Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 122: Cười đến híp cả mắt ---
Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:15:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần lý chính Lãnh Ninh giới thiệu xong càng căng thẳng, Lãnh nương t.ử thế mà quen ông chủ Vạn Phúc Lâu? Giọng lão run run: “Vương công t.ử, ngài... ngài khỏe!”
Vương Nguyên dậy, lịch sự : “Ta và Lãnh cô nương là bạn bè, cũng gọi ngài là lý chính thúc như cô . Lý chính thúc , cần khách sáo, đều là nhà cả.”
Trần lý chính cảm giác thụ sủng nhược kinh, vội vàng đáp: “Không dám, dám, Vương công t.ử mời .”
Ba xuống, Lãnh Ninh với Trần lý chính: “Lý chính thúc, Vương công t.ử là cùng mua ruộng đất , nhưng quản việc, đều giao cho quản lý.”
“À, quá, quá.” Trần lý chính liên tục gật đầu.
“Phía quan phủ thế nào hả thúc?” Lãnh Ninh hỏi.
“Lãnh nương t.ử, Tri sự đại nhân nếu cô mua hết bộ thì thể bớt cho một chút.” Lão lấy từ trong n.g.ự.c mấy tờ văn thư, đưa cho Lãnh Ninh tiếp: “Lãnh nương t.ử cô xem, đây là bộ lượng: ruộng nước hai trăm tám mươi mẫu, bốn lượng năm tiền một mẫu là một ngàn hai trăm sáu mươi lượng; đất khô một trăm mẫu, một lượng năm tiền một mẫu là một trăm năm mươi lượng. Tổng cộng là một ngàn bốn trăm mười lượng, Tri sự đại nhân định giá là một ngàn ba trăm tám mươi lượng. Các xem hợp lý ?”
Lãnh Ninh xem qua, thấy giá cả cũng xấp xỉ mức nàng dự tính nên ý kiến gì, nàng đưa cho Vương Nguyên xem. Vương Nguyên cũng gật đầu.
Trần lý chính thấy họ đều ý kiến thì : “Nếu vấn đề gì, sẽ dẫn các thủ tục!”
“Được ạ, lý chính thúc, , để Vương Nguyên cùng thúc là .” Mấy dậy.
Trần lý chính ngẩn một lát bảo: “Cô cùng ? Như liệu ?” Trần lý chính liếc Vương Nguyên một cái vội dời mắt . Việc ăn chung chẳng hai cùng thủ tục thì sẽ thỏa đáng hơn ? Lãnh nương t.ử cũng quá yên tâm .
“Không lý chính thúc, thúc cứ yên tâm cùng !” Lãnh Ninh .
Địa khế của quan phủ cũng cần ký tên điểm chỉ, phía họ chỉ cần tên lên đóng dấu ấn giám là xong. Để Vương Nguyên lộ mặt, sẽ dám coi thường.
Lãnh Ninh bảo tiểu nhị dẫn Trần lý chính xuống , nàng lấy một ngàn bốn trăm lượng ngân phiếu đưa cho Vương Nguyên: “Này, chuyện trông cậy đấy!”
Vương Nguyên đáp: “Được, Lãnh đại cô nương mở miệng thì cũng thôi!”
Mèo Dịch Truyện
Lãnh Ninh nhướn mày: “Chẳng còn cách nào khác, ai bảo Vương công t.ử mặt mũi lớn, dọa chứ!”
Vương Nguyên xuống lầu tìm Trần lý chính.
Trong nha môn, vị Tri sự mới nhậm chức thấy Vương Nguyên cùng Trần lý chính thì kinh ngạc hỏi: “Vương công t.ử? Sao là ngài?”
Vương Nguyên thấy quen mắt nhưng nhớ là ai. Hắn nhíu mày, vị Tri sự vội vàng : “Vương công t.ử, tại hạ họ Ngô, đây việc bên cạnh Tri phủ đại nhân, gần đây mới điều nhậm Tri sự.”
“Ồ, là Ngô Tri sự , đang bảo trông ngài quen mắt thế, ha ha!” Vương Nguyên xòa, thực chẳng nhớ là ai.
Trần lý chính thấy họ quen thì cũng thấy ngoài ý , ông chủ Vạn Phúc Lâu chắc chắn chút quan hệ với quan phủ.
Vương Nguyên trực tiếp với Ngô Tri sự chuyện địa khế, Ngô Tri sự nhanh ch.óng thủ tục cho . Khi tên, Vương Nguyên gọi lão , bảo lão chỉ tên một Lãnh Ninh, hai bên cạnh đều chút kinh ngạc!
Ngô Tri sự: “Chẳng Vương công t.ử tự mua ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-122-cuoi-den-hip-ca-mat.html.]
Trần lý chính: “Sao Vương công t.ử đến mà chỉ tên một Lãnh nương t.ử?”
Hai tuy nghi hoặc nhưng đều lên tiếng, chuyện của nhà giàu chuyện họ thể hỏi.
