Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 134: Muốn vì hắn mà thủ tiết cả đời ---
Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:16:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngọt lắm ! Tiểu Bảo thích nhất thứ đấy.” Lãnh Ninh .
“Ừm, ngọt.” Kỳ Mặc cúi đầu, trầm giọng đáp, y cảm thấy hốc mắt ướt, dám để nàng thấy.
Lãnh Ninh sờ trán y một nữa: “Vẫn còn khá nóng, d.ư.ợ.c tính phát huy nhanh thế , một lát nữa chắc sẽ hạ xuống thôi.”
Lãnh Ninh đến bàn, dùng thìa khuấy bát cháo để nó nhanh nguội hơn, khuấy nàng : “Ngươi khoan hãy ngủ, nghỉ ngơi một chút ăn tí gì đó, nấu cháo thịt cho ngươi , đợi thêm một lát nữa là ăn .”
Nàng thấy Kỳ Mặc đáp lời, tưởng y xuống ngủ, đầu thì ngay lưng, khiến nàng giật nảy . Chân nàng lùi một bước va ghế, suýt chút nữa là ngã ngửa . Ngay lúc nàng nghĩ sắp “hôn” mặt đất đến nơi, Kỳ Mặc kịp thời cúi , một tay ôm lấy nàng, nàng cũng thuận tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ y.
May mắn thoát một kiếp, Lãnh Ninh thở phào nhẹ nhõm, mở mắt đ.â.m sầm ánh mắt thâm sâu của Kỳ Mặc. Y nàng chằm chằm rời mắt, khiến mặt Lãnh Ninh ửng hồng, tim bỗng đập loạn nhịp.
Nàng đỏ mặt, gắt gỏng: “Nhìn cái gì mà , mau kéo dậy .”
Khóe môi Kỳ Mặc khẽ cong lên, thầm nghĩ: “Hóa nàng, nàng sẽ đỏ mặt !” Y bế nàng xoay một vòng vững, đưa tay vén lọn tóc che mắt nàng , dịu dàng : “Cẩn thận một chút.”
Lãnh Ninh động tác cho mặt càng đỏ hơn, nàng vội vàng tự tay vuốt tóc mái, cụp mắt xuống : “Chẳng tại ngươi đột nhiên tới dọa , nếu mà ngã .”
Mèo Dịch Truyện
“Là .” Kỳ Mặc lập tức nhận .
“Được , tha cho ngươi đấy.” Lãnh Ninh y, chỉ tay bát cháo bàn : “Ngươi mau húp cháo , còn nóng nữa , đây.”
Kỳ Mặc trầm giọng : “Ta cảm giác ngon miệng, ăn.”
“Thế , ngươi vốn dĩ khỏe, nếu ăn chút gì thì chịu nổi.” Lãnh Ninh định , y trở .
Kỳ Mặc đó với vẻ mặt uể oải, Lãnh Ninh tới đẩy y xuống cạnh bàn, bưng cháo đặt mặt y: “Sao ngươi khiến yên tâm thế nhỉ? Đến Tiểu Bảo còn ngoan hơn ngươi đấy! Đây, bát bắt buộc ăn hết.” Nói xong nàng xuống ghế, bộ dạng như thể ngươi ăn hết thì .
Kỳ Mặc nén trong lòng, khẽ “ồ” một tiếng, cầm thìa lên bắt đầu ăn. Y chính là nàng ở đây bầu bạn cùng nên mới , nếu nàng nhất định ngoài . Ừm, cảm giác quản thúc thật !
Bát cháo lớn như mà Kỳ Mặc ăn sạch sành sanh, lúc Lãnh Ninh mới hài lòng dậy, chỉ huy y lên giường ngủ. Sau khi y xuống, Lãnh Ninh sờ trán y: “Ừm, hình như còn nóng như nữa, ngươi ngủ , ngủ một giấc dậy chắc chắn sẽ khỏi hẳn.” Nàng .
Kỳ Mặc nụ của nàng lay động, cũng khẽ nhếch môi.
“Được , ngoài đây, ngươi nghỉ ngơi cho , lát nữa thăm.” Lãnh Ninh khép cửa .
Giấc ngủ của Kỳ Mặc an lòng, mãi đến chiều mới tỉnh dậy. Từ đến nay y ngủ nông, chỉ cần một tiếng động nhỏ là tỉnh, nhưng hôm nay y ngủ ngon, đây là ngủ thoải mái nhất trong bao nhiêu năm qua của y. Y Lãnh Ninh thăm hai , vì là nàng nên y chỉ mở mắt một cái tiếp tục ngủ.
Lúc y dậy, Lãnh Ninh ở nhà, chỉ Trần Sinh ở đó. Mấy bọn họ ruộng ngô để thu dọn những ngô khô. Thân ngô thực nhiều công dụng, như lá khô thể đan thành các loại giỏ đựng đồ, cây cũng thể nghiền nát thức ăn chăn nuôi.
