Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 167: Ngọc Nương ---

Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:16:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ha ha ha... Muốn lão t.ử c.h.ế.t dễ thế ... Lão t.ử c.h.ế.t cũng kéo các theo đệm lưng.” Tên giang dương đại đạo hổn hển .

 

Hắn vốn cũng là kẻ võ công, tuy thương nhưng một chưởng giáng xuống, bình thường chắc chắn sẽ thương nhẹ.

 

Lý thị buông con gái đang ôm trong lòng , loạng choạng dậy, với ánh mắt đầy thù hận nam nhân chung sống hơn mười năm mặt: “Ngươi là đồ khốn nạn, đến con gái mà ngươi cũng tha, ngươi c.h.ế.t , c.h.ế.t ...” Bà lao tới đẩy mạnh xuống đất, tiếng “phập” vang lên, con chủy thủ phía đ.â.m xuyên qua tim, tên giang dương đại đạo trợn trừng mắt c.h.ế.t nhắm mắt.

 

Thân hình Lý thị lảo đảo ngã xuống đất, phun một ngụm m.á.u tươi. Bà gắng gượng bò dậy, trở về bên cạnh con gái, tay chân lúng túng tìm ít t.h.u.ố.c cầm m.á.u mặt cho nàng.

 

Bà lay Ngọc Nương đang sợ hãi đến mất hồn mất vía: “Ngọc Nhi, Ngọc Nhi, con tỉnh ... Con gái ơi con tỉnh , mau dậy ... Nương đưa con , chúng .”

 

Ngọc Nương cuối cùng cũng tìm giọng của , nàng kinh hoàng lóc: “Nương... chúng g.i.ế.c ... g.i.ế.c ...”

 

Lý thị kéo nàng dậy, chạy phòng lấy quần áo cho con gái, bà thở dốc : “Ngọc Nhi, đừng sợ... Hắn là kẻ đáng đời, nương bây giờ sẽ đưa con ... Chúng thật xa, sẽ ai tìm chúng .”

 

Bà gượng hết sức thu dọn đồ đạc, lục tung hòm tủ tìm một ít bạc mà tên nam nhân cất giấu. Bà cố ý bày biện trong nhà lộn xộn, ngụy trang thành hiện trường cướp bóc, lấy hai bộ y phục, gói thành một bọc nhỏ đeo lưng. Dùng khăn tay lau sạch m.á.u mặt Ngọc Nương, bà dẫn nàng rời khỏi cửa.

 

Hai con trốn trong một quán rách nát ở cổng thành một đêm. Sáng sớm hôm khi cổng thành mở , họ liền thừa dịp hỗn loạn theo dòng rời khỏi thành.

 

Lý thị gắng gượng nén một thở dẫn Ngọc Nương suốt hai ngày, tới một huyện thành nhỏ cách đó hơn một trăm dặm. Vào tiệm t.h.u.ố.c xử lý vết thương mặt cho nàng, đại phu xem xong vết thương liền lắc đầu: “Ôi, vết thương quá sâu, chắc chắn sẽ để sẹo. Một cô nương xinh thế , thật đáng tiếc.”

 

“Cầu xin ông, đại phu, ông hãy dùng loại t.h.u.ố.c nhất cho con bé, cầu xin ông nhất định giúp chữa khỏi cho nó...” Lý thị lóc cầu xin vị lão đại phu.

 

“Ôi, t.ử , vết thương sâu thế , lão phu cũng bất lực thôi.” Đại phu lắc đầu.

 

Mèo Dịch Truyện

Hai con ôm nức nở: “Con gái đáng thương của ...”

 

Trong lúc cảm xúc suy sụp, nội thương của Lý thị phát tác, bà liền ngất .

 

“Nương... nương... nương ? Nương đừng dọa con mà... Đại phu, đại phu...” Ngọc Nương hoảng loạn gọi đại phu, cũng may hai con vẫn còn đang ở trong tiệm t.h.u.ố.c.

 

Tiểu nhị giúp Ngọc Nương đỡ nàng lên giường, đại phu bắt mạch cho bà xong liền với Ngọc Nương: “Cô nương, nương của cô nội thương, khí huyết ứ trệ mới dẫn đến ngất xỉu. Lão phu kê cho bà mấy thang t.h.u.ố.c, cô sắc cho bà uống , còn cần nghỉ ngơi thật vài ngày, nhất là giường tĩnh dưỡng.”

 

“Đa tạ đại phu.” Ngọc Nương lau nước mắt với lão đại phu.

 

Sau một thang t.h.u.ố.c, Lý thị từ từ tỉnh : “Ngọc Nhi.”

 

“Nương, nương tỉnh , nương thấy trong thế nào?” Ngọc Nương lo lắng hỏi.

 

“Nương .” Bà vật lộn dậy. “Chúng mau thôi.”

 

“Nương, nương nội thương, đại phu tĩnh dưỡng thật vài ngày, chúng nghỉ ngơi mấy ngày hãy .” Ngọc Nương giữ nàng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-167-ngoc-nuong.html.]

