Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 180: Khúc gỗ cuối cùng cũng thông suốt ---

Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:16:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong phòng tiếng trả lời, tăng âm lượng tiếp tục gọi: “Ninh nhi, Ninh nhi, nàng ngâm xong ?” Trong phòng vẫn lặng ngắt như tờ.

 

Kỳ Mặc sốt ruột, dùng sức đập cửa, giọng khẩn thiết: “Ninh nhi, nếu nàng lên tiếng là đấy!”

 

Tiếng đập cửa của mấy ở phòng bên cạnh cũng giật chạy : “Có chuyện gì ? Lãnh tỷ tỷ vẫn ?”

 

Kỳ Mặc thấy vẫn phản ứng liền trực tiếp đẩy cửa xông . Trong phòng , vòng bình phong. Cơ thể Lãnh Ninh đang ngâm trong thùng tắm đang từ từ trượt xuống, chỉ còn mỗi cái đầu lộ ngoài.

 

Hắn kinh hãi kêu lên: “Ninh nhi!” vươn tay vớt nàng lên ôm lòng, nhưng nàng vẫn nhắm nghiền mắt phản ứng gì. Lúc Lãnh Ninh mảnh vải che , Kỳ Mặc màng nhiều như , giật lấy bộ y phục vắt bình phong quấn c.h.ặ.t lấy nàng, bế lên giường nhét trong chăn, gào lên: “Vân Tam!”

 

Đám thấy tiếng Kỳ Mặc gọi Lãnh Ninh cũng ùn ùn kéo tới. Vân Tam đáp lời: “Có chuyện gì ?”

 

“Nàng ngất .” Kỳ Mặc hoảng loạn .

 

Vân Tam sải bước tới bên giường, định đưa tay vén chăn lên, Kỳ Mặc liền gạt phắt tay y : “Ngươi định gì?”

 

Vân Tam gạt mà chẳng hiểu : “Ta... bắt mạch cho nàng mà!”

 

“Đợi chút, ngươi lưng .” Kỳ Mặc lạnh lùng .

 

Vân Tam đành xoay , lúc Kỳ Mặc mới luồn tay trong chăn, kéo cổ tay Lãnh Ninh ngoài để Vân Tam bắt mạch.

 

Tiểu Yến Nhi oang oang lao , phía còn Lãnh chưởng quỹ cùng. Kỳ Mặc liếc bọn họ một cái, trầm giọng bảo: “Đều ngoài cả .”

 

Tiểu Yến Nhi sắc mặt Kỳ Mặc, hậm hực kéo Lãnh chưởng quỹ lui ngoài.

 

Kỳ Mặc gương mặt nhỏ nhắn của Lãnh Ninh vì ngâm t.h.u.ố.c mà đỏ bừng, thanh âm đầy vẻ lo âu hỏi Vân Tam: “Nàng thế nào? Sao tự dưng ngất ?”

 

Vân Tam buông tay Lãnh Ninh , dậy với Kỳ Mặc: “Ngươi đừng lo, mạch tượng của nàng bình . Đây là do tinh thần căng thẳng tột độ, khi đột ngột thả lỏng mới dẫn đến như , cứ để nàng ngủ tự nhiên là . Tuy nhiên đêm nay chắc chắn sẽ phát sốt, là đón nha trong nhà nàng tới đây chăm sóc nhé?”

 

“Không cần, đêm nay chăm sóc nàng là .” Kỳ Mặc đạm nhiên đáp.

 

Vân Tam trợn tròn mắt: “Ngươi? Ngươi mà chăm sóc khác ?”

 

Kỳ Mặc liếc y một cái: “Hai ngày nay đều là chăm sóc nàng.”

 

Vân Tam tặc lưỡi hai tiếng, bỗng nhiên đại ngộ: “Khúc gỗ như ngươi cuối cùng cũng thông suốt !”

 

“Ra ngoài.” Kỳ Mặc hạ lệnh đuổi khách.

 

Vân Tam mỉm , thức thời nhanh ch.óng bước .

 

Chẳng bao lâu , chính Kỳ Mặc cũng , với Tiểu Yến Nhi và Lãnh chưởng quỹ đang bên cạnh: “Hai giúp nàng xiêm y.”

 

Tiểu Yến Nhi trừng mắt , Lãnh chưởng quỹ kéo nàng một cái trong.

 

Hai y phục cho Lãnh Ninh xong, lau khô tóc tai, Lãnh chưởng quỹ bên giường dung nhan lúc ngủ yên tĩnh của nàng, thở dài : “Vị Kỳ công t.ử qua phận đơn giản, tình cảm dành cho rốt cuộc là phúc là họa đây!”

 

Tiểu Yến Nhi lúc mới nhận : “Kỳ Mặc ca ca thật sự thích Lãnh tỷ tỷ ? Hóa vì thế mà Lãnh tỷ tỷ mới ngủ ở đây!”

 

“Cái con bé ngốc , chuyện rõ rành rành như còn hỏi ?” Lãnh chưởng quỹ dậy, “Đi thôi, để nàng ngủ ngon.”

Mèo Dịch Truyện

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-180-khuc-go-cuoi-cung-cung-thong-suot.html.]

 

Lúc Mặc Phong trở về thì trời muộn, dẫn tìm kiếm ở những nơi xa hơn, thấy chủ t.ử nhà bình an vô sự trở về thì mới thở phào nhẹ nhõm. vẫn đầy thắc mắc: “Chủ t.ử, từ ? Thuộc hạ dẫn tìm khắp đáy vực mà thấy bóng dáng hai cả?”