Lãnh Ninh dự định tước một ít lá để dành, đến mùa đông lúc nhàn rỗi sẽ mang đan lát cho vui, nên nàng dẫn theo Cửu Nhi và Tú Nhi cùng. Cả ba đều đội một chiếc mũ chống nắng tự .
Gọi là mũ chống nắng cho oai, thực chỉ là quấn một lớp vải voan trắng bên ngoài chiếc nón lá mà thôi, như chống nắng che khuất tầm . Lãnh Ninh cho mỗi một chiếc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-134-muon-vi-han-ma-thu-tiet-ca-doi.html.]
Hai cô nương đều trông xinh xắn, nếu để làn da nắng thiêu cháy đến đen nhẻm thì thật đáng tiếc, con gái vẫn cứ là trắng trẻo sạch sẽ mới . Khi nàng , Cửu Nhi liền vặn : “Cô nương, về chính như .”
Lãnh Ninh lườm nàng một cái: “Các ngươi so với ? Các ngươi còn là thiếu nữ, còn tìm nhà chồng nữa chứ! Tiểu Bảo nhà lớn thế , cũng định tái giá, một chút cũng chẳng !”
“Ta mới thèm gả chồng, cứ thủ hộ cô nương và Tiểu Bảo cả đời thôi.” Tú Nhi .
“Ta cũng gả, cùng Tú Nhi thủ hộ .” Cửu Nhi cũng hừ hừ hưởng ứng.
“Hì hì, bây giờ thì lắm, đợi đến khi gặp thích xem các ngươi còn thế nào.” Lãnh Ninh mỉa.
“Thế chẳng cô nương cũng , nếu cũng gặp thích thì ? Người gả ?” Cửu Nhi hỏi.
“Nói cho các ngươi , đời thích nhất chính là cha khuất của Tiểu Bảo, thề mộ là sẽ vì mà thủ tiết cả đời . Các ngươi đừng hỏng hình tượng của , ngộ nhỡ nửa đêm canh ba hiện về tìm gây rắc rối, sẽ bảo tìm các ngươi đấy.” Lãnh Ninh với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Đối với bất kỳ ai quan tâm đến vấn đề , nàng luôn dùng cái cớ để thoái thác, dù ngay cả nàng cũng chẳng gã c.h.ế.t tiệt đó là ai, khác càng thể .
Hai cô nương nàng với vẻ nghiêm túc như , nổi hết cả da gà da vịt: “Cô nương, đừng dọa tụi em ? Nói cứ như thật .”
“Thì vốn là thật mà!” Lãnh Ninh đáp.
“Vậy còn Kỳ công t.ử thì ?” Cửu Nhi bỗng nhiên hỏi.
“Cái gì mà thì ?” Lãnh Ninh hỏi .
“Hừ, cô nương, đừng bảo là nhận Kỳ công t.ử thích nhé, ngay cả em và Tú Nhi còn nữa là.” Cửu Nhi . Tú Nhi cũng gật đầu lia lịa theo.
“Ôi, nhắc đến chuyện là thấy phiền, cũng đây?” Lãnh Ninh phịch xuống đất, chống cằm .
“Kỳ công t.ử.” Cửu Nhi và Tú Nhi bỗng lưng Lãnh Ninh mà gọi.
“Còn gọi nữa, chê đủ phiền ?” Lãnh Ninh cứ tưởng hai đứa nhỏ đang trêu đùa .
“Ta khiến nàng thấy phiền lắm ?” Giọng trầm thấp của Kỳ Mặc bỗng nhiên vang lên từ phía Lãnh Ninh, khiến nàng giật b.ắ.n .
Nàng vội vàng đầu , ngờ Kỳ Mặc thật sự đang ngay lưng . Nàng thầm c.h.ử.i thề trong lòng, ôi, đúng là nhắc đến Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, cần trêu ngươi thế ?
Nàng gượng gạo đầu , lườm hai cô nương mặt một cái, đúng là hai đứa ngốc, báo cho một tiếng. Nàng dậy y, gãi đầu : “Làm gì ? Sao thể thấy ngươi phiền chứ? Ta đang đùa với bọn họ thôi mà. Hì hì!”
Hai cô nương thấy Kỳ Mặc đến liền ý mà chạy sang phía bên ruộng ngô, để gian riêng cho hai .
“Những lời nàng đều là thật ?” Kỳ Mặc nàng hỏi. Thực y đến từ nãy giờ, chỉ là do ruộng ngô che khuất nên bọn họ mà thôi. Những lời ba bọn họ y đều hết, đặc biệt là câu “thủ tiết cả đời vì cha của Tiểu Bảo”, y nghiền ngẫm câu đó lâu.