Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:37:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu ai là hiềm nghi lớn nhất thì chắc chắn là cô gái khoác áo gió màu đen .

 

Tất cả bọn họ đều xuất hiện trạm xe buýt, một biển quảng cáo? Đã thế còn núp biển quảng cáo một cách kỳ quái.

 

Hành động cả chặng đường cũng kỳ quái…

 

Bọn họ quyết định , chỉ thể về phía thủ lĩnh – Mạc Đông: “Mạc , ông thấy thế nào?”

 

Mạc Đông nhíu mày, lập tức bày tỏ thái độ.

 

Nếu cô gái đó thật sự là nội gián thì biểu hiện rõ ràng như , thế dễ phát hiện ?

 

nếu cô, bọn họ sẽ bắt đầu hoài nghi lẫn ..

 

* * *

* * *

 

Lúc Ngân Tô thức dậy, còn một tiếng nữa mới đến bữa tối. Khang Mại vẫn ở trong phòng, thấy cô đột nhiên dậy, khóe miệng giật giật: “Cô buồn ngủ lắm ?”

 

“Anh hiểu.” Ngân Tô xoa mặt, giọng điệu nặng nề: “Rất lâu ngủ ngon như .”

 

Ngủ… ngon?

 

Khang Mại cảm thấy, điên thì chính là bản điên .

 

Trong phó bản mà ngủ ngon cái gì!

 

Quả nhiên đầu óc cô bình thường!

 

Ngân Tô: “Bọn họ bỏ phiếu xong ?”

 

Khang Mại gật đầu: “Có lẽ bọn họ phát hiện vấn đề về cửa phòng nên tìm chìa khóa , cũng tính là ngu quá.”

 

Nửa tiếng , mấy đó vội vội vàng vàng chạy ngoài.

 

Bây giờ còn một tiếng nữa mới đến bữa tối, nếu như may mắn, lẽ bọn họ thể tìm .

 

Nếu như may…

 

Chắc chắn tối nay bọn họ sẽ cơ hội lĩnh hội cái gọi là giày vò.

 

[Cốc cốc –]

 

Tiếng gõ cửa.

 

Hai im lặng đối mặt .

 

Khang Mại ở gần cửa hơn, thuận tay mở cửa .

 

Ngoài cửa là vị y tá trưởng mới thăng chức.

 

Y tá trưởng Khang Mại, bắt bóng dáng của Ngân Tô, giọng điệu : “Cô cần theo một chuyến.”

 

Ngân Tô bất ngờ chút nào: “Bỏ phiếu xong ?”

 

, cô bỏ bảy phiếu.” Giọng của y tá trưởng chút đồng tình, thương hại Ngân Tô: “Tất cả bọn họ đều chọn cô, bao gồm cả bạn cùng phòng của cô.”

 

Nói đến nửa , rõ ràng trong giọng của y tá trưởng còn mang thêm chút ý khích bác.

 

Ngân Tô: “Một phiếu đó là tự bỏ cho .”

 

Chỉ bảy phiếu, Khang Mại thể nào chọn cô.

Meo

 

Y tá trưởng: “?”

 

Tự chọn bản ?

 

Dường như cô đang trò gì đó mới mẻ.

 

Ngân Tô chẹp một tiếng, ngoài cảm thán: “Bọn họ cũng khá đoàn kết đấy chứ, hy vọng bọn họ thể đoàn kết như mãi.”

 

Đi đến cửa, Ngân Tô nhớ gì đó, trở về, lấy con d.a.o sáng loáng cái gối.

 

Y tá trưởng: “…”

 

Ngân Tô một cái, xách d.a.o ngoài.

 

Dáng vẻ đó chỗ giống tiếp nhận điều tra, rõ ràng là đang trả thù.

 

* * *

* * *

 

Trước khi bữa tối bắt đầu, Mạc Đông khó khăn lắm mới đưa mấy tùy tùng trong nhà ăn, cả đám thở hổn hển xuống bàn VIP.

 

Hết cách … chỉ chỗ là còn trống.

 

khi bọn họ xuống mới phát hiện chỉ một Khang Mại ở đây, mấy liếc , ai lên tiếng.

 

Tiếng chuông nhà ăn vang lên, thức ăn vẫn như trưa. Có vết xe đổ từ buổi trưa, mấy nhịn cơn buồn nôn xuống, nhét bao nhiêu thì nhét bấy nhiêu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-11.html.]

Thời gian ăn tối còn ngắn hơn buổi trưa, nhưng may mà bọn họ thời gian gấp rút nên đều cố gắng nhét đồ ăn miệng, nào cũng ăn xong miếng cuối cùng khi thời gian dùng bữa kết thúc.

 

Rời khỏi nhà ăn, cả nhóm đều thở phào nhẹ nhõm.

 

“Cô gái đó tới ăn cơm, xảy chuyện …” Rời khỏi nhà ăn một đoạn Trần Húc mới lên tiếng dò hỏi.

 

Nghe hỏi, đội ngũ càng trầm mặc.

 

Uông Hiểu Linh: “Y tá đó tới phiền chúng , chừng cô chính là phóng viên?”

