Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-03-15 08:15:51
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu chơi bình thường bọn họ tự tay chọn một nội gián thì chắc chắn họ sẽ tức c.h.ế.t mất.
May mà Ngân Tô với Khang Mại đều bình thường.
Người bình thường duy nhất ở đây hiện đang đau đến sắp xỉu, thời gian nghĩ tới những chuyện khác.
Ngân Tô hất hất cằm về phía Phó Kỳ Kỳ: “Sao đưa cô về đây?”
“Cô từng gặp cơ thể cung cấp của .”
Khang Mại chút che giấu mục đích thực sự của , đồng thời cho Ngân Tô chuyện Phó Kỳ Kỳ từng thấy mã hóa.
Ngân Tô Khang Mại , đăm chiêu nghĩ: “Như xem , manh mối về mã hóa hồ sơ còn nhiều hơn chúng tưởng tượng.”
Ngân Tô hoài nghi khả năng trong ngày đầu tiên manh mối còn xuất hiện nhiều hơn, điều phần lớn đều là chơi mới, sự sợ hãi trò chơi trong ngày đầu tiên khiến bọn họ để lỡ nhiều manh mối.
Một Mạc Đông dẫn cả một nhóm mới dễ thương nhỏ bé run lẩy bẩy thì thể điều tra hết cả viện điều dưỡng .
Như xem , phó bản hình như bình thường hơn một chút… cái con khỉ !
Rõ ràng Khang Mại phó bản tân thủ bình thường chỉ khó như map nhà ăn… Ồ, đó là do Khang Mại ban đêm nhà ăn là cái quỷ gì mới dám đem so sánh.
Khang Mại dự định của : “Đợi lát dẫn cô ngoài xem thử, xem thể tìm thấy cơ thể cung cấp của .”
Thời gian còn nhiều, nếu tìm cơ thể cung cấp thì e là chỉ thể đợi đến lúc phẫu thuật thôi.
lúc đó viện trưởng cũng mặt.
Viện trưởng chắc chắn là BOSS lớn, trực tiếp cứng rắn đối đầu chính diện với BOSS lớn là hành động sáng suốt.
Hơn nữa… cơ thể cung cấp lúc đó là cái dạng gì? Còn thể g.i.ế.c c.h.ế.t ?
Ngân Tô líu lưỡi: “Cô thương thành thế mà còn ?”
“…”
Khang Mại bực bội túm tóc, đó nghĩ tới gì đó: “ tìm cái xe lăn đẩy cô !”
Ngân Tô nhẹ: “Anh vui là .”
* * *
* * *
Không Khang Mại kiếm một cái xe lăn, đẩy Phó Kỳ Kỳ đang đau đến mức mồ hôi nhễ nhại ngoài tìm .
Anh đúng là thương hoa tiếc ngọc gì hết!
Ngân Tô ở trong phòng bệnh đợi đến bữa tối, Khang Mại với Phó Kỳ Kỳ đều xuất hiện đúng giờ ở nhà ăn, trông sắc mặt của Khang Mại thì thể đoán vẫn tìm cơ thể cung cấp tương ứng với .
Nếu manh mối mã hóa tương ứng với cơ thể cung cấp của bản từ ngày đầu tiên đến viện điều dưỡng thì lẽ việc tìm sẽ đơn giản.
bây giờ là ngày thứ ba .
Làm gì chuyện trò chơi sẽ để cho chơi tìm .
Meo
Đáy lòng Khang Mại hiểu rõ, chỉ là vẫn từ bỏ ý định.
Anh cảm thấy tình cảnh tối nay vô cùng bế tắc.
Sau bữa tối, y tá ở cửa đợi bọn họ, yêu cầu bọn họ lập tức về phòng, đợi y tá dẫn bọn họ phẫu thuật.
“Xem nó cho phép chúng tiếp tục tìm manh mối nữa .” Khang Mại vô cùng bực bội, thấy Ngân Tô vẫn vô cùng nhàn nhã bèn hỏi: “Cô sốt ruột ?”
Ngân Tô gật đầu: “ sốt ruột mà.”
Khang Mại kỹ cô hai giây: “Không .”
Ngân Tô nở nụ ý : “ nóng lòng gặp viện trưởng.”
Khang Mại: “…”
Khang Mại đẩy Phó Kỳ Kỳ sải bước rời .
Người đằng còn ở đó cảm thán một câu vô cùng thần kinh: “Muốn viện trưởng trông như nào quá, đúng là gấp thể chờ nổi mà…”
Y tá cho phép Phó Kỳ Kỳ ở trong phòng bọn họ nên cô chỉ thể về trong phòng đợi.
Sắc trời bên ngoài dần tối, Khang Mại ở bên cạnh suy nghĩ về tất cả manh mối tìm trong ba ngày nay, xem thử để sót chỗ nào .
Ngân Tô thì lau d.a.o ở bên cạnh.
