Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 101: Ta chỉ muốn làm một địa chủ thôi ---
Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:14:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Yến nhi là tính hiếu kỳ nặng, một ở trong phòng vệ sinh nghiên cứu nửa ngày trời, đợi đến khi nàng ngoài thì Lãnh Ninh sắp ngủ .
Nàng quấn lấy Lãnh Ninh trò chuyện, đuổi sạch cả cơn buồn ngủ của nàng . Hai bò giường, vặn Lãnh Ninh cũng hỏi thăm chuyện của nàng và Vân Tam.
"Mau xem, và Vân Tam thế nào ?" Lãnh Ninh dùng tay chọc chọc Tiểu Yến nhi.
Tiểu Yến nhi hừ hừ hai tiếng, mà đỏ mặt: "Thì cứ như thôi ạ!" Nói xong bèn vùi mặt trong chăn.
"Ái chà chà, hiếm thấy nha, Tiểu Yến nhi sợ trời sợ đất của chúng mà đỏ mặt?" Lãnh Ninh trêu.
"Huynh tỏ tình với ?" Lãnh Ninh kéo nàng , phấn khích hỏi.
Tiểu Yến nhi đỏ mặt : "Vẫn ạ."
"Vậy rốt cuộc hiện giờ hai là thế nào? Ta thấy theo , cũng ngầm đồng ý mà!" Lãnh Ninh .
"Muội cũng tính là thế nào, tóm là hơn đây một chút. Chỉ cần gì quá đáng, cũng từ chối việc đối xử với ." Tiểu Yến nhi chút mờ mịt .
"Lãnh tỷ tỷ, tỷ xem còn hy vọng ạ?" Tiểu Yến nhi về phía Lãnh Ninh.
"Ta thấy chắc là đấy, giờ chắc đổi cái về nhiều . Lúc nãy thích , thấy vành tai đỏ lên ." Lãnh Ninh .
"Thật ạ? Ha ha ha." Tiểu Yến nhi lời Lãnh Ninh , đến ngốc nghếch.
" , suýt quên hỏi , chẳng mẫu đồng ý cho gả cho ? Đến lúc hai lưỡng tình tương duyệt , mẫu đến một màn đ.á.n.h gậy uyên ương thì thế nào?" Lãnh Ninh lo lắng hỏi.
"Không sợ, mẫu chỉ là con gái, cha cũng thương , đến lúc đó họ sẽ đồng ý thôi ạ." Tiểu Yến nhi tự tin .
"Vậy thì , cố gắng lên nhé!" Lãnh Ninh vỗ vỗ vai Tiểu Yến nhi.
"Muội ngủ một lát ? Ta là ngủ một giấc đây, hôm nay dậy sớm." Lãnh Ninh ngáp một cái .
"Ngủ chứ ngủ chứ!" Tiểu Yến nhi hì hì đáp.
"Ừm, mau ngủ , lát nữa dậy dẫn xem vườn rau trồng!" Lãnh Ninh kéo chăn .
Lúc nếu Tiểu Yến nhi quấy rầy thì nàng ngủ từ lâu , lúc nghiêng đầu một cái gặp Chu Công.
Tiểu Yến nhi thì hưng phấn đến mức ngủ , nàng còn thêm gì đó với Lãnh Ninh, kéo kéo chăn của nàng nhưng thấy phản ứng nên đành bỏ cuộc.
Trằn trọc một hồi, nàng thực sự thấy buồn chán nên dứt khoát thức dậy sân.
Trong đình nhỏ ở sân, An thúc và Vân Tam đang đ.á.n.h cờ. Đôi mắt Tiểu Yến nhi sáng rực, chạy nhanh như bay tới đó.
"An thúc, Vân Tam ca ca, hai đều ngủ trưa ạ?" Tiểu Yến nhi hỏi.
"Ha ha, già ngủ , Vân Tam ép kéo tới đây đ.á.n.h cờ đấy." An thúc .
“Đâu , An thúc quá khách khí , thể cùng ngài đ.á.n.h cờ là vinh hạnh của tại hạ.” Vân Tam mỉm .
Vân Tam và Vương Nguyên cũng chỉ mới phận của An thúc cách đây lâu, nên hiện tại đối với An thúc đều vô cùng tôn kính. Trước bọn họ chỉ cảm thấy trông quen mắt, lúc đó quan hệ với Lãnh Ninh cũng thiết đến , nên cũng nghĩ đến chuyện điều tra.
Sau đó trong thư nhắc qua với Kỳ Mặc một câu, Kỳ Mặc lập tức sai điều tra, mới An thúc hóa chính là Cốc chủ của Y Độc Cốc, đồ của ngài là Quý Đồng chính là vị Quý tiểu thần y danh chấn giang hồ. Thật ngờ hai thầy trò bọn họ chịu ở lỳ trong tiểu viện nông gia của Lãnh Ninh lâu đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-101-ta-chi-muon-lam-mot-dia-chu-thoi.html.]
