ, mẫu ngươi ân với mẫu , sẽ bỏ rơi ngươi.”

 

“Đợi cô nương họ Trâu cửa, cho ngươi lương cũng .”

 

Hả?

 

Ta giật giật khóe miệng: “Ha ha, ngươi thật đùa.”

 

Hắn liếc , khẩy: “Đừng điều.”

 

Nói xong rời .

 

Ta đ.ấ.m trung.

 

Muốn từ hôn thì với phu nhân hầu phủ, với ích gì?

 

Lời tính .

 

05

 

Phủ Tĩnh An hầu quen.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Hậu viện một trồng đầy hải đường, nay đang độ nở rộ.

 

Ta vô thức dạo bước tới đó.

 

Giữa bóng hoa mờ ảo, thấy một ảnh quen thuộc.

 

Chưa kịp phản ứng, chậm rãi , ánh mắt thẳng .

 

Ta đến đầu óc choáng váng.

 

Gượng giữ bình tĩnh, hành lễ: “Bùi… Bùi tướng quân.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chang-phu-xuan-nay/2.html.]

 

Hắn chắp tay: “Thẩm cô nương.”

 

Sau đó là một im lặng, chỉ còn tiếng gió lay hải đường rì rào.

 

Ta vuốt tóc, gượng: “Thật… thật trùng hợp, hôm nay gặp ngài ở đây.”

 

Nói xong liền hối hận.

 

Chẳng tự thừa nhận đêm đó thấy … cái ?

 

Ta chỉ tìm khe đất chui xuống.

 

Bùi Liễm tự nhiên.

 

Hắn : “Không trùng hợp.”

 

“Hôm nay đến là vì nàng.”

 

Ta khựng , ngẩng đầu: “Vì… vì ?”

 

Lùi mấy bước, che cổ: “Ta… tuy thấy ngươi cái đó, nhưng ngươi cũng thể cái đó!”

 

“Ta cũng cố ý thấy ngươi cái đó…”

 

Hắn định giải thích, bước gần.

 

Ta quát: “Đừng đây!”

 

“Ta… cũng là con nhà quan, ngươi thể tùy tiện g.i.ế.c !”

 

“Hơn nữa là con dâu phủ Tĩnh An hầu!”

 

“Nơi là địa bàn của !”

 

Ta ưỡn lưng, giả bộ hung dữ: “Ngươi dám động , khiến ngươi yên !”

 

Bùi Liễm im lặng.

 

Một lát mới : “Thẩm cô nương, nàng hiểu lầm .”

 

“Ta hại nàng.”

 

“Ta đến để tạ ơn.”

 

Ta há miệng: “Hả?”

 

“Tạ ơn?”

 

Hắn gật đầu: “Hôm đó nếu nàng xuất hiện, e rằng khó khôi phục thần trí nhanh như .”

 

“Khiến nàng nhiễm phong hàn, là của .”

 

Ta hiểu lắm.

 

định hại , thở phào: “À, chuyện nhỏ thôi, tiện tay giúp đỡ.”

 

“Ngài cần để tâm.”

 

Nói xong, Bùi Liễm cúi hành lễ.

 

Hắn : “Không chuyện nhỏ.”

 

“Tại hạ nợ cô nương một ân tình, nếu chỗ cần đến Bùi mỗ, dù sinh t.ử cũng từ.”

 

Ta ngây hồi lâu.

 

Cái đầu nhỏ nhanh nhẹn xoay tít.

 

Ta cần sinh t.ử.

 

… quả thật một việc nhờ.

 

Thế là : “Ngươi thật chứ?”

 

“Ngàn thật vạn thật.”

 

“Vậy thì ngươi cưới .”

 

Hắn sững .

 

Ta bổ sung: “Ta gia thế ngươi cao, quân công, xứng.”

 

ngươi báo ân.”

 

“Vậy thì giả thành , ?”

 

“Ngươi giúp hủy hôn với phủ hầu, khi thành ba năm, chúng can thiệp .”

 

“Ba năm liền hòa ly.”

 

“Ý tướng quân thế nào?”

 

Gần như do dự, Bùi Liễm khẽ : “Được.”

 

06

 

Lại qua mấy ngày, đến sinh thần của Vệ Cẩn.

 

Hắn bày tiệc riêng tại Quảng Vân Lâu, mà cũng gửi mời .

 

Chồn vàng chúc Tết gà, chẳng ý lành gì.

 

Ấy thế mà tiểu nương cứ dặn dặn , giục đến chúc thần .

 

Quà mừng chọn chọn , bà hận thể đem hết của riêng , chỉ mong giữ thể diện, khỏi chê nghèo hèn.

 

Lại còn trang điểm lộng lẫy như hoa, so với phù dung ngày xuân còn diễm lệ hơn mấy phần.

 

Khi đến Quảng Vân Lâu, gần đủ.

 

Cô nương họ Trâu cũng mặt.

 

Nàng bên tay trái Vệ Cẩn, hai trông như một đôi bích nhân.

 

Thấy đến, nàng vốn định dậy nhường chỗ, Vệ Cẩn ấn xuống.

 

Vệ Cẩn ngẩng mắt , lười nhác : “Bên còn chỗ, ngươi đó .”

 

Đó là một góc nhỏ.

 

Loading...