Chạy Nạn: Mang Theo Không Gian Nuôi Cả Nhà Cực Phẩm - Chương 224: Cơ duyên của Giang Bảo Ngọc, ả rốt cuộc vẫn có linh thú

Cập nhật lúc: 2026-04-28 14:11:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ngươi đó cho !" Thiếu niên liều mạng đuổi theo, cảm thấy dưỡng khí trong l.ồ.ng n.g.ự.c ngày càng cạn kiệt, phổi như chực nổ tung.

 

Lập Đông ngoảnh đầu , ôm Giang Bảo Ngọc ngọn cây: "Giang tiểu thư?"

 

"Lập Đông đại nhân, ngài đang vội ?" Ánh mắt Giang Bảo Ngọc dịu dàng, dường như chút tò mò vì Lập Đông dừng .

 

Lập Đông nhảy vọt , đấu bào của Giang Bảo Ngọc bay phấp phới, nàng nheo mắt, giữa trung mà chẳng chút sợ hãi.

 

Con sói đầu đàn tên gọi Hôi Hôi dừng bước, đôi mắt xanh biếc lộ rõ vẻ hung tàn khát m.á.u.

 

"Oắt u...!"

 

Nó lao thẳng về phía thiếu niên đang đuổi tới.

 

Vì chạy quá sức mà ngã nhào tuyết, thiếu niên con ác lang đang vồ tới, nghiến răng trong phẫn nộ và tuyệt vọng.

 

Không trả thù, thà theo Nương cho xong.

 

lúc đó, từ lớp tuyết đột nhiên vọt dây leo đan thành mạng lưới, che chở thiếu niên giữa.

 

"Oắt u...!" Đằng man quấn c.h.ặ.t lấy con sói dữ, nó sức vùng vẫy nhưng thể thoát , chỉ cất tiếng hú bi lương.

 

Giang Bảo Ngọc xa bỗng đầu : "Lập Đông đại nhân, thể một chút ? Làm phiền ngài ."

 

Xoẹt~

 

Thiếu niên chỉ cảm thấy mặt b.ắ.n chút chất lỏng ấm nóng.

 

"Oắt u!!" Tiếng t.h.ả.m thiết vang lên liên hồi.

 

Giang Bảo Ngọc trở , dây leo đột ngột biến mất, đồng thời đem thiếu niên thoát c.h.ế.t khỏi miệng sói kéo nơi khác.

 

"Hôi Hôi!" Giang Bảo Ngọc ngờ con sói nãy còn theo giờ phục tuyết, bụng một vết thương nặng.

 

Con sói dữ tài nào dậy nổi, phát tiếng rên rỉ đau đớn.

 

"Ta sẽ cứu ngươi." Giang Bảo Ngọc ôm chầm lấy Hôi Hôi.

 

Lập Đông nhíu mày: "Giang tiểu thư."

 

"Nếu Lập Đông đại nhân nguyện ý, thì hãy tự về ."

 

Mạng bằng một con súc sinh.

 

Lập Đông đột nhiên hoài nghi con mắt của Thiếu tướng quân.

 

Hắn thầm nhủ, đây là Thiếu tướng quân chọn, là thuộc hạ phép can dự.

 

Bế một Giang Bảo Ngọc thì tốn sức, nhưng ánh mắt con sói đầy hung quang, Lập Đông mấy bận xuống tay thế nào.

 

"Để con ôm Hôi Hôi." Giang Bảo Ngọc vuốt đầu nó, dùng chính tấm đấu bào của buộc c.h.ặ.t vết thương.

 

Lập Đông con sói bỗng trở nên vô cùng ngoan ngoãn trong lòng Giang Bảo Ngọc, liền xách nàng lên gấp rút về.

 

"Bảo nhi, con thương ở ?" Thấy Giang Bảo Ngọc m.á.u me đầy , Thái Dung Liễu sợ đến mức mặt còn giọt m.á.u.

 

Giang Bảo Ngọc ôm Hôi Hôi, bình tĩnh lạ thường: "Cha, Nương... con , Tần đại phu, cầu xin ngài cứu Hôi Hôi."

 

"Đây là sói?"

 

Vị Tần đại phu trong miệng Giang Bảo Ngọc còn khá trẻ, gương mặt gầy guộc, sắc da xanh xao, giữa lông mày lộ rõ vẻ quái gở, cố chấp.

 

" ." Giang Bảo Ngọc gật đầu.

