Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 103: Bị người ta đàm tiếu ---
Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:14:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không nha, Vương Nguyên, bình thường lộ chút dấu vết nào, thế mà thực sự thương đội ? ngày nào cũng ở Đỉnh Thành , thương đội ai quản lý ?” Lãnh Ninh nghi hoặc hỏi.
“Bên đều sắp xếp quản sự cả ! Nếu việc gì xử lý mới mặt. Dù nàng cứ tin là .” Vương Nguyên vỗ n.g.ự.c cam đoan.
“Được thôi, vấn đề gì. Chỉ cần tiêu thụ nổi đều bán cho , hạt giống cũng là do mang về mà! Quyền ưu tiên nhất định trao cho . Vậy chúng ký một bản khế ước, bàn bạc chi tiết một chút. Bạn bè bạn bè, ăn ăn, cứ theo quy trình mà , đôi bên đều chịu thiệt!” Lãnh Ninh sảng khoái .
“Hảo. Ta chính là tán thưởng sự sảng khoái của Lãnh cô nương. Mau mang b.út mực đây, ngay bây giờ.” Vương Nguyên bảo.
Trần Sinh ở gần đó thấy lập tức lấy b.út mực mang đến bày sẵn bàn.
Vương Nguyên vung b.út, nhanh một tờ khế ước xong. Lãnh Ninh khá thích chữ của Vương Nguyên, rồng bay phượng múa, trông mắt.
Nàng xem qua các chi tiết, đại khái là tất cả lương thực và rau củ Lãnh Ninh trồng bán thì thương đội Nguyên Thông sẽ bao thầu bộ, giá cả thấp hơn giá thị trường. một điểm là nếu họ cho phép, Lãnh Ninh thể tự ý bán đồ cho các thương nhân khác. Thương đội Nguyên Thông chính là tên thương đội của Vương Nguyên.
Mèo Dịch Truyện
Lãnh Ninh thấy cũng hợp lý, liền ký tên điểm chỉ.
Bàn bạc xong trời cũng sắp tối, Vương Nguyên và những khác liền khởi hành về thành. Tiểu Yến nhi lúc ở thêm vài ngày, là chơi , Lãnh Ninh dĩ nhiên ý kiến gì.
Xe ngựa thong thả lăn bánh khỏi thôn Thanh Thủy. Dưới gốc cây lớn đầu thôn, mấy đàn bà đang hóng mát chuyện phiếm. Một bà thím béo : “Ê, mấy bà xem, xe ngựa đó là từ nhà Lãnh nương t.ử , hôm nay ở đó cả ngày đấy! Hình như là hai vị công t.ử trẻ tuổi.”
“Mấy bà xem đó là thế nào của cô ? Trai đơn gái chiếc thế mà chẳng tị hiềm, thấy là vấn đề .” Một mụ đàn bà mặt dài gầy gò lên tiếng.
“Lãnh nương t.ử bây giờ còn cái vẻ đen đủi như nữa . Mấy bà xem cô bây giờ ăn ngon, mặc , da dẻ mịn màng, cái mặt nhỏ nhắn đó mà véo cho nước luôn, chạy lên thành, các công t.ử nhà giàu để mắt tới cũng chẳng gì lạ.” Một bà thím khác hơn bốn mươi tuổi tiếp lời.
Ngưu thẩm và Trần đại nương vốn đang bên cạnh chuyện, thấy bọn họ đang đàm tiếu lưng Lãnh Ninh, bà bỗng phắt dậy, chống nạnh chỉ mấy mụ đàn bà mắng: “Mấy rảnh rỗi quá hóa rồ ? Ngồi đây nhăng cuội, cẩn thận thối mồm đấy. Người Lãnh nương t.ử đụng chạm gì đến các mà bôi nhọ danh tiết ?”
“Chẳng thấy đồng xem xét , là đến để bàn chuyện ăn đấy. Lãnh nương t.ử chuyện gì lúc nào chẳng để phần cho nhà các ? Hả? là đồ ăn cháo đá bát.”
Trần đại nương cũng dậy, lạnh mặt : “ cho mấy , lo mà tích đức cái miệng . Cùng là làng xóm láng giềng, chuyện truyền truyền là nó biến tướng ngay. Lãnh nương t.ử cũng chẳng quả hồng mềm để ai nắn thì nắn , đến lúc thu xếp nổi thì đừng trách nhắc .”
Mấy lúc nãy sợ hãi cúi gầm mặt xuống. Một mụ bảo: “Chúng ... chúng cũng chỉ ở đây thôi, sẽ truyền bậy . Hì hì, về đây, nhà con nó đến giờ ngủ .”
“Chúng cũng đây.” Những khác thấy cũng vội vàng dậy giải tán.
Ngưu thẩm những mà thấy bất bình cho Lãnh Ninh. Chờ họ khuất vẫn còn hậm hực : “Cái nhà Lãnh nương t.ử đúng là nên thuê bọn họ việc, còn đặt điều thị phi, thật là rảnh rỗi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-103-bi-nguoi-ta-dam-tieu.html.]
