Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 132: Là hơi ấm của một nam tử ấm áp ---

Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:15:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kỳ Mặc bộ dạng nghiến răng nghiến lợi của nàng, trong lòng vui vẻ vô cùng, cảm thấy những ngày tháng thể cùng nàng đấu khẩu như thế hẳn là . giờ nên dừng đúng lúc, nếu thực sự chọc nàng giận quá mức, sẽ thấy xót xa.

 

Hắn cụp mắt, bước tới mặt nàng, giọng thấp trầm nhưng mang theo một tia bá đạo: “Thời gian qua ở đây, ngươi thích khác ?”

 

“Hả? Ta thích ai chứ? Ngươi bệnh ?” Lãnh Ninh gương mặt bất thình lình ghé sát của cho giật , theo bản năng lùi hai bước, tựa lưng mép cửa.

 

Kỳ Mặc khẽ nhếch môi, bước tới hai bước, Lãnh Ninh lui đến mức thể lui thêm nữa, nàng bực bội đẩy , Kỳ Mặc một tay bắt lấy bàn tay đang đẩy , một tay chống lên cửa, cúi xuống thẳng mắt nàng, nở nụ tà mị: “Không nhất, cho dù , cũng sẽ khiến kẻ đó biến mất.”

 

Lãnh Ninh trừng mắt , mắng là đồ thần kinh, nhưng gương mặt càng lúc càng gần, trong lòng bỗng hoảng loạn, đại não trống rỗng, định dùng sức mạnh cưỡng ép ? Mình nên tránh ?

 

Kỳ Mặc đôi môi vì tức giận mà bặm của nàng, quả thực hôn lên, từ từ ghé sát , nhưng cuối cùng cũng chỉ hôn nhẹ lên trán nàng một cái. Tuy , , nhưng sợ nàng hoảng sợ.

 

Hắn khẽ : “Sau đừng quá gần nam nhân khác, thích, thấy ?”

 

Lãnh Ninh ngơ ngác đáp: “Ồ!” Nàng cứ ngỡ Kỳ Mặc định hôn môi , tim nàng sợ đến mức sắp nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, nào ngờ chỉ mang theo vẻ sủng ái mà hôn lên trán nàng. Nàng ngược càng thêm ngẩn ngơ! Chẳng !

 

Kỳ Mặc khẽ : “Ngoan! Ngươi ngủ một lát , ngoài chút việc, buổi chiều đừng để mệt quá, đây.”

 

Kỳ Mặc khỏi một lúc lâu, Lãnh Ninh vẫn tựa cửa thẩn thờ, nàng đưa tay sờ lên vầng trán hôn, nàng cảm thấy Kỳ Mặc chút ấm áp nhỉ! , chính là sự ấm áp của một nam t.ử ấm áp!

 

Vừa nếu thực sự hôn nàng, chắc nàng sẽ tặng một bạt tai chứ! Thế nhưng chỉ hôn lên trán nàng, hơn nữa giọng đó của thật dịu dàng, khiến nàng cảm giác như đắm chìm trong đó.

 

“Hù hù hù” Lãnh Ninh cử động thể sắp cứng đờ, lắc lắc đầu, Lãnh Ninh ơi Lãnh Ninh, ngươi mê trai , chiếm tiện nghi mà còn , đúng là ngốc c.h.ế.t .

 

“Oa”, thực sự hỏng , tên khốn cứ thỉnh thoảng quyến rũ như , cảm giác sắp chống đỡ nổi nha! Lãnh Ninh đưa đám mặt mày ngã xuống giường, trùm chăn kín đầu, gào thét một tiếng.

 

Kỳ Mặc rời khỏi chỗ Lãnh Ninh liền tới Vạn Phúc Lâu, Mặc Lôi và những khác đều đang đợi ở đây, rời hơn mười ngày cũng thể gì, nhiều chuyện vẫn cần đưa quyết định.

 

Mặc Lôi lọc một lượt các tin tức gửi đến, những việc quan trọng thì đưa cho Kỳ Mặc vội vã tới xem qua, khi phê duyệt xong, tin tức nhanh ch.óng gửi cho Mặc Phong sắp xếp.

 

Hắn một con chim ưng chuyên dùng đưa thư, tốc độ đặc biệt nhanh, chỉ dùng để truyền tống tình báo, chỉ cần xử lý kịp thời thì sẽ chậm trễ đại sự.

 

Lãnh Ninh ngủ một lát liền thức dậy, buổi chiều còn nhiều việc , thời gian để nàng nghĩ ngợi linh tinh, nàng thầm mắng Kỳ Mặc một lượt trong lòng, đều tại tên khốn đó, khiến ngủ cũng yên.

 

Hai ba trăm cân ớt hái hồi sáng hôm nay đều xong, cơ bản chỉ nàng và Tiểu Cửu bận rộn, Tú Nhi chuyên tâm chăm sóc lứa tằm con mới nở, căn bản thời gian tới giúp nàng.