 

"Ta tay, ngươi vật gì để trao đổi?" Tần đại phu nàng, giọng lạnh lùng với âm điệu kỳ quái.

 

Giang Bảo Ngọc lấy một miếng ngọc, miếng ngọc vô cùng trong suốt, quý giá nhất là ở giữa một vệt màu đỏ tươi, khiến viên bạch ngọc thêm phần yêu dị.

 

"Bảo Ngọc, con định ?" Chu Tiểu Vân nhanh mắt thấy, bà lao tới: "Vì một con súc sinh mà con đem vật trân quý thế ?" Bà giật lấy miếng ngọc .

 

Giang Bảo Ngọc lạnh mặt: "Đại bá nương, đây là đồ của con."

 

Chu Tiểu Vân bĩu môi: "Đồ của con cái gì, đây là đồ của Giang gia, chúng còn phân gia ."

 

"Cha." Giang Bảo Ngọc nhắm mắt , thực sự nổi giận.

 

Giang Phúc Lai kỳ thực cũng xót, một miếng ngọc như , chỉ để cứu một con sói?

 

"Đại tẩu, nếu tẩu lòng thì chúng phân gia luôn ." Dù xót của nhưng vẫn về phía Giang Bảo Ngọc, lạnh lùng lên tiếng.

 

Chu Tiểu Vân thúc phụ kháy một câu, mắt đỏ hoe: "Đương gia , ông cứ đó xem kịch , sắp ông bắt nạt đến c.h.ế.t đây ." Bà bắt đầu gào ầm ĩ.

 

Giang Lương Lai mím môi: "Tam ..."

 

Thế nhưng, Giang Lương Lai kịp hết câu, Giang Phúc Lai ngắt lời: "Đại ca, nếu đại tẩu cứ mãi hiểu chuyện như thế, vẫn giữ nguyên câu đó, phân gia ."

 

Giang lão gia t.ử đang quấn áo bông: "Đủ ." Lão bước khỏi lều: "Bây giờ là lúc nào mà còn ầm ĩ..." Lão trừng mắt kẻ gây chuyện là Chu Tiểu Vân.

 

Giang Lương Lai định gì đó, nhưng Giang lão gia t.ử cho cơ hội: "Đừng quên, nếu nhờ Bảo Ngọc, liệu các bây giờ còn ở đây ?"

 

"Cha, con ạ." Giang Lương Lai thêm gì nữa, kéo lấy thê t.ử Chu Tiểu Vân: "Mau cho ."

 

Sắc mặt Chu Tiểu Vân tối sầm , tất cả đều thiên vị con nhóc Giang Bảo Ngọc đó, bà thực sự cam tâm.

 

"Đừng quên những lời Cha ." Giang Lương Lai thê t.ử phục, tính tình bà thế nào quá hiểu rõ.

 

Giang lão gia t.ử sai, nếu Giang Bảo Ngọc khăng khăng bắt họ rời khỏi Cổ Điền thôn, rời khỏi trấn Nam Loa ngay từ sáng sớm ngày trừ tịch, thì họ kẹt giữa tâm của địa long lật . Suốt dọc đường, họ tá túc nhà dân, cũng ở trong trấn, mà ngủ ngoài trời, nên khi động đất xảy chỉ một phen kinh hãi chứ hề thương tổn gì.

 

khi địa long lật , bọn họ tới trấn , thấy bộ phòng ốc sập đổ, hết thảy đều hủy hoại. Chỉ một đêm, thị trấn phồn hoa biến thành một đống phế tích.

 

Tiếng than dậy trời, thương vong vô .

 

Nếu nhờ Bảo Ngọc, cả nhà bọn họ e rằng cũng giống như những trấn , chôn vùi gạch vụn, rõ sống c.h.ế.t. Hoặc nếu may mắn còn sống, thì cũng sẽ đầu rơi m.á.u chảy, chân tay tàn phế.

 

Tất cả những lời trách móc và oán giận của bọn họ, khi thấy cảnh tượng , đều nuốt hết trong bụng.

 

Chỉ còn sự vạn hạnh.

 

Chu Tiểu Vân sắc mặt đổi, dậm chân miếng ngọc bội : "Tần đại phu, ngài dù cũng là Bảo Ngọc nhà chúng cứu, ơn cứu mạng cũng điều một chút, chẳng lẽ ngài định tham lam vô độ như ?"