“Thôi , đừng giận nữa, bọn họ cũng chẳng gan truyền bậy . Về thôi, muộn .” Trần đại nương khuyên.
Lãnh Ninh thực sự ngờ Vương Nguyên là một nhân vật lợi hại như . Trước đó nàng còn đang nghĩ cách tìm mua, giờ thì nhàn , chỉ chờ hái xuống là Vương Nguyên sẽ sai đến chở .
Ngày hôm , Vương Nguyên sai đến chở hạt dẻ, còn cử thêm hai vị sư phụ đến học cách rang và chế biến món ăn. Biết nàng nhiều việc, đỡ cho nàng chạy chạy hai bên. Mọi đồng lòng hợp sức đóng hết hạt dẻ bao, chở một phần tiệm , còn để .
Lãnh Ninh thời gian quả thực chút thời gian rảnh nào. Tằm kết kén, nàng gọi đến hái, tiếp theo là những ngày bận rộn đến tối tăm mặt mũi để kéo tơ, dệt vải, nhuộm màu.
Tiểu Yến nhi lúc đầu còn đầy lòng hiếu kỳ, chỗ trải nghiệm một chút, chỗ phụ giúp một tay, nhưng cô bé cứ chạy tới chạy lui ngược còn gây thêm rắc rối. Cuối cùng chính cô bé cũng thấy ngại khi ở đây vướng chân vướng tay, thế là dứt khoát về thành.
Thoắt cái nửa tháng trôi qua.
Lãnh chưởng quỹ của Y Vân Bố Trang hơn một tháng nay gặp Lãnh Ninh . Nếu Lãnh Ninh đặc biệt bảo Trần Sinh qua chào một tiếng, là thời gian bận quá lúc nào lên thành, bà định trực tiếp đến nhà nàng xem .
Chuyện ăn trong tiệm vẫn như , những tú nương thuê đều qua thời gian quen, bà cũng thể dành chút thời gian để nghỉ ngơi.
Lãnh chưởng quỹ đang trong tiệm gẩy bàn tính, bên ngoài một tiểu ca ăn mặc kiểu hầu , tay xách một gói giấy dầu. Hắn trực tiếp tìm đến Lãnh chưởng quỹ, đặt món đồ lên quầy, cúi nhanh nhảu : “Chưởng quỹ, đây là lão gia nhà chúng bảo tiểu nhân mang đến cho ngài, là món ăn mới của Duyệt Lai Trai, mời ngài dùng thử cho vị, tiểu nhân xin cáo lui.” Nói xong liền chạy biến như thể đuổi theo .
Lãnh chưởng quỹ chỉ cần ngửi qua là hạt dẻ rang đường của Duyệt Lai Trai. Bên đó mới mở bán gửi cho bà một phần lớn, là Lãnh cô nương dặn dò. Vì bà coi như là đầu tiên ở Đỉnh Thành rộng lớn nếm thử.
Lãnh chưởng quỹ gói hạt dẻ rang đường quầy, “hứ” một tiếng, lạnh lùng bảo tiểu nhị bên cạnh: “Mang ngoài vứt .”
Tiểu nhị “” một tiếng lập tức mang ngoài, trong lòng thầm lẩm bẩm: “Chưởng quỹ thật là lãng phí quá, hạt dẻ rang đường mới mất một quán tiền mới mua một phần đấy, cứ thế mà vứt , thật đáng tiếc.”
“Vấn đề là chỉ một nha, cứ dăm bữa nửa tháng đến tặng đồ, nào chưởng quỹ cũng mang bộ mặt , đều bảo mang vứt. Cái tặng cũng thật kiên nhẫn, tặng nào vứt đó, qua vài ngày vẫn cứ tặng.”
Vốn dĩ tâm trạng đang , Lãnh chưởng quỹ món đồ gửi đến cho bực . Cái gã Liễu Dật Thần bệnh chứ, ngày nào cũng vứt mà ngày nào cũng tặng.
Lãnh chưởng quỹ dạo gần đây ăn thuận buồm xuôi gió, điều duy nhất khiến nàng thấy ngột ngạt chính là mỗi ngoài lúc thì lúc khác đều sẽ tình cờ gặp phu quân cũ - Liễu Tuất Thần. Nàng một trăm cái thấy , nhưng mỗi khi thấy nàng là Liễu Tuất Thần : "Lãnh chưởng quỹ, thật khéo ?", "Lãnh chưởng quỹ, đúng là quá trùng hợp, gặp mặt !"
Lúc đầu nàng còn tưởng thật sự chỉ là vô tình đụng , cái đất Đỉnh Thành cũng chỉ lớn chừng đó, gặp chắc chắn là khó tránh khỏi, nhưng hai ba vẫn cứ như , Lãnh Y Vân nàng dù ngốc đến mấy cũng phát hiện vấn đề !
Liễu Tuất Thần chính là cố ý, cố tình đợi ở những nơi nàng sẽ xuất hiện. Được thôi, trêu nổi thì lão nương trốn , nàng hiện tại ngày ngày ở lỳ trong cửa tiệm ngoài, nhưng đổi cách thức, sai đem đồ tới.