Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 195: Cửu Nhi nhà chúng ta là giỏi nhất ---
Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:17:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lãnh Ninh gì, chỉ ôm c.h.ặ.t lấy . Mặc dù thích, nhưng lời thề như quá đỗi nặng nề, khi thật sự giáng xuống , nàng chẳng đáp thế nào. Đường đời còn dài, nàng tự vấn bản lúc , cũng sẽ yêu cầu đối phương .
Nàng khẽ “” một tiếng, vỗ vỗ lưng Kỳ Mặc: “Được , đây.”
Kỳ Mặc để nàng rời , bước chân phần vội vã của nàng, nàng thực sự để tâm đến lời của . Thôi , nàng tin thì sẽ dùng hành động để chứng minh cho nàng thấy! Tóm , kiếp đối với nàng, dù thế nào cũng sẽ buông tay.
Hắn ngoài, tới phòng của Cảnh Vương phi. An thúc mới xem qua , trạng thái của Cảnh Vương phi vẫn khá . Liên ma ma hành lễ với , cúi đầu yên lặng sang một bên. Động tĩnh ở tiền viện nãy bà cũng thấy đôi chút, về kết cục của Bình ma ma, bà cần nghĩ cũng . Thế t.ử là thế nào? Sao thể để khác động của ngay mí mắt chứ.
Kỳ Mặc liếc bà một cái, lạnh giọng hỏi: “Liên ma ma ở bên cạnh mẫu phi cũng ít năm nhỉ?”
Liên ma ma cung kính đáp: “Bẩm Thế t.ử, nô tỳ ở bên cạnh nương nương hai mươi lăm năm ạ.”
“Ừ, vất vả một ma ma , hãy hầu hạ cho !” Kỳ Mặc dời tầm mắt sang Cảnh Vương phi giường.
“Rõ, nô tỳ sẽ chăm sóc cho nương nương, xin Thế t.ử cứ yên tâm.” Liên ma ma cúi .
Đối với vị Liên ma ma , Kỳ Mặc vẫn còn chút ấn tượng. Hồi nhỏ, bà từng lén đưa đồ ăn cho , bình thường ở bên cạnh mẫu phi cũng là ít , bao nhiêu năm nay luôn tận tâm tận lực hầu hạ.
Liên ma ma bên cửa theo bóng lưng Thế t.ử rời , thở dài một tiếng, cảm thấy nuối tiếc cho tỷ bao năm. Đã sớm khuyên bà mà bà , bao nhiêu năm vẫn chịu thấu đáo chứ!
Khi Lãnh Ninh đến xưởng, vặn thấy Trần Sinh và Cửu Nhi đang trong sân. Trần Sinh đang giúp Cửu Nhi lấy những mảnh đá nhỏ lòng bàn tay thương , Cửu Nhi thì đang hoa tay múa chân kể chuyện xảy hôm nay. Trần Sinh bôi t.h.u.ố.c băng bó cho nàng, lườm nàng một cái :
“Nàng đấy, cái tính nóng nảy sửa cho . Nếu ngày gây họa cho cô nương, xem xử lý nàng thế nào!”
“Anh yên tâm, em gây chuyện, nhưng cũng thể để cưỡi đầu cưỡi cổ ! Anh bà già đó năng khó đến mức nào , nếu để cô nương thấy thì chẳng uất ức c.h.ế.t . Em dạy dỗ bà thì nào? Nếu vị Kỳ công t.ử là phân biệt trái, thì em giúp cô nương sớm rõ cũng là chuyện mà!” Cửu Nhi hậm hực .
“Phải , Cửu Nhi nhà chúng là giỏi nhất!” Lãnh Ninh mỉm bước tới.
“Cô nương, đến !” Hai đang chuyện vội dậy, Cửu Nhi chút ngượng ngùng : “Cô nương, xin ạ, em gây họa cho .”
Lãnh Ninh mỉm lắc đầu: “Em , đối với kẻ bắt nạt thì nương tay. Yên tâm , kẻ đáng ghét đó sẽ bao giờ xuất hiện nữa .”
“Hì hì, thật ạ! Thế thì em yên tâm !” Cửu Nhi đắc ý với Trần Sinh một cái.
“Tay em chứ?” Lãnh Ninh nắm lấy tay nàng xem xét.
“Không ạ, chỉ đá nhỏ đất đ.â.m chút thôi, Trần Sinh giúp em xử lý , vài ngày nữa là khỏi.” Cửu Nhi đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-195-cuu-nhi-nha-chung-ta-la-gioi-nhat.html.]
“Được, hai ngày tay em đừng chạm nước, để Kiều Kiều giúp em nấu cơm, lát nữa sẽ bảo với con bé.” Lãnh Ninh dặn.
“Vâng, cảm ơn cô nương.” Cửu Nhi gật đầu.
