Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 127: Ánh mắt ấy là sự dịu dàng không thể che giấu ---

Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:15:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hắn thôn Thanh Thủy gì? Chẳng lẽ là tìm Lãnh cô nương? Hắn định cái quái gì ? Thật là kỳ quái.” Vương Nguyên mấy gã ngả nghiêng tứ phía mà một lầm bầm.

 

Vương Nguyên cả đêm trằn trọc ngủ yên, sáng sớm tinh mơ dựng Mặc Lôi dậy để truy hỏi cho lẽ.

 

Mặc Lôi : “Ta cũng chủ t.ử , đột nhiên đòi đến Đỉnh Thành. Quãng đường nhanh nhất cũng mất năm ngày thế mà ngài ép xuống còn bốn ngày. Suốt dọc đường chúng cơm chẳng kịp ăn, liều mạng đuổi theo, tối qua tới nơi ngài bảo chúng trực tiếp đến chỗ ngươi, còn thì thôn Thanh Thủy.”

 

“Hắn chuyện gì ?” Vương Nguyên hỏi.

 

“Không .” Mặc Lôi lắc đầu.

 

“Hắn chắc chắn là việc gì đó, nếu sẽ gấp gáp như , xem .” Vương Nguyên xong liền dậy về phía nhà Lãnh Ninh.

 

Bên ngoài tiểu viện của Lãnh Ninh, Kỳ Mặc sẵn ở chiếc bàn bên ngoài từ sớm để đợi hai con nàng thức dậy. Trên mặt đeo mặt nạ, Tiểu Bảo thích đeo, thì sẽ đeo nữa.

 

Gió sớm thanh mát khiến lòng thư thái, An thúc chắp tay lưng chậm rãi bước , Kỳ Mặc dậy cung kính chào một tiếng: “An thúc, lâu gặp.”

 

An thúc hừ hừ hai tiếng: “Ta còn tưởng là ai, hóa là tiểu t.ử ngươi.”

 

“Thật là hiếm thấy nha, bận rộn bên cạnh Kỳ Niên Đế như ngươi mà nhã hứng chạy đến nơi thôn dã dạo chơi .” An thúc vẻ mặt đầy sự ghét bỏ .

 

Nhiều năm lão từng gặp Kỳ Mặc, khi đó Kỳ Niên Đế mời An thúc cung chữa bệnh cho Thái hậu, nhân tiện xem qua vết thương mặt xem thể khôi phục , nhưng chính Kỳ Mặc chịu nên mới chữa trị.

 

“An thúc quá lời .” Gương mặt Kỳ Mặc vẫn giữ vẻ cảm xúc như thường lệ.

 

“Đánh cờ ? Làm một ván chứ?” An thúc đề nghị.

 

“Mời An thúc.” Kỳ Mặc đưa tay mời lão .

 

Hai quân qua gần nửa canh giờ thì cánh cửa bên trong mở , Tiểu Bảo là đầu tiên chạy ngoài, nó hét lớn: “Sư phụ, con tới đây!”

 

Mèo Dịch Truyện

An thúc khi Tiểu Bảo còn cách lão ba trượng lên tiếng ngăn : “Đứng , đừng động.” Chỉ cần chậm một bước nữa là Tiểu Bảo chắc chắn sẽ lao lão, nó giày vò một phen.

 

“Vâng.” Tiểu Bảo ngoan ngoãn đáp lời, đôi mắt nhỏ tròn xoe xoay chuyển, thấy Kỳ Mặc bên cạnh thì mừng rỡ reo lên: “A, Kỳ Mặc thúc thúc, là ngài? Con nhớ ngài quá!” Nói xong liền trực tiếp nhào tới chân , leo lên mấy cái ôm c.h.ặ.t lấy cổ Kỳ Mặc, vô cùng vui vẻ.

 

Kỳ Mặc cũng ôm c.h.ặ.t lấy nó, khóe môi khẽ nhếch, trong mắt đong đầy ý .

 

“Kỳ Mặc thúc thúc, ngài nhớ Tiểu Bảo ? Tiểu Bảo nhớ ngài lắm đấy!” Tiểu Bảo ở nũng nịu.

 

An thúc Tiểu Bảo mà bĩu môi, cái thằng nhóc , bắt đầu bài nũng nịu đáng yêu .

 

“Nhớ, nhớ.” Kỳ Mặc véo nhẹ khuôn mặt nhỏ của nó.

 

“Vậy ngài mang quà cho con ? Con thích món quà ngài tặng, bọn Đại Võ hàng xóm đều ghen tị c.h.ế.t luôn.” Tiểu Bảo mắt cong cong, áp mặt vai Kỳ Mặc.

 

“Con nhắm mắt .” Kỳ Mặc với Tiểu Bảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-127-anh-mat-ay-la-su-diu-dang-khong-the-che-giau.html.]

 

“Dạ.” Tiểu Bảo hào hứng đáp. Vừa nhắm mắt , nó cảm thấy tay nhét một vật gì đó, mở mắt , là một hình nhân nhỏ mặc y phục , kỹ lông mày và đôi mắt, nó lập tức đến híp cả mắt . “Kỳ Mặc thúc thúc, đây là con ? Ha ha ha, quá, tuyệt vời quá.”

