Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 110: Nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với chính mình ---

Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:15:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Thị... thị trở nên như ?" Lãnh Ninh kinh ngạc .

 

Cách đầu gặp thị cũng chẳng bao lâu mà, đó thấy thị chẳng còn đầy châu báu ngọc ngà, chỉ sợ thị là kẻ tiền . Mới qua một tháng, sa sút thành kẻ ăn mày ?

 

Giọng Lãnh chưởng quỹ trầm xuống tiếp: "Một tháng , Lục Dật Thần điều tra những chuyện đây đều là do thị và một gã đàn ông nhân tình bày trò, tất cả chúng đều thị lừa gạt, ngay cả đứa trẻ đó cũng là thị sinh với khác."

 

Nói đến đây Lãnh chưởng quỹ "hì" một tiếng. Nói tiếp: "Lục Dật Thần chuyện cũng gì thị , y thấy đứa trẻ vô tội, nếu nhỏ như thế mà mất thì thật đáng thương, vả Thích Như Yên còn là họ hàng xa của mẫu y, cho nên chỉ đ.á.n.h gãy một chân của gã nhân tình bên ngoài, đưa thị về quê cũ hẻo lánh mà thôi. Thị chắc là hận khiến thị mất tất cả, cho nên mới tới g.i.ế.c ."

 

Lãnh Ninh lạnh mặt : "Cái y Lục Dật Thần đúng là bụng quá mức, gia đình êm ấm của thị phá hoại thành thế , mà còn nỡ hạ thủ nặng tay, uổng công y còn là ăn bao nhiêu năm, nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với bản ? là tự tự chịu. Cũng may hôm nay thương là y chứ tỷ, nếu quyết để yên cho y."

 

Lời lạnh lùng của Lãnh Ninh khiến Vương Nguyên bên cạnh cũng rùng một cái, y liếc nàng bằng khóe mắt, Lãnh cô nương hóa dữ dằn như , may mà từng đắc tội với nàng, y thầm vỗ vỗ n.g.ự.c.

 

"Vậy , ở đây hai cứ chờ , phía quan phủ để qua đó một chuyến, dẫu đây cũng là hành hung giữa đường, vẫn qua đó giải trình tình hình, hai cần lo lắng, bên đó cứ để lo liệu." Vương Nguyên dậy .

 

"Vậy đa tạ Vương công t.ử ." Lãnh chưởng quỹ cũng dậy hành lễ với y.

 

"Không cần khách khí, đều là bằng hữu, tỷ cũng đừng quá lo lắng, An thúc và Vân Tam, y nhất định sẽ , đây." Vương Nguyên gật đầu với bọn họ bước ngoài.

 

Hai ở bên ngoài độ chừng ba tuần , cánh cửa bên trong mới mở , An thúc và Vân Tam cùng bước . Lãnh chưởng quỹ đón lấy, nước mắt trong mắt sắp trào .

 

Vân Tam vội vàng : "Tỷ tiên đừng , d.a.o rút , nhưng y mất m.á.u quá nhiều, hiện tại vẫn còn đang hôn mê, đêm nay chắc chắn sẽ còn phát sốt cao, nhưng chỉ cần y thể vượt qua đêm nay thì sẽ nữa. Tỷ hãy giữ sức mà chăm sóc y cho ."

 

Lãnh chưởng quỹ c.ắ.n môi lên tiếng, chỉ rơi lệ gật đầu.

 

An thúc bước tới mặt Lãnh Ninh hừ hừ : "Cái con bé thối tha , cứu cho ngươi , ngươi giữ lời đấy nhé!"

 

"Biết , , những loại t.h.u.ố.c gì của giấu giếm đấy chứ?" Lãnh Ninh chẳng mấy vui vẻ lão.

 

An thúc nàng chọc cho tức đến đau cả gan, vuốt râu trừng mắt chỉ nàng: "Ngươi ngươi ngươi... cái con bé thối tha , lão t.ử chắc là kiếp nợ ngươi, ông trời đặc biệt phái ngươi tới để chọc tức mà..."

 

Chưa đợi lão xong, Lãnh Ninh ôm lấy cánh tay lão lôi ngoài, hì hì : "Ấy da, tức một chút cho trẻ mười tuổi mà! Ta đây chẳng cũng là vì cho ! Lỡ mắc chứng lú lẫn của già thì đây?"

 

Vân Tam bóng lưng hai rời , nhếch môi , tức một chút cho trẻ mười tuổi? là nàng cũng nghĩ ! Lú lẫn già là cái gì?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-110-nhan-tu-voi-ke-dich-la-tan-nhan-voi-chinh-minh.html.]

Lãnh Ninh đ.ấ.m xoa kéo lão tới cửa d.ư.ợ.c phu: "Được , thể , bái biệt!" Sau đó xoay một cái liền lẻn trong, bên ngoài chỉ còn tiếng gào thét của An thúc: "Cái con bé c.h.ế.t tiệt, cái gì mà tức một chút trẻ mười tuổi, rõ ràng là một chút trẻ mười tuổi! Lão t.ử sớm muộn gì cũng ngươi chọc tức c.h.ế.t..."