 

“Không , chúng thể nghỉ ngơi, mau ch.óng rời khỏi đây, phát hiện thì hỏng bét.” Lý thị vội vã .

 

mà, nương, thể nương sẽ chịu nổi .” Ngọc Nương níu lấy bà.

 

“Ngọc Nhi, nương, thể thế nào nương tự rõ. Chúng mang t.h.u.ố.c theo uống, thể ở đây, ngoan, lời... Khụ khụ khụ...” Lý thị nóng lòng dậy, cảm thấy khí huyết dâng trào, ho lên vài tiếng.

 

Lý thị kéo Ngọc Nương lấy t.h.u.ố.c, trả tiền vội vã rời .

 

Ngọc Nương vô cùng lo lắng cho thể của , nhưng Lý thị sốt sắng rời khỏi đây để trốn tránh sự truy tra của quan phủ, đến một thành thị lớn hơn tìm đại phu giỏi chữa vết thương mặt cho con gái, để tâm đến thương thế .

 

Hai con dọc đường trốn tránh, cuối cùng cũng đến Ngu Thành. Lý thị dẫn Ngọc Nương xem ít đại phu, nhưng ai nấy đều vết thương quá sâu, thể chữa khỏi.

 

Ngọc Nương đau lòng gương mặt tiều tụy vì lo lắng của : “Nương, chúng khám nữa, khỏi thì thôi, cũng gì to tát, con cứ ở bên cạnh nương là .”

 

Lý thị vuốt ve lông mày và đôi mắt của Ngọc Nương, nước mắt tràn mi : “Đều tại nương hại con, nếu mang con về, con chịu những khổ cực .”

 

Ngọc Nương kìm nước mắt lắc đầu: “Nương, chúng cứ ở đây , nữa ? Chỉ hai con thôi.”

 

“Được, chúng đây, mua một tiểu viện, chỉ hai con bên .” Lý thị ôm Ngọc Nương nghẹn ngào .

 

Lúc Lý thị mang theo ít tiền bạc, dọc đường tuy chi tiêu ít, nhưng mua một tiểu viện ở vị trí bình thường thì vẫn đủ. Hai con bỏ mấy chục lạng bạc mua tòa tiểu viện yên tĩnh ở phía tây thành.

 

Trong tay cũng còn dư một ít bạc, để chút việc buôn bán nhỏ, ngày tháng cũng thể trôi qua. Hai con cứ ngỡ từ nay về thể sống những ngày tháng bình yên như , nhưng chẳng ngờ khi trời trở lạnh, thể Lý thị bỗng nhiên sụp đổ. Đại phu đây là bệnh cũ tái phát, do lúc điều dưỡng t.ử tế.

 

Ngọc Nương dẫn Lý thị xem khắp các đại phu ở Ngu Thành, uống bao nhiêu là t.h.u.ố.c, nhưng thể mãi khởi sắc. Mấy năm lặp lặp như , tiền bạc trong tay cơ bản đều đổ hết việc mua t.h.u.ố.c.

 

Vừa chăm sóc Lý thị, nghề nghiệp gì kiếm tiền, Ngọc Nương đành ở nhà việc thêu thùa đổi lấy chút tiền bạc. Thân thể Lý thị chống chọi đến bây giờ cũng như đèn cạn dầu, bà nỡ , bà , con gái bà cô độc một đây?

 

sự bướng bỉnh của con gái, với bộ dạng hiện giờ của nàng, nàng tuyệt đối đời nào tìm Vương Nguyên. Thật may, thật may là tìm đến...

 

Lý thị dùng đôi mắt đục ngầu Vương Nguyên mặt: “Ngươi đến , cuối cùng cũng thể yên tâm mà , Ngọc Nhi giao phó cho ngươi...”

 

“Nương, con về đây.” Bên ngoài truyền đến một giọng mềm mại quen thuộc. Tim Vương Nguyên chấn động, giọng nhung nhớ suốt năm năm, cuối cùng cũng .

 

Ngọc Nương bước phòng , căn phòng tối tăm khiến nàng chú ý đến đang trong bóng tối tấm màn đầu giường. Nàng nắm tay Lý thị, híp mắt với bà: “Nương, hôm nay con mua loại cá nương thích ăn nhất, lát nữa con sẽ cá cho nương ăn.”

 

Lý thị đưa tay lên sờ mặt Ngọc Nương, nhưng tay bà chút còn sức lực. Ngọc Nương nén nước mắt, nắm lấy tay đặt lên mặt , nàng dùng giọng mềm mại : “Nương, nương ngủ một lát , con nấu cơm, lát nữa sẽ gọi nương.”

 

Lý thị khẽ lắc đầu: “Ngọc Nhi... nương cuối cùng cũng thể yên tâm , hứa với nương... nhất định sống thật , hạnh phúc...”

 

 

Loading...