Trong sân, Kỳ Mặc nhận tin tức khẩn cấp từ thị vệ: “Chủ t.ử, tin tức truyền đến, Mặc Phong đại nhân mất tích .”
“Mất tích? Có chuyện gì ?” Kỳ Mặc nhíu mày, ánh mắt băng lãnh vị thị vệ truyền tin. Thị vệ rùng , vội vã báo cáo: “Mặc Phong đại nhân phát hiện bí mật buôn bán nô lệ ở Ngu Thành, ngài trộn trong, khi đưa đến núi Đầu Ngưu cách Ngu Thành trăm dặm thì mất dấu tích. Mặc Vũ đại nhân dám rầm rộ tìm kiếm, xin chủ t.ử định đoạt.”
“Xem trong đám đó cao thủ, Mặc Phong nhất định là điều kiêng kỵ nên mới gửi tin ngoài, chắc đến mức gặp chuyện . Truyền tin cho Mặc Vũ, bảo cẩn thận hành sự, đừng để rút dây động rừng.” Kỳ Mặc lệnh.
“Rõ.” Thị vệ nhận lệnh lui .
Mèo Dịch Truyện
Kỳ Mặc ngẩng đầu trời, xem cần đích một chuyến, Mặc Phong lẽ tìm nơi mỏ sắt.
Sau khi Lãnh Ninh trở về, Kỳ Mặc với nàng rằng rời vài ngày để đến Ngu Thành, những chuyện khác cũng gì thêm vì nàng lo lắng. Lãnh Ninh cũng hỏi nhiều, dạo ngay cả Mặc Phong cũng thấy , chắc chắn là nhiệm vụ gì đó, nàng chỉ dặn chú ý an , chuyện của phu nhân cần lo, nàng sẽ trông nom giúp.
Sự rời của Kỳ Mặc đối với Lãnh Ninh mà , ngoại trừ một chút vương vấn thì cũng ảnh hưởng mấy đến cuộc sống của nàng. Lãnh Ninh là hạng sống nội tâm và chậm nhiệt, nàng bao giờ biểu lộ sự cuồng nhiệt thái quá với bất kỳ sự vật nào, đối với cũng . Dẫu quan tâm, nàng cũng chỉ để trong lòng, mặt biến động gì lớn.
Hai ngày nay thời tiết khá , thịt cá muối vài ngày phơi khô bảy tám phần, thể đem hun khói . Trong sân dựng một cái giá gỗ cao bằng đầu , đem bộ thịt cá và lạp xưởng treo lên , treo đầy cả một giá, ước chừng cũng đến hai trăm cân.
Lần Lãnh Ninh dùng cành tùng bách để hun thịt lạp, đó lúc rảnh rỗi nàng đặc biệt bảo Trần Sinh lên núi hái về ít. Trước nàng chỗ nào , nay thì thể lãng phí loại nguyên liệu thế .
Thịt lạp hun từ cành tùng bách tỏa mùi hương thơm, thêm một chút vỏ quýt thì thịt hun xong sẽ bóng mỡ hơn, hương vị cũng thêm phần thuần hậu. Lãnh Ninh hun ròng rã hai ngày mới xong, mùi hương đó bay xa thật xa, khiến ít hiếu kỳ tự hỏi nhà nàng đang cái gì.
Thông thường các hộ nông gia ai nhiều thịt cá một lúc như thế, nhà nào khá khẩm hơn một chút cũng chỉ mua hai miếng thịt ăn Tết, ăn hết thì treo lên xà bếp, khi đốt lửa nấu cơm hàng ngày thì thuận tiện hun luôn. Còn những nhà nghèo khổ, bàn cơm tất niên mà thấy miếng thịt là lắm .
Thoắt cái đến ngày hai mươi tháng Chạp, Kỳ Mặc rời cũng vài ngày, mà việc trị liệu cho mẫu cũng đến ngày cuối cùng. An thúc thu kim xong, với Liên ma ma bên cạnh:
"Bà sẽ nhanh ch.óng tỉnh , khi tỉnh sẽ trở thành một đứa trẻ ngây ngô gì, hành vi đều phụ thuộc sự ảnh hưởng của bên cạnh. Ngươi hãy chăm sóc cho , gì bất thường thì cứ đến tìm ."
Liên ma ma quỳ xuống đất dập đầu với An thúc, mắt lệ nhòa : "Đa tạ thần y giúp phu nhân nhà tái sinh."
An thúc phất phất tay ngoài, Lãnh Ninh đỡ Liên ma ma dậy, nhẹ giọng : "Ma ma, Kỳ Mặc mấy ngày ở đây, bà cần gì cứ việc đến tìm . Chờ phu nhân tỉnh , bà thể đưa bà sân dạo, suốt ngày nhốt trong phòng cho sức khỏe ."
"Ta , Lãnh cô nương. Lúc công t.ử dặn nô tỳ rằng lời cô." Liên ma ma lau nước mắt nơi khóe mắt, nghẹn ngào .