14
Đại hôn đúng hẹn diễn .
Trước mắt là sắc đỏ.
Ma ma dạy dỗ bên, dịu giọng: “Lát nữa động phòng, cô nương giữ ý tứ.”
“Đợi tướng quân đưa tay, cô nương mới e lệ thuận theo.”
Ta đỏ mặt, ngơ ngác gật đầu.
Trong đầu là lời tiểu nương dặn về chuyện khuê phòng.
với Bùi Liễm là giả thành .
Những thứ cần dùng.
Mọi rời , thở dài: “Thật đáng tiếc.”
Trong cung yến từng thấy, hình Bùi Liễm cực kỳ …
Đang nghĩ, cửa phòng mở .
Bóng tiến gần, dừng mặt .
Hắn nhẹ nhàng vén khăn trùm.
Ta lúng túng liền .
Cười thì sai .
Tai Bùi Liễm đỏ lên, rót rượu hợp cẩn đưa .
Uống xong, im lặng.
Hắn quanh, ánh mắt dừng ở viên minh châu.
Khẽ nhíu mày.
Ta nhận , còn tưởng thích, liền bưng đến: “Ngươi xem, sáng quá!”
“Sau ban đêm cần đốt đèn cũng sáng.”
Bùi Liễm hỏi: “Nàng thích?”
Ta gật mạnh: “Rất thích.”
Đêm đó, Bùi Liễm ngủ đất.
Sáng hôm , tỳ nữ sắc mặt vui.
Ta “hả” một tiếng: “Không ?”
Tỳ nữ kêu lên: “Ôi cô nương, để riêng lễ vật tiểu hầu gia tặng ở đây?”
“Bùi tướng quân thấy đương nhiên vui.”
Ta kinh ngạc: “Hả?”
“Cái Vệ Cẩn tặng?”
càng ngạc nhiên hơn là Bùi Liễm vì thế mà giận?
Mấy ngày , Vệ Cẩn đến.
Khi đó đang đắp tuyết.
Hắn xông .
Ta quát: “Ngươi gì?”
“Con cháu hầu tước, tự tiện xông nhà khác, sợ Ngự sử đàn hặc ?”
Vệ Cẩn đỏ mắt: “Ta còn sợ gì nữa?”
“Bùi Liễm tấu đến mức hoàng thượng đày Thục!”
Ta sững: “Vì ?”
“Thẩm Diệu Chân, ngươi còn giả ngu!”
“Chắc chắn ngươi chuyện kể g.i.ế.c cho !”
“Hắn nổi giận, lật chuyện cũ của , liên tiếp đàn hặc, khiến khổ kể xiết!”
“Ngươi ?”
Hắn hừ lạnh: “Chột chứ?”
Ta c.ắ.n môi, về phía .
Bùi Liễm siết tay, cố nén giận, bước đến: “Không tôn thánh chỉ, đáng giáng.”
Nói xong liền thư phòng tấu.
Ta nhún vai: “Là ngươi tự .”
“Ta chẳng gì.”
Vệ Cẩn tức vội: “Ta… chỉ bừa!”
“Bùi tướng quân!”
“Bùi tướng quân!”
15
Đêm xuống, mưa to gió lớn, vẫn thấy Bùi Liễm.
Ta tìm khắp nơi, chỉ gặp Tống ma ma.
Ta hỏi: “Hắn ?”
Bà do dự : “Công t.ử đến phố Bình Khang.”
“Bình Khang?”
“Đó là phủ của An Dương huyện chúa.”
An Dương huyện chúa, mẫu .
Ta hỏi: “Lúc đến đó gì?”
“Sấm chớp thế , mang ô , ai theo , ăn ?”
Ma ma lắc đầu: “Năm nào công t.ử cũng , cho ai theo.”
Sấm vang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chang-phu-xuan-nay/6-hoan.html.]
Ta lo lắng: “Chuẩn xe, Bình Khang.”
Đến nơi, phủ vẫn sạch sẽ.
Ta phòng, tối om.
Ánh chớp lóe lên, thấy Bùi Liễm co trong góc.
Ta hoảng hốt chạy đến: “Ngươi ?”
“Đau ?”
Hắn ngẩng lên, mắt đỏ, giọng khàn: “Đau đầu.”
“Ta gọi đại phu!”
Hắn kéo : “Không cần.”
Sấm nổ.
Hắn run nhẹ.
Ta hỏi: “Ngươi sợ sấm?”
Hắn đáp, chỉ ôm c.h.ặ.t .
Ta nhẹ nhàng ôm , vỗ lưng: “Không …”
Hắn dựa .
Hắn .
Nước mắt thấm ướt áo .
Hắn run giọng: “Đừng rời bỏ …”
Ta dỗ: “Ta .”
Đưa lên giường, dỗ ngủ.
Hắn buông , trong mộng gọi: “Nương…”
16
Ta hỏi Tống ma ma về quá khứ .
Mới chuyện.
Từ đó luôn mang nỗi đau.
Đêm ngủ yên.
Ta ở ôm .
Sáng , cả hai đều lúng túng.
Ta : “Ngủ ngon ?”
Hắn gật.
Ta : “Ta cũng .”
Định chạy, giữ .
Ta ngã lòng .
Hắn hỏi: “Nàng ?”
Ta gật.
Hắn : “Đừng ghét .”
Ta mềm lòng: “Sao thể?”
Ta ôm cổ , hôn nhẹ: “Ta thích ngươi.”
“Đừng phu thê giả nữa, ?”
Hắn ôm c.h.ặ.t : “Được.”
17
Hoàng thượng giận Vệ Cẩn ăn chơi, đày xa.
Hắn khi gặp .
Ta mang minh châu trả .
Hắn nhiều lời hối hận.
Ta đáp qua loa.
Rồi trả đồ: “Phu quân cho nhận.”
Hắn hỏi: “Ngươi lời ?”
Ta nhỏ giọng: “Hắn là phu quân mà.”
“Ta buồn.”
Hắn sững sờ.
Ta .
Nhảy lòng Bùi Liễm.
Hắn : “Sau gặp .”
Ta đáp: “Chỉ trả đồ thôi.”
Rồi cùng rời .
Trên xe, : “Hắn yếu thật.”
Bùi Liễm nhéo má : “Quan tâm gì?”
Rồi ghé tai: “Ta thì ?”
Ta đỏ mặt.
Khẽ đáp: “Được thôi…”
Ta thầm nghĩ:
Ông trời quả thật đãi tệ.
-Hoàn-
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3