Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 131: Chàng muốn ta làm gì với chàng sao? ---
Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:15:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ Mặc dùng nội lực thúc đẩy d.ư.ợ.c tính thấm sâu trong da thịt, cho nên Lãnh Ninh mới cảm thấy nóng hổi như . Cái lưng của nàng thực sự là do vết thương cũ để , cúi lâu một chút là sẽ thấy khó chịu. Kỳ Mặc nghiêm túc mát-xa cho nàng, mắt nghiêng ngó lệch, dáng vẻ cẩn thận từng chút một cứ như thể thứ tay là một món kỳ trân dị bảo dễ vỡ.
Thực lúc tim Kỳ Mặc cũng đập thình thịch ngừng, nhưng bên ngoài vẫn tỏ điềm nhiên như . Cái gương mặt chút biểu cảm của , nếu để khác điều gì, thì nàng dù thế nào cũng chẳng thể .
Vừa mới chạm da thịt nàng, Kỳ Mặc cũng khựng một chút, làn da tay mịn màng, mềm mượt, hề một chút cảm giác thô ráp nào, chẳng giống thường xuyên dầm mưa dãi nắng chút nào. Điều kể đến nền tảng sức khỏe của Lãnh Ninh , dù thời gian dài ngày nào cũng lao động ngoài trời, ngoại trừ khuôn mặt sạm đen đôi chút, thì nàng quả thực vẫn mịn màng như xưa.
Kỳ Mặc dám , ngay cả khi mát-xa cho nàng cũng là để y phục rủ xuống che . Hắn chỉ đặt tay lên thắt lưng, vận một chút nội lực nhẹ nhàng xoa bóp cho nàng.
Lãnh Ninh lúc chỉ thấy đầy mặt ngượng ngùng, thực sự chỉ là đang xoa bóp eo cho nàng mà thôi, ngược là do tư tưởng của nàng trong sáng, nghĩ quá nhiều .
"Đã khá hơn chút nào ?" Kỳ Mặc khẽ hỏi, mượn chuyện để phân tán sự chú ý của chính .
"Ừm." Lãnh Ninh vùi mặt gối, uể oải đáp . Nếu mát-xa là một bình thường, một khuôn mặt trai như thế , nàng chắc thể coi như đang mát-xa mù. với một gương mặt yêu nghiệt như , nàng thể phớt lờ cho ?
"Sau nàng đừng cố quá, hãy tự nghỉ ngơi nhiều hơn. Ta sẽ để hai cho nàng, những việc thế cứ gọi bọn họ ." Kỳ Mặc .
"Hả? Không cần , Trần Sinh bọn họ là đủ , chẳng bao lâu nữa là khỏe thôi." Lãnh Ninh vội vàng .
"Ừ, ." Hắn thêm gì nữa.
Lãnh Ninh cũng nên đáp thế nào, nàng nắm bắt ý tứ trong câu của , nhưng cũng tiện hỏi thêm, liệu lời nàng nên để nữa ?
Suốt một nén nhang tiếp theo, cả hai đều gì, trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ, Lãnh Ninh điều gì đó để phá vỡ sự ngượng ngùng , nhưng nàng trăn trở mãi cũng chẳng gì!
Hắn thích nàng đấy! Phải đây? Lý trí bảo nàng rằng nên lập tức từ chối, nàng sớm dự định kiếp sẽ lấy chồng, tâm hồn "lão a di" của nàng vốn cách biệt với tình ái . Đến nơi , nàng chỉ sống một cuộc đời tiêu diêu tự tại.
thể phủ nhận đối với Kỳ Mặc nàng một cảm giác khác lạ, chính nàng cũng gỡ rối đầu mối. Không là do nguyên nhân từ trong tiềm thức của nguyên chủ .
Vì trong lòng nàng một "tiểu nhân" đang đấu tranh: Tại từ chối? Rõ ràng nàng cũng thích mà, thích nàng, lòng nàng rộn ràng vui sướng .
Cuối cùng lý trí vẫn chiến thắng "tiểu nhân", Lãnh Ninh vẫn quyết định rõ ràng với Kỳ Mặc.
Vừa mới suy nghĩ thông suốt, Lãnh Ninh bỗng thấy cơ thể thả lỏng, hóa Kỳ Mặc giải huyệt đạo nàng, nàng thể cử động . Nàng lồm cồm bò dậy, đối diện với cái sập, vẻ mặt mang theo sự đề phòng.
Kỳ Mặc nhếch môi: "Nàng yên tâm, khi thành , sẽ gì nàng ." Ánh mắt nàng mang theo một tia trêu chọc, tiếp: "Hoặc là, nếu nàng gì đó với nàng, thì vẫn thể cân nhắc."
Sự đề phòng mặt Lãnh Ninh chuyển thành kinh ngạc, tên lẽ cũng "đổi hồn" chứ? Trước đây lầm lì một lời, mà bây giờ giọng điệu chuyện quả thực là đổi một trăm tám mươi độ nha, suýt chút nữa khiến nàng đỡ nổi.