 

Kỳ Mặc thản nhiên : “Nàng rơi xuống đáy vực, chúng từ lưng chừng núi.”

 

Mặc Phong định hỏi thêm gì đó, Kỳ Mặc liền tiếp lời: “Chuyện mất tích chắc chắn bọn chúng , những kẻ bám đuôi phía hãy xử lý sạch sẽ , đừng để lộ tin tức trở về.”

 

“Rõ.” Mặc Phong vốn định hỏi chủ t.ử phát tín hiệu để bọn họ đến đón, hóa để kẻ địch phát hiện. Nếu chủ t.ử nhà thực chất chỉ thêm thời gian ở riêng với Lãnh cô nương, liệu tức đến mức hộc m.á.u ba lít ?

 

Ban đầu Kỳ Mặc lo lắng cho sức khỏe Lãnh Ninh nên để tâm, nhưng đó thấy cứ cõng nàng như thật , ai tới quấy rầy. Nếu lo cho thể của nàng, thật sự còn chậm hơn nữa.

 

Khi đêm xuống, hộ vệ đưa Trần Sinh trở về, thông báo cho bọn nhỏ Tiểu Bảo tin tức Lãnh Ninh bình an. Thằng bé gào đòi thành thăm nương, Kỳ Mặc dặn Trần Sinh dỗ dành chúng ngoan ngoãn đợi ở nhà, ngày mai sẽ phái đến đón, Tiểu Bảo mới miễn cưỡng về phòng.

 

Đêm đó Kỳ Mặc phòng Lãnh Ninh nữa, những khác đều tinh ý đưa bất kỳ ý kiến nào. Tiểu Yến Nhi nếu phu quân nhà răn đe, chắc nàng nhảy dựng lên câu “nam nữ thụ thụ bất .

 

Dù bình thường Tiểu Yến Nhi tính tình vô tư, nhưng bên cạnh nàng một Vân Tam tâm tư tỉ mỉ, Vân Tam sớm dặn nàng điều gì nên , điều gì nên.

 

Nửa đêm Lãnh Ninh lên cơn sốt cao, khi mớm t.h.u.ố.c, Kỳ Mặc cứ thế canh chừng bên cạnh khăn cho nàng, mãi đến khi trời hửng sáng nhiệt độ mới định , mệt quá nên gục bên giường ngủ .

 

Lãnh Ninh tỉnh khá sớm, hôm nay cảm thấy dễ chịu hơn hôm qua nhiều. Nàng nhấc tay lên nhưng thấy tay cử động , đầu , bên giường một cái đầu bù xù đang gục ở đó, nàng liếc mắt kỹ, là Kỳ Mặc?

 

Ây, là tiết mục chăm sóc suốt cả một đêm! Vân Tam hôm qua đêm nay nàng sẽ phát sốt.

 

Tay nàng cử động, Kỳ Mặc tỉnh giấc. Lãnh Ninh chạm ánh mắt hiếm khi mơ màng lúc mới tỉnh của liền bật , hóa cũng lúc đáng yêu thế .

 

chỉ trong một giây, ánh mắt Kỳ Mặc khôi phục vẻ tỉnh táo.

 

“Hôm nay cảm thấy thế nào? Còn chỗ nào khó chịu ?” Kỳ Mặc nhẹ giọng hỏi.

 

Lãnh Ninh lắc đầu: “Huynh mau về phòng ngủ một lát , .”

 

Kỳ Mặc khẽ : “Đây là phòng của , nàng bảo về ngủ bây giờ?”

 

“A, đây là phòng ?” Lãnh Ninh kinh ngạc thốt lên, nàng vội vàng bò dậy định xuống giường.

 

Kỳ Mặc ấn vai giữ nàng : “Nàng gì thế?”

 

“Ta trả giường cho mà.” Lãnh Ninh xong bỗng ngẩn : “Không đúng, hôm qua chẳng đang ngâm bồn t.h.u.ố.c , nhớ lên giường từ khi nào nữa?”

 

Kỳ Mặc nhớ chuyện tối qua, sờ sờ mũi, vành tai nhịn mà đỏ lên: “Hôm qua nàng ngâm t.h.u.ố.c đến mức ngất , là... bế nàng lên giường.”

 

Mắt Lãnh Ninh trợn tròn, mặt đỏ bừng lên như lửa đốt, nàng liếc xiêm y đang mặc chỉnh tề , Kỳ Mặc lập tức : “Y phục là do Tiểu Yến Nhi bọn họ cho nàng.”

 

“Còn ai ngất nữa ?” Lãnh Ninh cảm thấy cuộc đời chẳng còn gì luyến tiếc nữa.

 

“Bọn họ đều cả.” Kỳ Mặc khẽ.

 

Lãnh Ninh kéo chăn trùm kín đầu, ư hừ... còn mặt mũi nào ai nữa! Kỳ Mặc kéo chăn của nàng : “Ninh nhi, mau bỏ , sẽ ngột ngạt lắm đấy, nàng mới đỡ hơn chút thôi.”

 

Lãnh Ninh rúc trong chăn giọng nghẹn ngào: “Huynh ngoài , thấy !” Cái tên khốn , nàng dám mặt nữa đây?

 

 

Loading...