 

Nàng dám mắng Giang Bảo Ngọc vì hiện tại cả nhà họ Giang đều che chở con bé, nhưng nàng thể mắng Tần đại phu chứ. Kẻ là do Giang gia cứu về, ăn lương thực của Giang gia, giờ dám cùng bọn họ mặc cả ?

 

Giang Bảo Ngọc cũng thật là hồ đồ, ơn cứu mạng đường mà nắm thóp, định đưa miếng ngọc bội giá trị nhỏ ?

 

Tần đại phu ngước mắt Chu Tiểu Vân, đôi đồng t.ử âm lãnh như rắn độc đang ẩn nấp trong bóng tối, tạo cảm giác thể xông lên c.ắ.n một miếng bất cứ lúc nào.

 

Chu Tiểu Vân cảm thấy lạnh lẽo, kìm mà rùng một cái, vội vã tránh né ánh mắt của Tần đại phu.

 

Lúc Giang Lương Lai cũng cảm thấy Chu Tiểu Vân sai: "Bảo Ngọc... cứu thì cứu kẻ lương tâm..."

 

"Bá phụ, nếu việc gì thì hãy đưa Bá mẫu về trướng bồng ." Giọng điệu của Giang Bảo Ngọc càng thêm lạnh lùng: "Ta việc thế nào, cần Bá phụ dạy."

 

Giang Lương Lai điệt nữ mắng một câu như , mặt mũi đỏ bừng lên: "Ngươi... !! Giỏi lắm." Lão dắt theo Chu Tiểu Vân đầu bỏ .

 

Giang Bảo Ngọc đưa ngọc bội cho Tần đại phu: "Làm phiền Tần đại phu ."

 

Tần đại phu nhận lấy ngọc bội: "Không phiền." Chỉ cần thù lao thỏa đáng, y tự nhiên sẽ trị thương băng bó.

 

Lập Đông xen nội bộ Giang gia lục đục, thấy Giang Bảo Ngọc giải quyết xong mới lên tiếng: "Giang tiểu thư, lời gì cần nhắn ?" Trời sắp sáng , khởi hành.

 

Giang Bảo Ngọc hành lễ với Lập Đông: "Gặp Thiếu tướng quân, xin giúp Bảo Ngọc gửi lời hỏi thăm." Nàng mặt đỏ tim loạn, khóe môi nhếch, vô cùng thản nhiên.

 

"Cáo từ." Lập Đông chắp tay, xoay lên ngựa, quất roi thúc ngựa: "Giá~"

 

Dưới sự hiệu của Giang Phúc Lai, Thái Dung Liễu nắm tay Giang Bảo Ngọc: "Nương lời hỏi con."

 

Giang Bảo Ngọc về phía Tần đại phu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-nan-mang-theo-khong-gian-nuoi-ca-nha-cuc-pham/chuong-224-co-duyen-cua-giang-bao-ngoc-a-rot-cuoc-van-co-linh-thu.html.]

"Giang tiểu thư yên tâm, nhận tiền, nó nhất định sẽ còn sống mà trả cho cô nương." Tần đại phu dùng chất giọng âm lãnh bảo đảm.

 

Giang Bảo Ngọc xoa đầu Hôi Hôi: "Hôi Hôi, sẽ nhanh khỏe thôi, ngoan nhé."

 

Cả nhà ba trướng bồng, bọn họ hiện ở Thanh Sơn trấn mà đang hạ trại ở ngoại ô. Cả đại gia đình Giang gia dựng ba cái trướng bồng, nhà Giang Phúc Lai dùng riêng một cái.

 

"Ta ở bên ngoài canh giữ." Thái Dung Liễu xoa mặt Giang Bảo Ngọc, khoác thêm cho nàng một chiếc áo ngoài trướng bồng gác.

 

Giang Văn Ngọc đều Thái Dung Liễu cản : "Ngoan, đến chỗ Tổ phụ, Tổ mẫu con ngủ thêm một lát ."

 

Trong trướng bồng, Giang Bảo Ngọc , Giang Phúc Lai .

 

"Bảo nhi, cứu thì thôi , con mang cả một con sói về?"

 

"Miếng ngọc bội ít nhất cũng đáng giá năm trăm lượng, con vì một con súc sinh mà đưa như , quá ?"

 

Giang Bảo Ngọc ngước Giang Phúc Lai: "Cha, đang chất vấn con ?"