 

Những công đoạn khác thì vẫn , chỉ việc băm ớt là khá tốn sức, Lãnh Ninh sang nhà Vương đại tẩu mượn một cái chậu gỗ lớn và hai con d.a.o mang qua, cùng Tiểu Cửu bắt đầu băm.

 

Riêng việc băm ớt bận rộn mất gần hai canh giờ, hai băm đến mức tay đều tê dại, đựng đầy hai vại lớn, hai vất vả khiêng nhà bếp đặt gọn gàng, chừng nửa tháng là thể ăn , tiếp đó hai thêm một ít ớt ngâm và ớt muối, những thứ đều khá dễ dàng.

 

Cuối cùng ít ớt trắng, đun nước sôi, chần ớt qua một chút, đem nắng to phơi khô, đợi đến khi ớt chuyển sang màu trắng thì cắt ớt , gạt bỏ hạt bên trong, đem ớt cắt phơi nắng thêm hai ngày, biến thành ớt khô thì sẽ dễ hỏng, như thể lưu giữ lâu, bất cứ lúc nào cũng thể mang ngâm nước một chút xào ăn, giòn giòn, đặc biệt ngon miệng.

 

Đợi đến khi xong, mặt trời sắp xuống núi, Trần Sinh bọn họ mệt mỏi như , lo lắng thôi: “Đều tại , quá vô dụng, chẳng việc gì, còn vướng chân vướng tay các .”

 

Lãnh Ninh : “Nhiệm vụ của ngươi bây giờ chính là nghỉ ngơi cho , mau ch.óng khỏe , đừng nghĩ mấy chuyện linh tinh , lúc ngươi khỏe cũng cần ngươi giúp, việc của ngươi đều để dành cho ngươi cả đấy!”

 

Trần Sinh cho đỏ mặt: “Đã , cô nương!”

 

Trong nhà hiện tại chỉ bốn bọn họ, những khác đều thành, Kỳ Mặc cũng ở đây, Lãnh Ninh bảo Tiểu Cửu món gì đó ăn đơn giản. Vẫn là ít thì ăn ngon hơn, nếu bọn họ ở đây, lúc nào cũng mấy món mới chặn cái miệng lải nhải của bọn họ.

 

Hôm nay cánh tay Lãnh Ninh mỏi nhừ, đặc biệt ngâm trong bồn tắm lâu hơn một chút mới thấy đỡ hơn đôi chút. Vì buổi trưa ngủ bao nhiêu, tắm rửa xong , chạm gối là nàng ngủ say.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-132-la-hoi-am-cua-mot-nam-tu-am-ap.html.]

 

Lúc Kỳ Mặc trở về thì muộn, nhưng quên xoa bóp eo cho Lãnh Ninh, gõ cửa mấy cái mà Lãnh Ninh đều thấy, dứt khoát thẳng luôn, lúc Lãnh Ninh đang ngủ say, ước chừng sấm đ.á.n.h cũng tỉnh.

 

Kỳ Mặc thẳng gian trong, chút ngượng ngùng ở gian ngoài ho khẽ mấy tiếng, Lãnh Ninh nhíu mày, trở một cái, mắt cũng mở lấy một tiếp tục ngủ, trong mắt Kỳ Mặc thoáng qua một tia xót xa, đây là mệt đến mức nào mới thể gọi cũng tỉnh thế !

 

Trong phòng thắp đèn, võ công như , ban đêm vật gì cũng gần như ban ngày, nhẹ nhàng tiến gần giường, tư thế ngủ của Lãnh Ninh thực sự mấy mắt, cái giường lớn như mà nàng sấp như hình chữ "Đại" (大).

 

Có lẽ vì nóng, một chân nàng gác lên mặt chăn, hề đắp một chút chăn nào, may mà y phục ngủ bao bọc kín kẽ, Kỳ Mặc thấy nàng như , lặng lẽ đỏ bừng cả vành tai. Hắn ngờ nàng ngủ theo kiểu .

 

Hắn gọi nàng dậy nữa, trực tiếp xuống bên giường, nàng đang sấp, cũng cần động nàng, thoa t.h.u.ố.c lên tay, luồn tay xuống lớp áo, khẽ vận công, Lãnh Ninh phát một tiếng "nỉ non" nho nhỏ, mềm mại như mèo con, khiến tim Kỳ Mặc lỡ mất một nhịp, sắc đỏ tai lan tận lên mặt.

 

Hắn nén tiếng tim đập mỗi lúc một nhanh "thình thịch thình thịch", ngoảnh mặt dám nàng thêm nữa, sợ kìm lòng chuyện khiến bản hối hận, nóng từ làn da tay từng đợt truyền , cảm thấy bản cũng càng lúc càng nóng hơn.

 

Lãnh Ninh trong cơn mộng mị cảm thấy eo truyền đến một luồng ấm áp, mãn nguyện phát một tiếng thở dài nhẹ nhõm, nàng nào tiếng thở khẽ suýt chút nữa khiến Kỳ Mặc "ăn" sạch nàng.