 

“Phải, chính là con.” Ánh mắt Kỳ Mặc tràn đầy sự cưng chiều. Đây là vật đích dùng d.a.o điêu khắc từng chút một, mỗi khi nhớ nhung mang khắc thêm vài đường, cho đến khi tới đây mới thành.

 

Lãnh Ninh tới, thấy cảnh Tiểu Bảo đang đu Kỳ Mặc, nàng thật sự nhận đứa con nữa. Cái thằng nhóc học chiêu từ khi nào , còn nũng nịu dỗ dành khác hơn cả đám con gái, đây rõ ràng như thế mà.

 

Nàng hiện tại vẫn còn chút ngượng ngùng khi Kỳ Mặc, nụ và giọng của cứ luẩn quẩn trong đầu suốt đêm qua, hại nàng mãi đến nửa đêm mới chợp mắt , thế nên hôm nay mới dậy muộn như .

 

“Tiểu Bảo, xuống mau, con xem cái thể thống gì, bẩn hết y phục của thúc thúc .” Lãnh Ninh nhíu mày Tiểu Bảo.

 

“Không .” Kỳ Mặc nàng , giọng tuy nhạt nhòa nhưng sự dịu dàng trong ánh mắt là thể che giấu.

 

Lãnh Ninh thực sự chịu nổi ánh như của , nàng cảm thấy cứ như đang quyến rũ . Kỳ Mặc thế? Nàng vẫn thấy dáng vẻ lạnh lùng như băng của đây trông tự nhiên hơn. Bây giờ chẳng giống chút nào, phong cách đổi quá lớn, thật sự khó thích nghi.

 

“Kỳ Mặc! Kỳ Mặc!” Tiền viện truyền đến một giọng gấp gáp, Lãnh Ninh ngoài, hóa là Vương Nguyên đang gọi, gã cũng đến sớm ?

 

Chỉ vài bước chân gã bước tới nơi, thấy đang ôm Tiểu Bảo với ý nơi khóe mắt mặt, vẻ mặt gã đầy sự khó tin. Người là ai ? Chắc chắn là do cửa sai cách nên mới xuất hiện ảo giác .

 

Lãnh Ninh thấy gã vẻ kỳ quái liền hỏi: “Này, ngươi ? Cứ lầm bầm lẩm bẩm, trúng tà ?”

 

“Lãnh cô nương, nàng cấu một cái xem đau ? Sao cảm thấy chuyện chân thực chút nào nhỉ?” Vương Nguyên nhỏ với nàng.

 

Lãnh Ninh túm lấy cánh tay gã vặn một cái, Vương Nguyên la oai oái: “Ngươi nhẹ tay chút, đau, đau quá, cái nữ nhân , sức tay lớn như .”

 

“Ngại quá, kìm lực.” Lãnh Ninh hì hì.

 

“Ngươi thấy Kỳ Mặc gì khác ?” Vương Nguyên kéo tay áo Lãnh Ninh thì thầm tai nàng.

 

“Có chứ, quá khác luôn, ngươi cũng phát hiện ? Ta cứ cảm tưởng như đổi thành khác .” Lãnh Ninh cảm thấy như tìm tri kỷ.

 

Hai đang đây thì thầm, thì một giọng lạnh lẽo phiêu tới: “Các ngươi đang gì đó?”

 

“Ái chà, thế mới đúng chứ! Đây mới là Kỳ Mặc nha! Ôi ơi, dọa c.h.ế.t , dáng vẻ của ngươi còn tưởng ngươi trúng tà cơ đấy! Chẳng giống ngươi chút nào, hại với Lãnh cô nương lo lắng thôi.” Vương Nguyên thở hắt một .

 

Lãnh Ninh sang, Kỳ Mặc đang mặt cảm xúc bọn họ, trong mắt dường như còn tia giận dữ. , thế mới bình thường chứ. Mặt lạnh thì khí chất của mặt lạnh, lúc Lãnh Ninh mới thể bình thường đối mắt với .

 

Kỳ Mặc tức đến nghiến răng nghiến lợi, cái nữ nhân , ở với Vương Nguyên thì , còn thầm với nữa, đối với nàng thì nàng cũng thèm lấy một cái, định hồng hạnh vượt tường ?

 

Toàn tức thì tỏa khí lạnh, những xung quanh đều cảm thấy một luồng lạnh ập đến, Lãnh Ninh chậm chạp lên trời: “Chuyện gì ? Da gà đều nổi hết lên , đêm qua trăng tròn như , chắc là mưa , hôm nay hẳn là một ngày nắng chứ!”

 

Trong viện, chỉ An thúc là lòng sáng như gương, hừ hừ, tiểu t.ử thấy hai bọn họ trò chuyện rôm rả là ghen đây! Cái mùi giấm chua nồng nặc đến mức trời sắp biến sắc luôn . Lão Lãnh Ninh như một kẻ ngốc, haizz, hết t.h.u.ố.c chữa!

 

“Tiểu Bảo, đây, ở đây chua c.h.ế.t , chúng đừng góp vui nữa, ăn sáng thôi!” An thúc bế Tiểu Bảo từ trong lòng Kỳ Mặc lên, dậy ngoài viện.

 

 

Loading...