Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 190: Làm ngược lại ---

Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:17:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kỳ Mặc ăn xong điểm tâm liền rời .

 

An thúc ăn cơm xong thì đến phòng Cảnh Vương phi bắt mạch. Mặc dù Cảnh Vương phi mấy ngày nay phát bệnh, nhưng ngày nào lão cũng đến xem vài chuyến để quan sát tình hình. Lãnh Ninh ăn xong cũng cùng Tiểu Bảo xem thử.

 

Liên ma ma thấy con bọn họ liền lịch sự hành lễ, nụ mặt vặn, tỏ khá chân thành, Lãnh Ninh cũng thấy tương đối thoải mái.

 

Mà Bình ma ma đó từng gặp thì thái độ hôm nay còn chẳng bằng lúc , ngay cả lễ phép cơ bản cũng còn, trực tiếp phớt lờ con Lãnh Ninh.

 

Lãnh Ninh thật sự cạn lời, lấy dũng khí mà tỏ thái độ như , thật sự là rõ tình hình, đạo lý đang mái hiên, buộc cúi đầu ?

 

Lãnh Ninh để ai cũng thể uy đầu . Bà nhất nên an phận một chút, nếu chọc giận nàng, bất kể chủ t.ử là ai, nàng cũng sẽ ném ngoài như thường.

 

Đợi đến khi mấy ngoài, Bình ma ma kéo Liên ma ma : "Bà thấy gì ?"

 

Liên ma ma dọn dẹp bát đũa, liếc một cái hỏi: "Thấy gì?"

 

"Lúc bưng cơm qua, thấy Thế t.ử nắm tay cô đến đình, Thế t.ử còn với cô nữa. ngay phụ nữ đơn giản mà, chắc chắn là dùng mưu kế mê hoặc Thế t.ử, nếu Thế t.ử thể để mắt đến cô ? Một phụ nữ nông thôn còn mang theo đứa con, cô cũng soi gương xem, Thế t.ử là thể mơ tưởng đến ?" Bình ma ma một tràng dài, cứ như thể con trai bà tìm một vợ ý .

 

Liên ma ma thở dài, Bình ma ma đang tức giận thôi: "Sao bà cứ lọt tai thế nhỉ? Chuyện của Thế t.ử bà đừng quản. Tính tình của Thế t.ử bà , nếu ngài thì ai thể miễn cưỡng ngài ?"

 

"Tính tình Thế t.ử lạnh lùng đến thì cũng là đàn ông. Từ xưa hùng khó qua ải mỹ nhân, hiện tại Vương phi quản chuyện, chúng giúp trông coi một chút, Thế t.ử phụ nữ thôn quê dụ dỗ đưa Cảnh Vương phủ, đợi Vương phi khỏi chẳng sẽ tức c.h.ế.t !" Bình ma ma tỏ vẻ lý.

 

Liên ma ma đầu Vương phi đang ngây dại. Chậc, Vương phi như thế cũng , cái gì cũng nhớ rõ, ít nhất cần ngày ngày chịu dằn vặt. Bà ở bên cạnh Vương phi bao nhiêu năm nay, tận mắt chứng kiến nỗi đau của suốt bấy nhiêu năm, đ.á.n.h lên con mà đau tận lòng . Lúc tỉnh táo, Vương phi nhiều c.h.ế.t cho xong, nhưng , Mặc nhi của thế gian thật sự cô độc một , thế nhưng mỗi phát cuồng, căn bản thể tự khống chế .

 

Liên ma ma một nữa thận trọng với Bình ma ma: "Bà nhất nên nhận rõ phận của . Bất kể Thế t.ử tìm như thế nào, bà đều quyền can thiệp. Cơn giận của Thế t.ử thứ bà thể chịu đựng , bà hãy suy nghĩ kỹ !"

 

Bình ma ma hừ một tiếng: "Bà đừng quản , thế nào."

 

Lãnh Ninh theo An thúc ngoài để Tiểu Bảo tự chơi. Nàng theo An thúc hỏi: "An thúc, phu nhân mấy ngày nay trông trạng thái khá ? Ngài đang đợi bà phát bệnh ?"

 

An thúc lắc đầu: "Không cần, tìm phương pháp , đợi lát nữa tiểu t.ử về, hỏi một chút, nếu đồng ý là thể bắt đầu."

 

"Thật giả ? Ta thấy mấy ngày nay ngài chẳng gì cả mà?" Lãnh Ninh tin .

 

An thúc trợn mắt nàng: "Ngươi là đại phu là đại phu? Nếu cái gì ngươi cũng , thì còn cần gì nữa?"

 

Mèo Dịch Truyện

Lãnh Ninh hì hì ôm cánh tay An thúc: "Ấy , ngài đừng giận mà, chính vì nên mới hỏi chứ. Ngài là thần y, tiểu nữ đang đợi ngài giải hoặc ? Mau ! Mau !"