Y khỏi cảm thán nhân duyên của Lãnh cô nương thật . Ai nấy đều tính tình Cốc chủ Y Độc Cốc vốn cổ quái, ai cũng như thể đối phương đang nợ tiền , chuyện gì ngài thì chẳng nể mặt bất cứ ai. Không ngờ Lãnh cô nương lọt mắt xanh của ngài, khiến ngài ở đây suốt mấy tháng trời.
“Hai cứ đ.á.n.h , ở bên cạnh xem thôi, phiền .” Tiểu Yến nhi ngoan ngoãn .
Vân Tam ngoài miệng gì, nhưng từ khi Tiểu Yến nhi bên cạnh, đường cờ của y còn vững vàng như , dễ dàng thua trắng một ván cho An thúc. An thúc hai trẻ tuổi mặt, trong lòng sáng như gương, khẽ mỉm tiếp tục cuộc cờ.
Lãnh Ninh ngủ một canh giờ mới tỉnh dậy, nàng sang bên cạnh, Tiểu Yến nhi sớm biến mất tăm.
Sau khi tẩy trần đơn giản, nàng bước ngoài, thấy đều vây quanh đình hóng mát đang gì? Lại gần mới thấy, hóa là An thúc và Vương Nguyên đang đ.á.n.h cờ.
Tiểu Yến nhi thấy nàng , nhảy cẫng lên chào hỏi: “Lãnh tỷ tỷ mau đây, ca ca và An thúc đang thi đấu đấy, ai thua học tiếng ch.ó kêu. Ha ha ha!”
Lãnh Ninh “phụt” một tiếng bật : “Đến đây đến đây.” Vừa ngủ dậy trò để xem .
“Tỷ đặt cược ai thắng? Muội và Trần Sinh đặt cược ca ca, Vân Tam ca ca và Tiểu Bảo đặt cược An thúc. Ai thua đều học tiếng ch.ó kêu đó.” Tiểu Yến nhi kéo tay áo nàng .
Lãnh Ninh qua một lượt bảo: “Mọi vặn mỗi bên hai , đặt cược , trọng tài .”
“Hảo nha hảo nha, nương trọng tài!” Tiểu Bảo vỗ tay reo hò.
Cả An thúc và Vương Nguyên đều tập trung tinh thần chằm chằm bàn cờ, mỗi bước đều vô cùng cẩn trọng. Ván cờ đ.á.n.h gần nửa canh giờ mới kết thúc. An thúc lớn : “Hậu sinh khả úy, lão phu chỉ suýt soát thắng ngươi một quân, nhường , nhường .”
Vân Nguyên chắp tay, khổ: “Vẫn là ngài lợi hại, là vãn bối tự lượng sức .”
Lúc Tiểu Bảo mới tinh quái lên tiếng: “Thúc thúc, học tiếng ch.ó kêu đó nha!”
“Ha ha ha.” An thúc vô cùng khoái chí.
Tiểu Yến nhi lườm ca ca : “Ca, yếu thế, uổng công tin tưởng như , vẫn là Vân Tam ca ca mắt , đặt cược An thúc. Hừ, phần của cũng giao cho kêu luôn đó!” Nói xong liền lẩn trốn lưng Vân Tam.
Trần Sinh cũng trốn, Tiểu Bảo hắc hắc một tiếng: “Tiểu Hắc, đây!”
Lời dứt, một bóng đen vồ tới. Những khác thì , nhưng Tiểu Yến nhi dọa cho hét lên ngừng, sức rúc lòng Vân Tam.
Vân Tam ôm cũng , mà ôm cũng chẳng xong, hổ đến đỏ cả mặt. Lãnh Ninh mắng: “Tiểu Hắc, đây.”
Tiểu Hắc ngoan ngoãn phủ phục bên chân Lãnh Ninh, Tiểu Bảo ôm cổ Tiểu Hắc ha ha lớn, đắc ý thôi.
Sau một hồi náo loạn, Lãnh Ninh dẫn mấy bọn họ về phía vườn rau chân núi. Ngô nàng trồng cao bằng đầu , từng bắp ngô mát mắt, tuy nhiên vẫn đến lúc thu hoạch, ước chừng mười ngày nữa là .
Ớt cũng kết trái ít, những trái ớt chỉ thiên xanh mướt từng chùm trĩu nặng cong cả cành. Hiện tại chỉ khoai tây là đến kỳ thu hoạch, còn đậu nành thì chu kỳ sinh trưởng dài hơn một chút.
Ba mảnh vườn xanh mướt , ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.
“Đây... đây đều là nàng trồng ?” Vương Nguyên kinh ngạc hỏi.
Mèo Dịch Truyện
“ , cả vùng đều là của . Bên trồng rau, chính là đống hạt giống mà mang về đấy. Còn phía sát chân núi đằng trồng dâu tằm.” Lãnh Ninh gật đầu.
“Lãnh tỷ tỷ, tỷ là địa chủ ? Muội chỉ địa chủ mới nhiều đất như .” Tiểu Yến nhi ngây ngô hỏi.
“Ha ha ha, Tiểu Yến nhi, đúng , quả thực một địa chủ.” Lãnh Ninh cô bé ha hả.