Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 2: Nghèo, quá nghèo ---

Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:12:41
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lãnh Ninh ăn nghĩ, bộ dạng của Tiểu Bảo thì chắc thằng bé thường xuyên ăn món , thôi thì cứ ăn tính . Hiện tại thế giới nàng còn , nhà ở thế thì những thứ khác chắc cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu.

 

Vương đại tẩu thấy nàng ăn xong liền gần lấy bát và : “Tiểu Bảo nương, đưa Tiểu Bảo nghỉ ngơi thêm cho sức, nhà còn việc nên về đây, chuyện gì cứ bảo Tiểu Bảo sang gọi .”

 

Lãnh Ninh vội đáp: “Vâng, , chị cứ việc , đa tạ chị nhiều lắm.”

 

Đợi Vương đại tẩu , Lãnh Ninh gọi Tiểu Bảo : “Tiểu Bảo đây, ngủ với nương thêm lát nữa nào.” Tiểu Bảo sướng rơn, vội vàng trèo lên giường. Đây là đầu tiên nó ngủ cùng nương , trong lòng còn chút thỏ thẻ, thấp thỏm đấy!

 

Lãnh Ninh ôm Tiểu Bảo lòng, khẽ vỗ về, chẳng mấy chốc Tiểu Bảo chìm giấc ngủ ngọt ngào, bàn tay nhỏ còn túm c.h.ặ.t lấy tay áo nàng, gương mặt đầy vẻ mãn nguyện.

 

Nàng ngắm kỹ từng đường nét mặt Tiểu Bảo, tuy chút vàng vọt gầy yếu nhưng ngũ quan rõ ràng, thêm thịt chắc chắn sẽ là một tiểu soái ca, càng nàng càng thấy thích.

 

Lãnh Ninh giường một lát dậy. Đã ngủ một ngày một đêm , giờ nàng thấy buồn ngủ nữa. Khẽ đặt Tiểu Bảo xuống, nàng trở xuống giường, dù cũng ăn chút gì đó nên cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.

 

Nàng quanh phòng một lượt: chỉ một chiếc giường, một cái bàn sứt chân (một chân còn kê bằng đá), ba cái ghế dài, và một cái tủ bằng tre. Ôi, chẳng gì cả, đừng đến việc tìm cái gương để soi xem gương mặt trông thế nào, đến một món đồ giá trị cũng thấy.

 

Bước ngoài cửa, quanh nhà là một vòng hàng rào thưa thớt đổ nát. Bên tay còn một gian phòng nữa, đẩy cửa xem thì thấy trống trơn, ngoài một chiếc giường tre ghép bằng đá và một cái bàn thì chẳng còn gì, chắc đây là phòng của Tiểu Bảo .

 

Bên trái nối liền là một gian bếp nhỏ xíu, bên trong tối om, củi cũng chẳng mấy thanh. Cạnh lò đất là một cái hũ nhỏ, mở xem thì thấy đáy, bên trong còn một nắm gạo vàng vọt, vụn nát. Sát tường một cái kệ, đó chỉ một ít muối hạt và mấy cái bát sứt mẻ. Cái chum nước bên cạnh còn đầy nửa, còn … chẳng còn gì khác cả…

 

Thật gì luôn, phụ nữ rốt cuộc sống kiểu gì trời…

 

Lãnh Ninh tự nhủ trong lòng: “Bình tĩnh, bình tĩnh…”

 

Xoay ngoài, nàng quanh tứ phía. Ngôi nhà dựng từ bùn trộn với tre, mái lợp cỏ tranh, xem chừng xây từ lâu lắm , nhiều chỗ kẽ hở lớn, mưa gió chắc chắn là .

 

Phía cách chừng hai ba mươi mét một con suối nhỏ, bên trái kéo dài đến tận chân núi, bên lượn quanh thôn thấy điểm dừng. Ngôi nhà chắc coi là cuối thôn , nhà Vương đại tẩu ở gần nhất cũng cách hơn mười mét, nhưng phía bên thì nhà cửa san sát . Điểm Lãnh Ninh khá hài lòng, vì nàng vốn thích sự thanh tĩnh.

 

Cũng chẳng rõ là giờ nào , nhưng mặt trời thì chắc là gần trưa , bên ngoài chẳng thấy bóng dáng ai.

 

“Ơ, bên bờ suối hình như tiếng chuyện.”

 

Lãnh Ninh chậm rãi tới, thấy Vương đại tẩu và một phụ nữ lớn tuổi hơn một chút đang giặt đồ.

 

“Vương đại tẩu!” Lãnh Ninh cất tiếng gọi.

Mèo Dịch Truyện

 

Vương đại tẩu đầu thấy là nàng, liền vội vàng tới: “Là Lãnh nương t.ử , đây? Muội vẫn khỏe hẳn , gió sợ bệnh nặng thêm đấy.”