Thủ tục nhanh ch.óng xong. Chờ hai rời khỏi nha môn, Ngô Tri sự lập tức trong báo cáo chuyện cho Tri phủ lão gia. Tri phủ lão gia cũng nghĩ thông, nhưng lão cũng chẳng gan điều tra, chuyện của những , họ cho ngươi thì sẽ , cho ngươi mà ngươi thì ngươi sẽ gặp nguy hiểm.
Vị Hà Tri phủ là một thông minh, hiểu rõ đạo lý minh triết bảo nhất, lão dặn dò Ngô Tri sự một câu: chuyện nên quản thì đừng quản, bình thường để ý quan tâm đến vị hộ chủ một chút là . Ngô Tri sự lĩnh mệnh xuống.
Trong Vạn Phúc Lâu, Lãnh Ninh cầm tờ địa khế mỏng manh, đến mức mắt híp thành một đường kẻ. Ha ha ha, cuối cùng cũng là đất ! Trước mấy mẫu đất chỉ là chuyện nhỏ, bây giờ thì khác , đây là thể thu tô đấy.
Vương Nguyên bộ dạng mê tiền của nàng, trêu chọc: “Chậc chậc chậc, đúng là rơi hố tiền . Xem kìa, xem kìa, đến mức chẳng thấy mắt nữa.”
“Huynh đúng là kẻ no đói khổ. Huynh vĩnh viễn thể thấu hiểu cảm giác từ bàn tay trắng dần dần sở hữu thứ, thực sự mãn nguyện, mỗi một phân bạc đều là kết tinh từ công sức lao động của chính .
Ha ha, tỷ đây từ nay cũng là đất . Sau nếu thành , quy ẩn sơn lâm thì hoan nghênh đến hàng xóm của , tặng một căn nhà hạ lễ, thế nào? Đủ nghĩa khí chứ!” Lãnh Ninh hào khí .
“Vậy thì quá, ghi nhớ đấy nhé! Đến lúc đó đừng quỵt nợ!” Vương Nguyên .
“Nào, vỗ tay thề!” Lãnh Ninh giơ tay lên Vương Nguyên.
“Làm thật ! Không cần nghiêm túc thế chứ!” Vương Nguyên bĩu môi.
Lãnh Ninh nhướn mày với : “Bắt buộc đấy, Lãnh Ninh xưa nay lời giữ lời.”
Vương Nguyên vỗ nhẹ tay nàng một cái lấy lệ: “Được , , là thịnh tình của cô, nếu ngày nào cũng đồ ăn ngon thì sẽ cân nhắc.”
Lãnh Ninh lườm một cái: “Chỉ nghĩ đến ăn thôi, lo mà tìm cô nương nào , tuổi tác cũng chẳng còn nhỏ nữa, bên cạnh đến bóng dáng một con mèo cái cũng , chậc chậc! Phí cả cái mặt mã của .”
“Khụ khụ, cô thì cái gì, gia đây gọi là khiết tự hảo.” Vương Nguyên xong ngoài cửa sổ, trong mắt thoáng qua một tia u sầu.
Lãnh Ninh tinh mắt, vặn bắt gặp cảm xúc tự nhiên của Vương Nguyên. Ôi, nha, Vương Nguyên cũng là một câu chuyện của riêng đấy! Nàng ý tiếp tục chủ đề nữa.
“Được , tán gẫu với nữa, đón đám Trần Sinh về đây, khi nào rảnh qua chỗ dùng cơm nhé!” Lãnh Ninh dậy.
“Đi , ! Gia cũng ngủ đây!” Vương Nguyên uể oải .
Lãnh Ninh gọi Trần lý chính đang nghỉ ngơi bên cùng đến tiệm t.h.u.ố.c. Tinh thần của Trần Sinh hiện tại hơn nhiều, cũng thể dậy . Hắn về nhà, vốn dĩ Lãnh Ninh định để ở đây thêm vài ngày để quan sát, nhưng nghĩ dù An thúc cũng ở nhà, thôi thì phiền nữa.
Nàng rẽ sang phòng khác xem qua Lãnh chưởng quỹ và Liễu Dật Thần. Liễu Dật Thần vẫn thể cử động vì sợ chạm vết thương, nhưng tinh thần vẫn , thể ăn uống . Hiện tại Lãnh chưởng quỹ tâm ý chăm sóc , nụ mặt Liễu Dật Thần giấu cũng giấu nổi.
Nhóm Lãnh Ninh sáu , cộng thêm Trần Sinh là thương binh nên chút chật chội. Vân Tam gọi xe ngựa của tới, bảo họ chia cho thoải mái, Lãnh Ninh gửi lời cảm ơn.
Vân Tam với nàng: “Lãnh cô nương, tại hạ sắp về kinh thành , khi nào mới , các bảo trọng!”
“Vậy cũng bảo trọng, thuận buồm xuôi gió. Đến kinh thành giúp gửi lời hỏi thăm Tiểu Yến Nhi, khá nhớ , bảo khi nào rảnh thì đến chơi.” Lãnh Ninh mỉm .