Nàng lườm một cái, xoay xoay cái eo, thực sự còn chút khó chịu nào nữa, thật nha, tên còn ngón nghề .
Kỳ Mặc rũ mắt, đậy nắp lọ t.h.u.ố.c sang một bên : "Loại t.h.u.ố.c , hai ngày tới dùng nội lực xoa bóp thêm vài nữa cho nàng, nàng sẽ thấy đau nữa ."
"Cảm ơn ." Lãnh Ninh mím môi một câu, dù cũng dùng cả nội lực để chữa lưng cho nàng, một câu cảm ơn vẫn là nên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-131-chang-muon-ta-lam-gi-voi-chang-sao.html.]
"Không cần cảm ơn với , thích nàng hai chữ ." Ánh mắt Kỳ Mặc nàng dịu dàng bá đạo.
Mèo Dịch Truyện
Lãnh Ninh thầm nuốt nước bọt, vội vàng dời mắt , nàng cảm thấy giọng và đôi mắt của Kỳ Mặc đều độc, thể , thể , nàng trúng độc , cứ tiếp tục thế thì sẽ vô phương cứu chữa mất.
Ép bản "huyền nhai mặc mã" (dừng cương vực thẳm), Lãnh Ninh chạy căn phòng bên trong, lấy một chiếc hộp từ một ngăn bí mật nhỏ, mặt Kỳ Mặc, đưa tay : "Này, cái trả cho , dùng đến."
Kỳ Mặc ngước mắt chiếc hộp, đón lấy. Đây là thứ bảo Mặc Phong mang đến cho nàng.
Hắn ánh mắt tối sầm , thanh âm trở nên trầm thấp hơn đôi chút: “Làm cái gì?”
“Đây là Mặc Phong đưa cho , trả cho ngươi ! Ta thực sự dùng tới, bạc tự thể kiếm , ngươi cứ giữ lấy cho kỹ !” Lãnh Ninh một cách hiển nhiên. Nàng vốn thích dùng tiền do chính , thói quen tiêu xài tiền của khác.
“Thứ tặng thói quen thu hồi , đưa cho ngươi thì chính là của ngươi.” Thanh âm Kỳ Mặc lạnh lùng hơn hẳn.
“Ngươi đừng như , Vương Nguyên tấm bài quan trọng, để bên cứ thấy nơm nớp lo sợ, chỉ sợ mất, ngươi nhất định nhận , sợ lắm!” Lãnh Ninh cau mày .
“Đây chỉ là một tấm bài của tiền trang, ngươi sợ cái gì, mất thì mất, đưa cho ngươi tấm khác là .” Kỳ Mặc một cách nhẹ tênh như gió thoảng mây trôi.
“Của tiền trang? Vậy càng thể cầm.” Lãnh Ninh đặt chiếc hộp xuống mặt , hai tay giấu lưng, giống như đây là một củ khoai lang nóng bỏng tay .
“Sau ngươi là nương t.ử của , bạc của đưa cho ngươi thì đưa cho ai?” Kỳ Mặc ngước mắt nàng.
Lãnh Ninh cho hình, hừ, lời quả thực gì sai, nhưng vấn đề là nàng nương t.ử của !
“ nương t.ử của ngươi mà.” Lãnh Ninh mà nước mắt.
“Ngươi sớm là của , ngươi gả cho thì còn gả cho ai?” Kỳ Mặc sa sầm mặt hỏi.
“Ta là của ngươi từ bao giờ? Ngươi đừng bừa ?” Lãnh Ninh hổ đến cuống cuồng, thực sự xông lên tát cho một cái.
“Sớm như .” Hắn suýt chút nữa con cũng sinh , nhưng hiện tại vẫn dám. Hắn chuyển ý : “Ôm cũng ôm, chạm cũng chạm, ?”
“Khụ khụ khụ” Lãnh Ninh chính nước miếng của cho sặc, cái tên da mặt cũng quá dày !
Lãnh Ninh đỏ mặt : “Đó... đó đều là tình thế bắt buộc ? Ta cần ngươi chịu trách nhiệm.”
“ ngươi chịu trách nhiệm với .” Kỳ Mặc mặt đổi sắc .
“Cái gì? Ngươi là một đại nam nhân mà còn hổ , chịu thiệt là ?” Lãnh Ninh tức giận đến mức mắng c.h.ử.i.
“Ai nam nhân chịu thiệt? Ngươi chạm chẳng lẽ là đang chiếm tiện nghi của ?” Kỳ Mặc cảm thấy thực sự là cần mặt mũi nữa , những lời như mà cũng thể bình thản miệng.
Lãnh Ninh cảm thấy ngọn lửa trong lòng bốc lên hừng hực tới tận đỉnh đầu, nàng sự thôi thúc đ.á.n.h , gương mặt dù đến mấy nàng cũng thể nhẫn nhịn thêm nữa.