 

“Muội , ngoài hít thở chút khí thôi. Hai chị đang giặt đồ ạ? Vị đại tẩu là…” Lãnh Ninh về phía phụ nữ đang tới nhưng nhớ là ai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-2-ngheo-qua-ngheo.html.]

 

thế, giặt xong. Kia là Vinh tẩu t.ử, chúng cùng .” Vương đại tẩu . “Trước đây ít khi ngoài nên hiếm khi gặp chị .”

 

“Chà, đây là nhà Lãnh nãi nãi ở cuối thôn đấy ?” Vinh tẩu t.ử cất giọng lanh lảnh .

 

.” Vương đại tẩu tiếp lời: “Đây là Lãnh nương t.ử, đây sức khỏe lắm nên ít khi ngoài.”

 

Lãnh Ninh Vinh tẩu t.ử, cũng mỉm chào một tiếng im lặng. Ấn tượng đầu tiên là vẻ dễ chung sống, Lãnh Ninh cũng lười bắt chuyện.

 

Vương đại tẩu và bưng chậu về, Lãnh Ninh cũng theo cùng… Vinh tẩu t.ử lén lút quan sát Lãnh Ninh, kéo Vương đại tẩu hỏi nhỏ: “Ả đứa con ? Sao thấy chồng ? Nhìn bộ dạng liễu yếu đào tơ , là loại đó chứ?”

 

Vương đại tẩu lườm Vinh tẩu t.ử một cái, hiệu bảo đừng bậy giục chị .

 

Chị sang Lãnh Ninh gượng gạo: “Muội đừng chấp nhặt chị .”

 

“Không ạ.” Lãnh Ninh nhẹ nhàng đáp.

 

Vương đại tẩu, hỏi chị một chút. Trong nhà hình như chẳng còn gì ăn cả, nhà ruộng rau ạ? Trước đây đều do nhũ mẫu quán xuyến nên cũng rõ lắm.” Lãnh Ninh ngại ngùng hỏi.

 

Vương đại tẩu thở dài : “Nhà đất chứ, ngay chân núi , nhưng chẳng trồng trọt bao nhiêu. Hoa bà bà sức khỏe cũng , còn chăm sóc hai con , hình như bà chỉ trồng một khoảnh nhỏ khoai lang (sơn芋), chắc giờ vẫn còn một ít đào về, để dẫn xem…”

 

“Không cần , cần ạ.” Lãnh Ninh vội vàng : “Chị cứ lo việc của chị , tự xem là .”

 

“Vậy cũng …” Vương đại tẩu chỉ tay về phía núi: “Đó, ngay chân núi bên , mảnh đất đằng đó đều là của nhà .”

 

“Vâng , chị cứ bận việc , đây.” Lãnh Ninh hướng về phía núi mà bước tới.

 

Thân thể hồi phục khiến nàng hơn mười phút mới tới chân núi. Nàng hổn hển tìm một tảng đá xuống nghỉ ngơi, lấy tay quạt gió nghĩ xem sơn芋 là cái gì. Hình như đây qua nhưng lúc tài nào nhớ nổi, mà khắp nơi chỉ còn mấy gốc cỏ khô cắt, tìm ở đây?

 

Gắng thêm chút sức, Lãnh Ninh bắt đầu bới tìm mảnh đất … Nàng nghĩ thấy là sẽ nhận thôi. Bới bên bới bên , cuối cùng một lớp cỏ khô, nàng thấy mấy sợi dây khoai lang chỉ còn lưa thưa vài chiếc lá. Nàng vui mừng khôn xiết, chính là nó ! Sơn芋 chính là hồng thư (khoai lang), ha ha… Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi .

 

Lãnh Ninh vội vàng tìm một hòn đá sắc nhọn, cẩn thận đào khoai. Nàng lật tung tất cả các gốc khoai lên, mệt đến mức thở , cuối cùng mặt mày ủ rũ bệt xuống đất. Ôi, đào tới đào lui mà chỉ mấy củ khoai to bằng nắm tay, hai con tiết kiệm cũng chẳng ăn nổi hai ngày.

 

Lãnh Ninh chán nản thu gom cả rễ, , lá khoai , tìm hai chiếc lá cây lớn gói để sang một bên, chuẩn dạo quanh đây thêm chút nữa xem thu hoạch .

 

Nàng quanh một hồi thì nhận những thứ thể ăn cơ bản đều còn, ngay cả cỏ xanh cũng cắt sạch sành sanh. Dưới chân núi một con đường mòn dẫn lên đỉnh, dấu chân thì núi vẻ nhiều. Lãnh Ninh nhẩm tính, hôm nay coi như thôi , ngày mai sẽ núi xem . Nàng đầu , nhặt mấy củ khoai lang về.

 

Đi ngang qua bờ suối, Lãnh Ninh tiện tay lấy khoai lang rửa sạch, như khi về nhà thể trực tiếp nấu ngay. Nàng hái hết lá và cuống khoai , rửa sạch từng loại dùng lá cây lớn bọc , định bụng mang về xào riêng một món.

 

 

Loading...