Tại cửa động, đôi mắt Kỳ Mặc nhanh ch.óng quét qua một lượt. Ngay phía đối diện một con đường nhỏ, đường còn vết bánh xe, xem nơi cách quặng sắt xa . Hắn xóa sạch dấu vết hai qua để tránh phát hiện sơ hở.
Hiện tại đưa Mặc Phong về , tung tích thì sợ bọn chúng chạy thoát. Mặc Phong thành thế chắc chắn là phát hiện điều gì đó, chỉ thể đợi y tỉnh mới tính tiếp.
Ra khỏi núi, Kỳ Mặc liền rút hết , suốt chặng đường phóng ngựa như bay trở về Định Thành.
Trong tiểu viện của Lãnh Ninh lúc thực sự náo nhiệt vô cùng. Vương Nguyên và Ngọc nương cũng dọn đến ở. Chỗ ở thực sự đủ, Vương Nguyên mặt dày đuổi cả Trần Sinh và Tiểu Thất sang bên xưởng mà ở, gã trực tiếp chiếm lấy phòng của bọn họ.
Khiến cho Cửu nhi và Tú nhi, hai cô bé cũng tự giác dọn sang bên xưởng, sợ rằng bọn họ đủ phòng.
Lãnh Ninh đúng là dở dở , đám ở đây ai nấy đều coi như nhà thế , quá khách khí !
Phòng của Trần Sinh bọn họ khá đơn sơ, Vương Nguyên sai từ trong thành chở đến ít đồ đạc, mới bộ phòng của gã và Ngọc nương, tiện tay cũng thêm thắt vài thứ phòng của mẫu Kỳ Mặc và An thúc.
Lãnh Ninh bất đắc dĩ lườm gã một cái: "Này, ngươi coi chỗ của là nhà ngươi đấy ? Bày biện rình rang thế."
"Ta mà, nhất định để bản chịu thiệt. Chỗ ở thoải mái là chuyện đại sự, huống hồ quen dùng đồ khác dùng qua."
"Ngươi là tiền chỗ tiêu nhỉ! Thật là kiểu cách!"
Vương Nguyên dành căn phòng gã ở lúc cho Ngọc nương, hậu viện còn phòng khác, gã mới tính kế lên đầu bọn Trần Sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-200-deu-coi-nhu-nha-minh.html.]
Vị công t.ử giàu chứng sạch sẽ, đương nhiên gã sẽ ngủ cái giường mà bọn Trần Sinh qua.
Phòng của An thúc ở ngay sát vách gã, gã nghĩ còn cần An thúc chữa mặt cho Ngọc nương nên hối lộ một chút cũng thừa. Tục ngữ câu há miệng mắc quai, nhận quà thì tay ngắn, đến lúc đó cũng dễ chuyện hơn.
Trong xưởng hiện tại cũng chính thức nghỉ lễ. Những cô bé đều là kẻ nhà mà thể về, Lãnh Ninh cũng hiểu nỗi chua xót đó. Sau khi giao xong hàng, nàng mang về ít súc vải tặng cho bọn họ, để họ tự may bộ đồ mới đón Tết. Tiền công cũng phát cho họ từ sớm, hơn nữa tháng cuối cùng còn phát gấp đôi nữa chứ!
Bị nhốt ở đây mấy tháng trời, bọn họ từng khỏi cửa. Lãnh Ninh bảo Trần Sinh đưa bọn họ thành dạo chơi, mua sắm những thứ thích. Ai nấy đều vui sướng đến phát điên, đây là đầu tiên trong đời họ tích cóp nhiều tiền như , hơn nữa là để cho chính dùng, thể vui cho ?
Cảnh Vương phi hiện tại ngày ngày quấn lấy Lãnh Ninh. Nàng , Cảnh Vương phi theo đó. Nàng nấu cơm, bà cũng ở bên cạnh học. Lãnh Ninh tuy đôi khi thấy phiền muộn nhưng cũng ghét bỏ bà. Mỗi nàng đều kiên nhẫn giảng đạo lý với Cảnh Vương phi, bà mà đều lọt tai, hơn nữa khả năng tiếp thu mạnh.
Bà lúc như một đứa trẻ, nhưng khi Lãnh Ninh giảng giải, bà giống như một trưởng thành bình thường suy nghĩ vấn đề.
Mèo Dịch Truyện
Nàng đem phát hiện kể với An thúc. An thúc hừ hừ hai tiếng gì, Lãnh Ninh liền nhận điều khuất tất. Nàng hì hì : "An thúc, ngài lời gì rõ ?"
"Hừ, gì? Người đều chữa khỏi cho các ngươi , còn gì nữa?" An thúc hậm hực .
"Ha ha, biểu cảm của ngài là . Ngài là đang hài lòng với Kỳ Mặc nên cố ý ! Này, xem, gì ngài thế?" Lãnh Ninh tò mò hỏi chuyện bát quái.
"Hừ, thể gì . Ta thì , thì thôi, nào?" An thúc kiêu ngạo đáp.