 

"Không, Cha chỉ là bàn bạc với con thôi." Giọng điệu Giang Phúc Lai lập tức hòa hoãn và dịu dàng hẳn .

 

"Cha, còn nhớ con gì với ?"

 

Giang Phúc Lai gật đầu: "Đương nhiên." Sáng sớm ngày trừ tịch, Giang Bảo Ngọc rời khỏi Cổ Điền thôn, thái độ vô cùng kiên quyết và cứng rắn, ngay lập tức.

 

Đừng là những khác trong Giang gia hiểu, ngay cả lão cũng hiểu nổi.

 

Sau đó điệt nữ với lão rằng Cổ Điền thôn, Nam Loa trấn, cho đến cả Châu Lăng phủ sẽ xảy địa động, nhà cửa của nhiều sẽ hủy hoại . Khi địa động xảy gặp thêm tuyết rơi dày, quả thực là họa vô đơn chí. Nếu bọn họ sẽ c.h.ế.t ở đó, còn nếu , chạy nạn lên phía Bắc, chẳng những mà còn thể phi hoàng đằng đạt, một bước trở thành thượng đẳng, nhưng nhất định theo lời nàng.

 

Ban đầu Giang Phúc Lai tin, địa động? Tuyết lớn?

 

Chuyện đó thể chứ!

 

Giang Bảo Ngọc nàng yêu cầu tích trữ lương thực chính là vì ngày hôm nay.

 

Về việc tích trữ lương thực, Giang Bảo Ngọc vẫn luôn chịu nguyên nhân, hóa là vì nạn đói cộng thêm thiên tai địa động, lương thực sẽ trở thành thứ quan trọng nhất, là cọng rơm cứu mạng thực sự.

 

Cân nhắc những lời tiên tri đây của Giang Bảo Ngọc, Giang Phúc Lai rốt cuộc cũng tin, tốn ít công sức mới đưa cả nhà Giang gia ngoài, và sự thật chứng minh Giang Bảo Ngọc sai.

 

Sau trận địa động, tính cách của Bảo Ngọc dường như trưởng thành chỉ một đêm, khiến Cha như lão cũng thể thấu nữa.

 

Suốt dọc đường về phía Bắc, rõ ràng sắp khỏi Châu Lăng phủ , nhưng ba ngày , Bảo Ngọc đột nhiên đổi hướng, đòi về phía Nam.

 

Đi vòng một chút, cứu một nam t.ử thương tên là Lập Đông, là cấp của Thiếu tướng quân nhà họ Chu.

 

Qua những biểu hiện của Lập Đông hai ngày nay, thể chắc chắn rằng vị Thiếu tướng quân cũng đối với nữ nhi nhớ mãi quên.

 

Tiếp đó chính là Tần đại phu cứu ngày hôm qua, y vô cùng âm lãnh, khó gần, tính tình quái gở, ngoại trừ Bảo Ngọc là cứu y về, y từng chuyện với ai khác.

 

ngờ, vị Tần đại phu tay cứu sói đòi hỏi thù lao.

 

Thù lao còn đắt đỏ như .

 

"Cha, Tần đại phu tác dụng lớn." Giang Bảo Ngọc bộ sự tình.

 

Vốn dĩ định lên phía Bắc, nhưng Thái t.ử mất tích ở phía Nam, Vương đô đang rơi nội loạn, lúc lên phía Bắc đáng, nàng thấy nơi Thái t.ử đang ở.

 

Tần đại phu thể cứu mạng Thái t.ử, y chính là một quân bài chủ chốt trong tay nàng.

 

Đi về phía Nam, Lĩnh Nam phủ sẽ trở thành chỗ dựa của bọn họ, tìm Thái t.ử mới lên phía Bắc, lo gì chỗ ở Vương đô chứ.

 

"Vì chuyển sang hướng Nam?" Ba ngày Giang Phúc Lai hỏi câu .

 

Giang Bảo Ngọc vẫn luôn tránh né trả lời.

 

"Bởi vì, Lĩnh Nam phủ ở phía Nam."

 

"Chúng đường ai nấy với nhà Mộc Linh Nhi ." Giang Phúc Lai tưởng Giang Bảo Ngọc nương nhờ nhà Mộc Linh Nhi, nếu thì lúc đầu chia tay bọn họ.

 

Giang Bảo Ngọc rạng rỡ: "Cha đùa , cùng một con đường, sớm muộn gì cũng sẽ gặp thôi."