 

Lãnh Ninh tới bên trong, dù cũng chẳng thấy.

 

Lãnh Ninh vốn dĩ dự định lát nữa sẽ về, chuyện náo loạn, xem chỉ thể ở trong thành thôi, Lãnh chưởng quỹ bên bạn bè gì, cứ ở giúp trông nom một chút !

 

Lãnh chưởng quỹ tấc bước rời canh giữ bên giường Lục Dật Thần, Lãnh Ninh ở cửa , trong.

 

Nàng nghĩ, Lãnh tỷ tỷ chắc hẳn vẫn còn yêu tiền phu của tỷ lắm! Tuy miệng tỷ là hận, nhưng đó chẳng vì yêu , yêu thì lấy hận chứ? Bao nhiêu năm tình cảm, bây giờ tất cả những chuyện đều là do khác sắp đặt, tiền phu của tỷ vốn dĩ hề phạm .

 

Hơn nữa qua là trong lòng tiền phu tỷ vẫn luôn chỉ tỷ , lúc nào cũng quan tâm đến tỷ , nếu trùng hợp cứu tỷ như ? Hy vọng bọn họ thể chuyện tình sẽ về với .

 

Lãnh Ninh tiên về Vạn Phúc Lâu một bộ y phục, đó đến Duyệt Lai Trai thăm Tiểu Bảo bọn họ, Tiểu Bảo bây giờ ngày ngày cùng An thúc và Tiểu Thất ở bên ngoài, đúng là gặp một mặt cũng khó, Lãnh Ninh xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn nắng cho đen của Tiểu Bảo, giả vờ giận dỗi : "Con ngày nào cũng chơi bên ngoài, con xem mấy ngày về nhà ? Có còn thương nương nữa ?"

 

Tiểu Bảo mở to đôi mắt tròn xoe đáng yêu, ôm lấy mặt Lãnh Ninh hôn mạnh một cái: "Tiểu Bảo yêu nương nhất mà, An gia gia đưa con ngoài để mở mang tầm mắt, nam nhi mà ngày ngày trốn trong hẻm núi thì bảo vệ nương , con sớm học bản lĩnh nên mới ngoài, với Tiểu Bảo cũng nhớ nương mà!"

 

Chẳng còn cách nào, Lãnh Ninh chỉ cần Tiểu Bảo hôn nàng một cái là nàng nỡ mắng nó , ôm nó một cái xong : "Vậy chúng ước pháp tam chương, con mỗi ngoài quá ba ngày, cứ mỗi ba ngày đều để nương thấy con một . Nghe rõ ? Nương nếu thấy con sẽ lo lắng lắm đấy."

 

Lãnh Ninh xong liền liếc An thúc đang gặm đùi gà bên cạnh bằng ánh mắt ghét bỏ, An thúc thì , coi nàng như khí chẳng buồn để tâm tới lão.

 

Mèo Dịch Truyện

"Dạ , nương . Tiểu Bảo , nhất định để nương lo lắng nữa." Tiểu Bảo gật đầu thật mạnh. Sau đó chạy tới lấy cái đùi gà cuối cùng trong chậu mặt An thúc đưa cho Lãnh Ninh: "Nương , ăn đùi gà , con để dành cho đấy."

 

An thúc chỉ thể giương mắt Tiểu Bảo lấy mất đùi gà, hai tay lão mỗi bên một cái, còn chỗ trống, chỉ thể trợn mắt gọi: "Tiểu quỷ, đó là đùi gà của ."

 

Tiểu Bảo coi như thấy, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn bảo Lãnh Ninh ăn, Lãnh Ninh vốn định thôi, nhưng thấy lời An thúc liền lập tức nhận lấy hôn mặt Tiểu Bảo một cái: "Con trai ngoan nhất, nương thích ăn đùi gà nhất đó."

 

Nói xong còn cố ý xuống đối diện An thúc mà ăn: "Ừm, ngon thật đấy, đây Tiểu Bảo, chúng cùng ăn." Tiểu Bảo nhanh nhẹn leo lên ghế, cùng Lãnh Ninh mỗi một miếng đùi gà ăn thật vui vẻ, coi như sư phụ đối diện hề tồn tại.

 

Tiểu Bảo chính là như , nơi nào nương là những khác đều sang một bên. Làm cho An thúc đối diện tức đến mức đùi gà cầm tay cũng nuốt trôi, nhưng nỡ vứt, đành dậy sang một cái bàn khác.

 

Tiểu Thất bên cạnh nhịn nãy giờ, thấy An thúc tức giận sang bàn khác, liền lén lút giơ ngón tay cái với Tiểu Bảo, nháy mắt với nó, ngoan ngoãn rót rót nước cho lão để xoa dịu cơn giận.

 

Ăn cơm xong, Trần Sinh liền một về thôn Thanh Thủy, Lãnh Ninh về, An thúc bọn họ càng lười về hơn, dẫu ở đây cái ăn, chỗ ở, chẳng thong dong .

 

 

Loading...