 

Tưởng Lượng hiệu Khang Mại ở phía : “Hay là chúng hỏi thử …”

 

“Thôi bỏ , dữ.” Gan Trần Húc nhỏ, lắc đầu lia lịa, ngập ngừng : “Mà chắc gì với chúng .”

 

Tên to con đó vẫn luôn xem thường bọn họ.

 

Càng thèm bạn cùng bọn họ.

 

Uông Hiểu Linh rõ ràng cũng sợ tên to con là Khang Mại , cô chuyển chủ đề, “Mạc , phân chia chìa khóa thế nào ?”

 

“Mỗi phòng một chìa.” Mạc Đông rõ ràng sớm nghĩ xong cách đối phó, lập tức lấy chìa khóa chia cho bọn họ, “Mọi tự thương lượng xem ai bảo quản.”

 

Phó Kỳ Kỳ và Tưởng Lượng còn , hai nhỏ mấy câu, Tưởng Lượng liền cất chìa khóa .

 

Trần Húc tín nhiệm Mạc Đông, cũng tranh cầm chìa khóa.

 

Đến lượt Uông Hiểu Linh với Đinh Hàm Chi giằng co mãi xong, hai đều cầm chìa khóa. Tuy Đinh Hàm Chi nhiều nhưng cũng loại nhu nhược, cái gì cũng theo Uông Hiểu Linh.

 

Chìa khóa quan trọng, khả năng nó là nhân tố quan trọng để giữ mạng, đương nhiên là cô giữ.

 

chuyện Uông Hiểu Linh nhường cho Đinh Hàm Chi.

 

“Mạc !”

 

Lần trái Mạc Đông hòa giải, để bọn họ tự thương lượng.

 

Uông Hiểu Linh cho rằng đó Đinh Hàm Chi chuyện nên là dễ thương lượng, ai ngờ bây giờ mới phát hiện chuyện như tưởng.

 

Hai giằng co ai nhường ai, cuối cùng chỉ thể giao vận mệnh cho sự may mắn — bốc thăm.

 

Vận mệnh thiên vị Đinh Hàm Chi kiệm lời ít , sắc mặt Uông Hiểu Linh vốn khó coi ngay lập tức trở nên u ám, ánh mắt Đinh Hàm Chi cũng để lộ vài phần oán giận.

 

Trên đường trở về hai cũng chuyện nữa.

 

Lúc qua quầy y tá, y tá trưởng gọi bọn họ , đưa cho bọn họ một tờ đơn kiểm tra, đồng thời cho bọn họ tối nay sẽ tới gọi bọn họ kiểm tra, để lỡ thời gian kiểm tra.

 

“Để lỡ thời gian kiểm tra thì sẽ thế nào?”

 

Vẻ mặt y tá bất đắc dĩ: “Vậy thì chỉ thể để bác sĩ đích qua đây cung cấp dịch vụ kiểm tra cho thôi.”

 

Mọi : “!”

 

[Bác sĩ sẽ xuất hiện ở khu nội trú ban đêm, nếu thấy thì hãy lập tức tìm y tá trực lấy t.h.u.ố.c đó lên giường nghỉ ngơi]

 

Y tá hồi dẫn bọn họ tới từng quy tắc .

 

rõ ràng quy tắc chính xác, chỉ cần bọn họ lỡ thời gian kiểm tra, bác sĩ sẽ xuất hiện ở khu nội trú.

 

mà phần đằng tìm y tá trực lấy t.h.u.ố.c thì là t.h.u.ố.c gì?

 

Mạc Đông cũng chắc chắn, đây ông từng thảo luận với bọn họ trong một quy tắc, thể nửa đúng nửa sai, nhiều thứ cần bọn họ tự phán đoán và thử nghiệm.

 

“Không thời gian cụ thể là mấy giờ, tuyệt đối ngủ quá say.”

 

mà mười giờ tắt đèn là lên giường ngủ…”

 

“Nằm giường chắc cũng tính là ngủ, thể để một ngủ, một canh, cả hai tuyệt đối cùng ngủ, nếu xảy chuyện gì thì cũng .” Bây giờ Mạc Đông cũng chỉ thể căn dặn bọn họ như thôi.

 

“Cô … hình như ở trong phòng.”

 

Người chuyện là Trần Húc.

 

Bọn họ thuận theo ánh mặt của Trần Húc qua đó, đúng lúc cửa phòng đóng .

 

mới nãy rõ ràng Trần Húc thấy lúc Khang Mại , trong phòng .

 

Cô gái đó ?

 

* * *

* * *

 

Ngân Tô chỉ mà còn thong dong ăn tối, là thức ăn bình thường còn phong phú.

 

Khang Mại nhướn mày, chút bất ngờ: “Cô ?”

 

Không ánh trăng treo màn trời xanh đen từ bao giờ, ánh sáng yếu ớt chiếu từ cửa sổ xuống, bao phủ lấy cô gái, mạ lên cô một tầng khói mù mờ ảo.

 

Con d.a.o sáng loáng cô tùy tiện đặt bên cạnh, bên còn dính chút m.á.u, ánh trăng rơi lưỡi d.a.o, lóe lên sự sắc bén.

 

Thức ăn mặt Ngân Tô ăn một nửa, thấy câu hỏi của Khang Mại, cô ngước mắt lên: “Thất vọng?”

Loading...