Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 133: Đã có sự vương vấn ---
Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:15:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ Mặc đang bên mép giường ho khan, thấy nàng bước , trong mắt thoáng qua một tia ảo não, với nàng, mà là ảo não với chính , hình như mỗi xuất hiện mặt nàng, thương thì cũng là trúng độc, giờ còn cảm lạnh, nàng thấy quá yếu đuối ?
Lần Kỳ Mặc cảm lạnh thực sự là nghẹn khuất , hôm qua từ phòng nàng ngoài dội nước lạnh lâu như , đối với bình thường thì thực sự chẳng chuyện gì, nhưng mấy ngày ngày đêm cưỡi ngựa phi tới đây, vốn dĩ thể lực cạn kiệt, đến nơi cũng chẳng ngủ bao nhiêu, thể đến mấy cũng trụ vững .
Lãnh Ninh rảo bước tới mặt , bộ dạng tiều tụy của , trong mắt còn đầy tơ m.á.u, lo lắng : "Sắc mặt ngươi khó coi thế ? Bị cảm lạnh ?" Nói đoạn nàng còn tự nhiên đưa tay sờ lên trán , "Nóng quá, ngươi mau xuống." Lãnh Ninh đỡ lấy cánh tay để ngay ngắn, nàng còn lẩm bẩm: “Trời nóng nực thế , một đại nam nhân như ngươi cảm lạnh , thật tự chăm sóc .”
Kỳ Mặc mượn tiếng ho để che giấu sự ngượng ngùng của , dám nàng, đành giữ im lặng, cái gì bây giờ? Chẳng lẽ vì nàng mà cả đêm ngủ, nửa đêm dội nước lạnh đến mức cảm lạnh ? Vậy ước chừng Lãnh Ninh sẽ tặng một cước đá bay mất.
Hắn ngoan ngoãn lời nàng xuống, thực chút phong hàn đối với thực sự gì to tát, ngủ một giấc, dậy luyện công mồ hôi là xong, điều thấy nàng lo lắng cho như , cứ phối hợp với nàng một chút .
Lãnh Ninh thì thực sự lo lắng, nhưng vì đó là , đổi bất kỳ ai trong nhà bệnh nàng đều sẽ lo lắng như . Nàng vắt một chiếc khăn nước lạnh đắp lên trán Kỳ Mặc, dặn dò : “Mắt ngươi đỏ quá, nhắm mắt ngủ một lát , sắc t.h.u.ố.c và nấu chút cháo cho ngươi. Một lát nữa sẽ gọi ngươi.” Thấy là bệnh, giọng Lãnh Ninh cũng nhẹ nhàng vài phần.
Hắn khẽ "ừ" một tiếng, nhắm mắt , trong lòng Kỳ Mặc ngổn ngang trăm mối cảm xúc, lớn từng , bao giờ năng nhẹ nhàng quan tâm như ? Trước đây đôi khi khỏe thì cứ trùm chăn ngủ một giấc dậy là xong, thương thì tự bôi t.h.u.ố.c dùng băng vải quấn tiếp tục.
Đối với tình và ái tình, đều từng nếm trải, Kỳ Niên Đế là của , ông cứu khỏi cái l.ồ.ng giam đó, lúc đầu cũng tràn đầy kỳ vọng, nhưng khi bò từ đống x.á.c c.h.ế.t, mới hiểu rằng, thế giới nếu ngay cả mẫu cũng yêu ngươi, thì còn khác yêu ngươi? Ông chẳng qua là ném một cái l.ồ.ng giam khác, mục đích là rèn giũa thành một thanh v.ũ k.h.í sắc bén, sẵn sàng tiêu diệt những mối nguy hiểm tiềm tàng cho ông .
Tất cả đều cảm thấy Kỳ Niên Đế đối xử với còn hơn cả hoàng t.ử của chính , chỉ mới , đó chẳng qua là một loại thủ đoạn núp chiêu bài tình , cho nên bao giờ lầm phận của , càng cảm thấy giữa họ giống như một cuộc mua bán, ngươi cứu , bán mạng cho ngươi.
Còn về ái tình, đến yêu là gì còn chẳng , lấy tình? Bên cạnh luôn là những như Vương Nguyên, Vân Tam, Phong Vũ Lôi Điện, ước chừng đến một con muỗi cái cũng chẳng thể tới gần, huống hồ là nữ nhân.
Lúc đầu gặp Lãnh Ninh, căn bản coi nàng là nữ nhân, chính sự ấm áp và chân tình tỏa từ nàng khiến dần dần đổi, đặc biệt là tình yêu của nàng dành cho Tiểu Bảo, đó là thứ mà cả đời khao khát mà thể chạm tới.
Mèo Dịch Truyện
Sự ấm áp đó thu hút gần, ý định ban đầu khi cứu nàng cũng chỉ là khác phá hủy sự ấm áp đó, chẳng từ bao giờ lún sâu mà tự , bao giờ nhớ nhung là gì như thế mà nhớ thương con nàng.