 

"Ý con là?"

 

Giang Bảo Ngọc gật gật đầu.

 

"Còn con sói ? Từ khi nào một con sói như ?" Lão cảm thấy Giang Bảo Ngọc giấu giếm quá nhiều thứ.

 

"Hôi Hôi nuôi từ hồi ở Cổ Điền thôn, nó vẫn luôn thả rông ở Bắc sơn."

 

"Cái con bé ... đó là sói mà." Giang Phúc Lai kinh hãi, hóa là ở ngay Cổ Điền thôn mà lão hề chút nào.

 

Giang Bảo Ngọc Giang Phúc Lai lải nhải, nàng bịt tai : "Cha, cứ con là sai ." Nói xong, nàng liền bước khỏi trướng bồng.

 

"Nói xong ?"

 

"Ân." Giang Bảo Ngọc Lục Chương Trình đang cách đó xa, ánh mắt lóe lên, dường như nghĩ đến điều gì đó.

 

----------

 

"Lưu Kính, ngươi chán sống , dám đuổi theo bầy sói đó." Lưu Nam từ xa thấy một đột nhiên ngã quỵ tuyết, chạy tới xem thì là Lưu Kính chạy mất hút đó.

 

Lưu Kính lồm cồm bò dậy quanh: "Nam ca, thấy thứ gì khác ?"

 

"Thứ gì khác chứ, đau lòng quá nên hóa ngốc ?" Lưu Nam kỳ lạ Lưu Kính, đang tìm cái gì ?

 

"Mau trở về , Nương còn đang đợi về thu dọn t.h.i t.h.ể kìa." Lưu Nam vỗ vai Lưu Kính, tên nhóc mệnh khổ, cha mất sớm, một tay nuôi khôn lớn, ngờ hôm nay bà vì bảo vệ sói dữ c.ắ.n c.h.ế.t.

 

Mắt Lưu Kính đỏ hoe, đẩy Lưu Nam , lảo đảo chạy ngược về, Nương...

 

"Oa oa, Nương..." Lưu Kính quỳ gối bên t.h.i t.h.ể Nương, gục đầu xuống tuyết, c.ắ.n môi nức nở .

 

Lúc Lưu Châu tới: "Tiểu Kính, đừng nữa, đừng để Nương yên lòng."

 

"Châu thúc." Lưu Kính lau nước mắt, nghẹn ngào gọi.

 

"Tiểu Kính, mặt m.á.u?" Lưu Châu rõ vệt m.á.u mặt Lưu Kính, nhịn hỏi.

 

Máu?

 

Lưu Kính sờ sờ mặt.

 

, khi con sói lao v.út tới, mắt thấy sắp c.ắ.n đứt cổ họng thì đột nhiên những sợi dây leo xuất hiện bất ngờ quấn c.h.ặ.t, đó đ.â.m xuyên qua thể nó, những giọt m.á.u nóng hổi tanh tưởi b.ắ.n lên mặt .

 

Sau đó...

 

Sau đó dây leo kéo trở về.

 

, đó là ảo giác.

 

"Đệ thật sự g.i.ế.c c.h.ế.t con sói đó chứ?" Lưu Nam kinh ngạc kêu lên đầy vẻ khó tin.

 

"Không ." Lưu Kính lắc đầu, g.i.ế.c.

 

Lưu Kính lau nước mắt, kể cuộc gặp gỡ của , chỉ thầm với Nương mắt: Nương, nhi t.ử giúp báo thù , nhưng báo thù giúp chúng .

 

Có lẽ thực sự thần tiên tồn tại!

 

Lưu Kính nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: Nương, nhi t.ử sẽ sống thật .

 

Lục Thất, tất cả những việc , âm thầm che giấu công danh, nàng chậm rãi xuống trong bóng tối.

 

"Ngủ , ." Giọng của nàng vẫn như thường lệ, trầm khiến an tâm.

 

nếu thể thấy mặt Lục Thất, sẽ sắc mặt nàng lúc trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

 

Đẳng cấp của nàng đổi, nhưng dị năng tiêu tốn để điều khiển đằng man nhỏ tăng lên, dẫn đến việc dị năng tiêu hao cực nhanh, một nữa vắt kiệt.

 

Sáng mai nhất định rõ chuyện gì đang xảy , vì khẩu vị của đằng man nhỏ đột ngột tăng lớn như .

 

 

Loading...