Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 118: Sáp nhập hai thôn
Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:15:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thực Lãnh Ninh cũng thể nhận bao nhiêu tiền, đưa bao nhiêu thì nàng cầm bấy nhiêu. Hà Tri phủ thấy Vương Nguyên ngày nào cũng cùng nàng, nên đặc biệt đưa thêm một chút để lấy lòng Vương Nguyên mà thôi.
vị sư gia nguyên do, ông đoán chừng vị Tri phủ đại nhân nhắm trúng nàng thôn phụ . Lãnh Ninh mà ánh mắt sư gia nàng là ý nghĩ đó, chắc nàng sẽ chọc mù mắt ông mất!
Dân làng thôn Tiểu Đàm vui vẻ trở về thôn, trong thôn cũng tràn ngập khí vui tươi, ba ba năm năm tụ tập một chỗ tán gẫu.
“Này, nữ nhân tố cáo Hồ địa chủ là ai ?”
“Biết chứ, là Lãnh nương t.ử của thôn Thanh Thủy đấy, chính là ở cái đại viện cuối thôn họ .”
“Nữ nhân thật đơn giản, gan quá lớn, nàng còn là một góa phụ nữa đấy!”
“ , may mà nàng, nếu thôn chúng chẳng còn Hồ địa chủ bóc lột đến bao giờ.”
······
Cái tên Lãnh nương t.ử giờ đây truyền khắp thôn Tiểu Đàm.
Trong Hồ phủ, vị địa chủ phu nhân cũng tống giam. Bà cũng định bỏ trốn, nhưng do thu dọn đồ đạc chậm một bước, kịp khỏi cửa nha dịch chặn . Đám tiểu , nha và gia đinh khác sớm cuốn gói bỏ chạy từ khi nha dịch đến. Trong phủ loạn thành một đoàn, những thứ đáng tiền, ích, trừ những thứ khiêng thì đều cuỗm sạch, giờ đây nơi thực sự trở thành một ngôi nhà trống.
Lý chính thôn Tiểu Đàm Hồ tri phủ gọi lên phủ nha mắng cho một trận tơi bời: “Làm lý chính mà để bản nhu nhược thế thì đúng là còn gì để . Trong thôn hạng như mà báo cáo, chắc hẳn cũng thiếu phần đồng lưu hợp ô chứ? Chức lý chính ngươi khỏi nữa, tiên hãy học cách !”
Mèo Dịch Truyện
Hà Tri phủ hai lời trực tiếp bãi chức của ông , vị lý chính cúi đầu dám hé răng nửa lời, run rẩy vạn tạ ơn trở về. Ông vẫn còn cảm thấy may mắn, cứ ngỡ cũng tống giam nữa ! Chỉ bãi chức coi như là đặc ân ngoài mong đợi .
Tiếp đó, Trần lý chính của thôn Thanh Thủy cũng gọi đến. Trần lý chính trong lòng thấp thỏm yên, cũng run rẩy tới phủ nha. Bình thường ông đến việc gì cũng chỉ cần tìm Hồ tri sự là , việc kiến diện Tri phủ đại nhân đúng là đầu tiên trong đời.
Ông thành thành thật thật quỳ mặt Tri phủ đại nhân, Hà Tri phủ lên tiếng: “Gọi ngươi đến là vì bản quan định sáp nhập thôn Thanh Thủy và thôn Tiểu Đàm với , tạo thành một thôn lớn, ngươi vẫn lý chính, ngươi dốc sức quản lý cho , rõ ?”
Trần lý chính ngẩn một lúc, đây là bánh bao từ trời rơi xuống ? ông lập tức phản ứng , dập đầu một cái, kích động : “Rõ, tiểu nhân nhất định sẽ tâm ý lo liệu công việc của hai thôn.”
“Ừm, bản quan sẽ biểu hiện của ngươi, nếu ngươi , bất cứ lúc nào cũng sẽ thế ngươi.” Hà Tri phủ mặt đầy nghiêm nghị .
“Rõ, tiểu nhân hiểu.” Trần lý chính cẩn thận đáp lời.
“Đã sáp nhập hai thôn một , thì đổi tên thành thôn Thanh Thủy Đàm ! Ngươi phía tìm sư gia, ông sẽ dặn dò kỹ càng chuyện cho ngươi.” Hà Tri phủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-118-sap-nhap-hai-thon.html.]
“Rõ, tiểu nhân .” Trần lý chính cung kính bước khỏi phòng việc của Tri phủ đại nhân.
Ông trực tiếp tìm sư gia để thủ tục bàn giao, sư gia dặn dò ông về nhà lập tức cho dỡ bỏ Hồ phủ . Đất đai đây Hồ Hải cưỡng đoạt đều trả cho dân làng, những phần còn dư ai khả năng thì thể mua .
Sau đó sư gia còn phái một cùng ông về thôn triệu tập của hai thôn mở một cuộc họp lớn, thông báo cho bọn họ từ nay về là cùng một thôn, chung sống hòa thuận.