Cho đến phát hiện phận của Tiểu Bảo, hóa giữa và bọn họ một tầng quan hệ như ! Chẳng trách mỗi khi thấy Tiểu Bảo tâm trạng lên, chẳng trách họ chiếm trọn tâm trí , hóa đây chính là sự vương vấn huyết mạch tương liên.
Trái tim chai sạn quá lâu một khi lỗ hổng tình cảm, nó sẽ tuôn trào như lũ lụt.
Sự ấm áp hằng khao khát bao năm nay ở ngay mắt, cấp thiết chiếm hữu, đối với con nàng, nhất định . Chỉ là đầu nếm trải phong vị tình ái nên chút vụng về, để giành trái tim nàng, cho nên chỉ thể tuân theo suy nghĩ trong lòng, nghĩ , cho dù Lãnh Ninh thích , cũng sẽ buông tay.
Lãnh Ninh tới phòng thảo d.ư.ợ.c lấy một ít d.ư.ợ.c liệu trị phong hàn, một mặt sắc t.h.u.ố.c, một mặt nấu chút cháo cho , lúc Tiểu Cửu thì t.h.u.ố.c cũng sắc gần xong.
“Sao mùi t.h.u.ố.c nồng nặc thế ? Cô nương, bệnh ?” Tiểu Cửu lo lắng hỏi.
“Không , là Kỳ Mặc cảm lạnh, thấy vẻ khó chịu nên sắc t.h.u.ố.c cho .” Lãnh Ninh bưng t.h.u.ố.c đổ bát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-133-da-co-su-vuong-van.html.]
“Ồ, thì là , hì hì, cô nương, đối xử với Kỳ công t.ử thế!” Cửu Nhi hì hì .
Lãnh Ninh lườm nàng một cái, sự trêu chọc trong lời của nàng: “Lúc các bệnh, đối xử với các ?”
“Tất nhiên là ! Kỳ công t.ử chẳng giống !” Tiểu Cửu ôm lấy cánh tay nàng một cách gian xảo.
“Nghĩ cái gì thế? Trẻ con mới lớn suốt ngày chỉ nghĩ mấy chuyện linh tinh.” Lãnh Ninh dùng tay gõ nhẹ trán nàng một cái.
“Hì hì, thì chẳng vì quan tâm ! Muội thấy Kỳ công t.ử đối với cũng mà.” Tiểu Cửu xoa xoa vầng trán gõ, bĩu môi tới bên bếp chuẩn bữa sáng.
“Ngươi chiên vài chiếc quẩy , ở đây nấu cháo trắng .” Lãnh Ninh để tâm đến lời nàng , tự phân phó.
“Ồ, thôi.” Cửu Nhi đáp.
Lãnh Ninh múc riêng một bát cháo lớn, cho thêm chút thịt băm và gừng, định bụng dành cho Kỳ Mặc.
Tiểu Cửu từ bên cạnh liếc mắt một cái, tặc lưỡi : “Thật là dụng tâm, Kỳ công t.ử nhất định sẽ thích cho mà xem.”
“Hay là cho ngươi một bát nhé?” Lãnh Ninh tức giận đáp.
“Thôi đừng, sợ Kỳ công t.ử đ.á.n.h lắm.” Tiểu Cửu với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Lãnh Ninh giơ chiếc thìa trong tay lên dọa Tiểu Cửu, Tiểu Cửu co giò chạy biến ngoài, để một chuỗi tiếng ha hả.
Đợi đến khi cháo nấu xong, t.h.u.ố.c cũng nguội bớt, Lãnh Ninh bưng đến phòng của Kỳ Mặc, còn mang theo hai viên kẹo mà Tiểu Bảo thích ăn nhất. Kỳ Mặc vốn ngủ, thấy tiếng động của nàng mới nhắm mắt giả vờ ngủ say.
Lãnh Ninh tưởng y ngủ, gỡ chiếc khăn đầu y xuống, khẽ tiếng gọi: “Kỳ Mặc, Kỳ Mặc, mau dậy uống t.h.u.ố.c , ăn chút gì đó hãy ngủ tiếp.”
Y mở mắt , nương theo tay nàng mà dậy, bát t.h.u.ố.c đen kịt trong tay nàng, khẽ cau mày liếc Lãnh Ninh. Chưa kịp để y lên tiếng, Lãnh Ninh nhanh nhảu : “Thuốc đắng dã tật, uống mới mau khỏi. Ta chuẩn kẹo cho ngươi đây, đây là món Tiểu Bảo thích nhất đó, lén lấy cho ngươi đấy. Mau lên nào.”
Nghe lời mềm mỏng của nàng, y cảm giác nàng đang dỗ dành như dỗ dành Tiểu Bảo ! y hưởng thụ, bưng bát t.h.u.ố.c mặt lên uống cạn một , thế nhưng mùi vị đó thực sự là đắng ngắt. Y mím môi đợi vị đắng vơi chút ít, thì bên tai vang lên một giọng : “Há miệng .”
Y theo bản năng mà há miệng, một thứ gì đó nhảy tót trong, đầu lưỡi y khẽ đảo, một vị ngọt lịm lan tỏa khắp khoang miệng, ngọt thấu tận tâm can.