 

"Hừ." An thúc hừ một tiếng, mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên, xuống trong đình.

 

Lãnh Ninh thấy , liền hướng về phía phòng bếp gọi to: "Cửu nhi, giúp bưng một đĩa bánh củ cải đây, pha thêm một ấm Lục An Qua Phiến mà An thúc thích nữa, nhanh lên nhé!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-190-lam-nguoc-lai.html.]

 

Nói xong nàng hi hi An thúc: "An thúc, bánh củ cải ăn kèm Lục An Qua Phiến, ngài thấy hài lòng ?"

 

"Khụ khụ." An thúc vắt chân chữ ngũ, ho nhẹ hai tiếng: "Tạm !"

 

Lãnh Ninh chỉ dám khinh bỉ An thúc ở trong lòng, ngoài mặt vẫn rạng rỡ.

 

An thúc lên tiếng: "Chứng điên của nàng vô phương cứu chữa bằng t.h.u.ố.c men thông thường. Ta đang cân nhắc một phương pháp, chi bằng ngược , xóa sạch ký tự trong não nàng , để nàng quên sạch những chuyện . Có điều trí tuệ của nàng cũng sẽ trở nên giống như một đứa trẻ. Tuy nhiên vẫn thực hiện bao giờ, chút rủi ro."

 

"Đó là cho bà mất trí nhớ? Chuyện thật sự thể ?" Lãnh Ninh kinh ngạc .

 

"Tất nhiên ." An thúc dùng ánh mắt kẻ ngốc liếc nàng một cái. Nghĩ lão đường đường là thần y của Y Độc Cốc, ai dám dùng ánh mắt nghi ngờ như lão? Thật là tức c.h.ế.t mà.

 

"Dùng cách gì thể xóa bỏ trí nhớ của bà ?" Lãnh Ninh hứng thú.

 

An thúc hì hì một tiếng, tay phất một cái, Lãnh Ninh bỗng nhiên động đậy nữa, nàng cảm giác đỉnh đầu thứ gì đó cứ lắc lư qua . Đôi mắt nàng liếc ngược lên , ơi, hình như là một cây kim châm đang cắm trán nha!

 

“An thúc, ngài hố ... Ta sai , sai , ngài đại nhân đại lượng tha cho !” Lãnh Ninh , một cây kim dài như thế châm đầu , còn lủng lẳng ở đó, sợ mới là lạ!

 

An thúc đắc ý nàng, rút cây kim từ đỉnh đầu nàng , quơ quơ mắt nàng. Lãnh Ninh cảm giác thể cử động , chuyện thật sự là quá thần kỳ.

 

Lãnh Ninh đón lấy cây kim trong tay An thúc, tắc lưỡi hai tiếng: “Ngài dùng cây kim để xóa ký ức cho bà ? Ơ, cây kim trông giống như bằng vàng ?”

 

“Ngươi cầm cho cẩn thận, đây là Kim châm, là bảo bối của đấy.” An thúc .

 

“Này, trả ngài, mà thấy tê cả tay.” Lãnh Ninh rùng một cái trả kim cho lão.

 

An thúc từ trong n.g.ự.c lấy một cái túi nhỏ bằng da thú, lão rũ , một hàng Kim châm sáng lấp lánh hiện mặt nàng.

 

“Oa, nhiều thế , chắc đến mấy chục cây nhỉ! Đều là vàng thật ?” Lãnh Ninh đưa tay qua sờ sờ, tán thưởng .

 

An thúc vỗ tay nàng một cái, đây là thứ lão quý nhất, một tay Kim châm thuật của lão đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa, thể cướp từ tay Diêm Vương, điều lão dễ dàng tay, nên cực kỳ ít lão còn bản lĩnh .

 

Lãnh Ninh hai mắt sáng quắc chằm chằm Kim châm trong tay An thúc, tuy thì thấy sợ sợ, nhưng cũng ngăn nàng yêu thích chúng.

 

An thúc thu Kim châm, gõ gõ xuống mặt bàn mặt nàng, “Nhìn kìa, kìa, nước miếng sắp chảy , cũng vô dụng thôi, với cái tay phản ứng chậm chạp của ngươi thì cả đời cũng chẳng học .”

 

“Hắc hắc, học cũng mà, chẳng còn nhi t.ử đó !” Lãnh Ninh nhướn mày với An thúc, ha ha đại .

 

An thúc lườm cái bộ dạng đắc ý của nàng, thế mà phản bác thế nào, nghĩ đến tên thối tha Tiểu Bảo thật sự khiến lão tức đến đau cả răng, lão nghĩ bao nhiêu cách để dỗ dành dụ dỗ, nhưng nó nhất quyết chịu theo lão, ây, ? Đồ tự chọn, chỉ đành chiều chuộng thôi.

 

 

Loading...