Mọi trừ sự kinh ngạc lúc ban đầu thì cũng ý kiến gì khác. Đối với thôn Tiểu Đàm đây, việc sáp nhập thôn chắc chắn sẽ tệ hơn , hơn nữa ai nấy đều ngày tháng của dân làng thôn Thanh Thủy hiện giờ đều hơn các thôn khác, bởi vì Lãnh nương t.ử ở thôn họ chỉ kiếm tiền, mà còn dắt dẫn họ cùng kiếm tiền. Sự sắp xếp như hiện tại đối với họ chỉ lợi chứ hại.
Còn dân làng thôn Thanh Thủy cũng chẳng bận tâm, cũng là họ dọn đến chiếm đất của , ai nấy vẫn sống cuộc đời của nấy, xâm phạm lẫn , chỉ là càng thêm náo nhiệt mà thôi.
Lãnh Ninh đưa Cửu Nhi và Tiểu Thất trở về nhà, An thúc cùng Tiểu Bảo ở trong thành. Lãnh Ninh đặc biệt để An thúc ở thành, đó An thúc tức đến nổ phổi, suýt chút nữa chạy tới Hồ phủ tiêu diệt sạch cả nhà bọn chúng. Trong mắt ông gì chuyện g.i.ế.c phạm pháp, kẻ nào dám ức h.i.ế.p của lão t.ử, lão t.ử sẽ lấy mạng kẻ đó.
Lãnh Ninh và Vương Nguyên khó khăn lắm mới trấn an ông , nếu để ông trở về thấy cảnh tượng trong nhà, ước chừng ông chẳng đợi đến lúc Hồ Hải xử trảm ngày mai mà sẽ trực tiếp lao kết liễu luôn.
Hơn nữa, vị Hà Tri phủ cũng coi như là hiểu lý lẽ, nếu thể dùng thủ đoạn bình thường để đưa kẻ ác pháp luật, Lãnh Ninh vẫn sẵn lòng tuân thủ pháp chế.
Người là Tri phủ đại nhân vất vả quản lý cả một tòa thành lớn cũng dễ dàng gì, thể gây rắc rối thì cố gắng đừng gây rắc rối. nếu vị Tri phủ là kẻ u mê, thì nàng cũng ngại dùng đến phương pháp đặc biệt.
Sau khi nhà đập phá, Lãnh Ninh vội vàng về liếc một cái cứu ngay. Trong mắt nàng, con mới là quan trọng nhất, đó nàng vẫn luôn ở trong thành xử lý án t.ử, cho đến tận bây giờ mới thời gian trở về.
Cánh cửa lớn vẫn còn đó, nhưng bước bên trong đúng là thê t.h.ả.m nỡ , hoa cỏ đều nhổ rách nát tan tác, vườn rau bên cạnh cũng chẳng còn sót mấy cọng dây leo. Gà vịt vẫn còn, Vương đại tẩu giúp nàng chăm sóc chu đáo.
Đám cũng thật thất đức, d.ư.ợ.c phòng, nhà bếp, phòng ngủ của bọn Trần Sinh, nơi nào là lành lặn. May mà thời gian tằm con đang trong quá trình ấp, cửa vẫn luôn đóng c.h.ặ.t, bọn chúng qua cửa sổ thấy bên trong trống nên mới xông , nếu tổn thất thực sự sẽ lớn.
Sân trong cũng đập phá, căn phòng của Lãnh Ninh lục lọi tung bành, ước chừng là tìm chút đồ giá trị. Lãnh Ninh bình thường thích trưng bày những vật phẩm trang trí nọ, nên phòng của nàng thanh nhã gọn gàng, về đồ đáng giá thì thực sự thể là chẳng gì.
Nàng bình thường cũng thích ăn diện, trang sức càng chẳng mấy món, y phục cũng chỉ mấy bộ mặc thường ngày. Ngân phiếu của nàng đều gửi ở tiền trang cả , một ít bạc lẻ để chi dùng nàng đều mang theo bên . Vậy nên về tổn thất thì cũng chỉ là cần sửa sang cái viện đập hỏng và đống d.ư.ợ.c liệu trong d.ư.ợ.c phòng mà thôi.
Cũng may nàng là cẩn thận, hiểu đạo lý “tài bất lộ bạch”, cái viện của nàng thường xuyên , khó tránh khỏi kẻ nảy sinh tâm tư xa, cho nên đồ vật quan trọng nàng đều cất giữ cẩn thận.
Dân làng nàng trở về, đều chạy đến hỏi thăm, giúp nàng cùng dọn dẹp sân viện, khen ngợi nàng đến tận mây xanh, dù da mặt nàng dày đến cũng chút đỡ nổi!
Việc sửa sang sân viện Lãnh Ninh vẫn tìm đến Lý gia đại lang, đây giúp nàng dựng nhà, việc Lãnh Ninh vẫn khá yên tâm. Thêm nữa là nàng còn nhân cơ hội dứt khoát xây thêm một xưởng nhỏ bên cạnh. Hiện giờ tằm con phát triển nhanh, chẳng mấy chốc phòng nuôi tằm sẽ chứa hết, vốn định sang năm mới xây, chi bằng nhân dịp xong luôn một thể.