 

Nàng còn tưởng đang mơ! Trên mặt mang theo nụ ngọt ngào, khi Kỳ Mặc chịu đựng sự dày vò thu tay , đắp chăn cho nàng, nàng khẽ nhíu mày, dường như hài lòng khi đột nhiên ấm eo biến mất, nàng "ừm" một tiếng, lờ mờ mở mắt , Kỳ Mặc thấy dáng vẻ của nàng, khẽ một câu: “Mau ngủ !”

 

Lãnh Ninh hề tỉnh , nàng tưởng đang mơ, trong mơ Kỳ Mặc cũng đang với nàng, còn dịu dàng bảo nàng ngủ, nàng lầm bầm một câu: “Cánh tay mỏi quá ...”

 

Tai Kỳ Mặc cực thính nên thấy, mới đầu phản ứng kịp, khựng một giây mới nhớ , buổi chiều nàng ớt ước chừng tốn ít sức, hẳn là mỏi tay .

 

Hắn vốn định cũng bôi chút t.h.u.ố.c cho nàng, nhưng y phục của nàng thực sự cách nào, bèn dùng nội lực xoa bóp cánh tay cho nàng, đang ngủ mặt lộ nụ , nàng còn tặc lưỡi hừ một câu: “Cảm ơn.” Khiến Kỳ Mặc suýt tưởng nàng tỉnh, nhưng thấy nàng vẫn đang ngủ ngon lành.

 

Mèo Dịch Truyện

Cả hai cánh tay đều xoa bóp trong thời gian một tuần , Lãnh Ninh thì dễ chịu , nhưng Kỳ Mặc xoa bóp cho nàng thì mồ hôi đầm đìa, tâm chịu đủ sự dày vò, dáng vẻ đó của nàng chẳng khác nào đang thầm quyến rũ , chẳng dám gì nàng! Hắn bất lực thở dài, nhẹ nhàng mổ một cái lên môi Lãnh Ninh, coi như là bù đắp cho , dám nán thêm, vội vã rời khỏi phòng nàng.

 

Trở về phòng , Kỳ Mặc vội vàng dội nước lạnh, cảm thấy nóng bừng, như sắp nổ tung đến nơi. Dội nước lạnh hơn nửa canh giờ mới khiến cơ thể trở bình thường. Nằm giường, trằn trọc mãi ngủ , trong đầu thỉnh thoảng hiện lên gương mặt mỉm lúc ngủ mơ màng của Lãnh Ninh. Ôi, tự chuốc lấy khổ sở.

 

Lãnh Ninh ngủ ngon giấc đại sáng sớm thức dậy, cảm thấy nhẹ nhõm, nàng thoải mái vươn vai một cái, thế mà eo cũng đau, tay cũng mỏi, thật là kỳ lạ! Nàng cứ ngỡ hôm nay cánh tay sẽ nhấc lên nổi chứ.

 

Nàng hình như nhớ mang máng trong giấc ngủ xoa eo, cũng bóp tay cho , chẳng lẽ mơ cũng hiệu quả ? Không thể nào!

 

Nàng dùng tay xoa xoa eo , đưa tay lên ngửi, một mùi t.h.u.ố.c thơm nhàn nhạt, giống hệt loại Kỳ Mặc xoa cho nàng lúc trưa. Trời ạ, chẳng lẽ mơ, thực sự là Kỳ Mặc xoa bóp cho ?

 

Nàng bộ đồ ngủ , vẫn vẫn ! Nàng thói quen ăn mặc hở hang, y phục vẫn chỉnh tề, hẳn là .

 

Lãnh Ninh bỗng nhiên ôm chăn thầm, lẽ nhớ việc xoa eo cho nàng nên mới về ? Thực cũng khá đấy chứ.

 

Nàng nên cảm ơn một chút ?

 

Nàng chỉnh đốn bản sân, bình thường giờ Kỳ Mặc dậy , hôm nay thấy bóng dáng , Lãnh Ninh thấy lạ, nàng tới cửa phòng Kỳ Mặc, gõ cửa mà thấy ngại, sáng sớm thế tới gõ cửa thì cái gì?

 

Nàng định lùi , bên trong truyền hai tiếng ho khẽ, bước chân Lãnh Ninh khựng , ? Thể chất chẳng ? Sao ho? Chẳng lẽ cảm lạnh ?

 

Nghĩ đến đây, nàng chẳng còn thấy ngại ngùng gì nữa, trực tiếp gõ cửa: “Kỳ Mặc, ngươi dậy ? Có khỏe ? Ta thấy ngươi ho.”

 

Mất một lúc lâu bên trong mới truyền một giọng thấp trầm: “Ta , ngươi bận việc của !”

 

Lãnh Ninh giọng thấy tỉnh táo như bình thường, gõ cửa: “Có ngươi cảm lạnh ? Ta thể ?”

 

Kỳ Mặc bên trong lên tiếng, Lãnh Ninh thấy mấy tiếng ho kìm nén, dứt khoát : “Ta đây nhé!” Nói xong cũng đợi trả lời, trực tiếp đẩy cửa bước .

 

 

Loading...