Cô lau con d.a.o đó hết đến khác, mặt thỉnh thoảng còn lộ nụ quái dị.
“Hai con quái vật trong ấm đun nước ?” Khang Mại đột nhiên ấm đun nước tủ đầu giường, bình thường Ngân Tô ở đây, chúng nó đều yên tĩnh, nhưng thỉnh thoảng sẽ lặng lẽ nhô đầu thăm dò.
Hôm nay lâu như … Sao chúng nó chút động tĩnh gì nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-36.html.]
Tay cô gái đang lau d.a.o ngừng , ngoài cửa sổ, một hồi lâu mới nhả mấy chữ: “Đi hóng gió .”
“?”
* * *
* * *
[00: 00]
Tiếng gõ cửa phòng bệnh vang lên, nhưng đợi bọn họ mở cửa, y tá trực tiếp đẩy cửa tiến .
Ngày thứ ba, y tá thể trực tiếp mở cửa.
Đồng phục y tá ngoài cửa, màu trắng, màu hồng của ban ngày, cũng mau xanh của ban đêm, mà là màu đen.
Ngân Tô từng gặp kiểu đồng phục , là y tá trực mặc.
“Khang Mại, Ngân Tô.” Mặt y tá biểu cảm gọi : “Đi theo .”
Ngân Tô giấu d.a.o , bước nhanh ngoài, bước như một làn gió, dường như cô đang gấp thể chờ thêm nữa.
“Đi nhanh lên.” Cô thậm chí còn đầu thúc giục y tá đang yên di chuyển.
Y tá: “…”
Y tá: “ còn gọi Phó Kỳ Kỳ, xin đợi một lát.”
Ngân Tô: “Nhanh lên.”
Y tá: “…”
Bệnh nhân !
Y tá gõ cửa phòng Phó Kỳ Kỳ, lẽ đến giai đoạn cuối cùng, chơi thanh m.á.u sắp thấy đáy như Phó Kỳ Kỳ cũng xảy chuyện gì.
Tuy nhiên tình trạng của cô , y tá còn tình cho phép Phó Kỳ Kỳ xe lăn, đồng thời đích đẩy cô .
Hôm nay thể sử dụng thang máy, Ngân Tô liền bắt đầu gây khó dễ: “Mấy tối hôm dùng , hại nào cũng nhảy lầu, mấy cố ý ?”
Y tá: “…”
Đương nhiên cố ý, là cố tình.
Y tá chằm chằm con đang nhảy, đáp.
Y tá thấy âm thanh phía nữa, đúng lúc thang máy xuống tầng một, cô đầu định chuyện thì bất ngờ đối diện với một khuôn mặt.
Ngân Tô gần cô , gần đến mức chỉ thể thấy con ngươi đen nhánh của cô.
Y tá xém chút khống chế biểu cảm, cô dám ghé sát như !
Ngân Tô âm u lên tiếng: “Y tá trực mấy ai cũng bất lịch sự như ? Tối qua đồng nghiệp của cô cũng bất lịch sự như , cô cuối cùng cô thế nào ?”
Y tá cảm nhận cảm giác áp bách lạnh lẽo, vô thức thuận theo lời cô hỏi: “… Như thế nào?”
Ngân Tô lạnh một tiếng, bước khỏi thang máy, trong bóng tối.
Cho đến khi Ngân Tô rời , y tá mới cảm thấy sự lạnh lẽo ép bớt , cô chút oán giận trừng mắt trong bóng tối.
Bệnh nhân phát điên cái gì !
Khang Mại: “…”
Phát điên là chuyện thường ngày của bạn cùng phòng.
Phó Kỳ Kỳ: “…”
Đau quá, bọn họ đang cái gì ?
Có lẽ y tá tức lắm nên ngay cả Phó Kỳ Kỳ cô cũng đẩy nữa, Khang Mại Phó Kỳ Kỳ một cái, cuối cùng thầm mắng một câu đẩy cô .
Y tá dẫn bọn họ tòa kiểm tra, nhưng lên tầng. Bọn họ đưa tới một gian phòng bình thường ở tầng một, y tá mặt bọn họ, mở vách tường , lộ thang máy ở đằng .
“Mấy công tác bí mật khá đấy chứ.” Ngân Tô là đầu tiên thang máy, lạnh lẽo chằm chằm y tá.
Y tá ảo giác rằng phận của họ đang hoán đổi, cô nhịn cảm giác khó chịu xuống, xụ mặt trả lời: “Đây là vì sự an của .”
Thang máy xuống, xung quanh thấy nào hết nên tầng cụ thể.
Khoảng tầm bảy tám giây , thang máy chầm chậm dừng .
Cửa thang máy mở hai bên, khí lạnh âm u tranh thổi từ bên ngoài thang máy.
Bên ngoài thang máy là một dãy hành lang, ánh đèn nhưng sáng lắm, khiến cảm thấy như bước trong sương mù, mê man mờ mịt.