"Ai đó?" Lãnh Ninh hỏi.
Nàng dậy phòng trong, âm thanh dường như phát từ bên trong.
Trong tay Lãnh Ninh âm thầm nắm một cây kim tẩm độc để phòng hờ bất trắc.
Đi tới rèm cửa phòng trong, một bóng đen bỗng kéo lấy nàng ôm c.h.ặ.t lòng, Lãnh Ninh dọa giật , nàng theo phản xạ giơ kim trong tay lên, một giọng quen thuộc truyền đến: "Là !" Giọng trầm thấp mang theo chút khàn khàn.
Lãnh Ninh ngẩn , tay dừng ngay lưng đang ôm , giọng Kỳ Mặc thì còn là ai?
Biết là , Lãnh Ninh thu kim , định đẩy , cái tên khốn , còn đường mà về , hừ!
Kỳ Mặc buông tay, ngược càng ôm c.h.ặ.t nàng hơn: "Đừng động, để ôm một lát, nhớ nàng!" Lãnh Ninh trong giọng của một chút nũng và mệt mỏi.
Lãnh Ninh giọng của cho mê , quả nhiên động đậy, để mặc ôm, nhưng khi cơn nóng đầu qua , chỉ trong vài giây nàng phản ứng , chẳng lẽ lời như ?
Lãnh Ninh kéo cánh tay Kỳ Mặc, buông, Lãnh Ninh : "Này! Được , mau buông , định siết c.h.ế.t ?"
Phản ứng của Kỳ Mặc lúc dường như chậm nửa nhịp, một lúc lâu mới phát một tiếng "Ừm", lực ôm lỏng một chút.
Lãnh Ninh thuận thế đẩy , hai bốn mắt , nàng vốn định mắng một trận, bụng nàng đang đầy một bụng tức giận, nhưng khi chạm đôi mắt đỏ ngầu tơ m.á.u và gương mặt tiều tụy của , lòng khỏi mềm , những lời định thốt đều nghẹn nơi cổ họng.
Trên Kỳ Mặc sạch sẽ, mặt mũi cũng thanh sạch, chắc là về một lúc , nhưng sự mệt mỏi trong mắt thể che giấu, ánh mắt nàng trông thật đáng thương.
Hắn nhẹ nhàng ôm lấy Lãnh Ninh, nửa đều tựa nàng, khàn giọng : "Nàng lát nữa hãy mắng , nửa tháng ngủ ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-238-ta-rat-nho-nang.html.]
Lãnh Ninh buộc dùng tay đỡ lấy , sợ rằng chân vững thì cả hai đều ngã xuống đất mất.
"Này, ... chờ lát nữa hãy ngủ, ngủ thì về phòng mà ngủ." Lãnh Ninh nghiến răng nghiến lợi : "Điên ! Lâu như ngủ, coi là sắt chắc!"
"Ưm, nhớ nàng đến mức ngủ , chỉ nghĩ đến việc sớm gặp nàng thôi." Kỳ Mặc khẽ lẩm bẩm.
"Khụ khụ" Lãnh Ninh bất chợt đỏ mặt, thật là! Đây là Kỳ Mặc giả đấy chứ, nàng cảm giác như gặp một "tiểu nãi cẩu" thế !
Động tác tay Lãnh Ninh vô thức nhẹ một chút, nàng thở dài một tiếng, đỡ Kỳ Mặc di chuyển về phía giường, tới bên giường nàng khẽ : "Được , buông , lên giường mà ngủ."
Kỳ Mặc phản ứng, Lãnh Ninh gỡ tay , đẩy xuống giường, nhưng đẩy thì chính cũng theo đó mà ngã xuống, may mà giường nàng lót hai lớp chăn, đủ mềm, nếu là loại giường ván cứng như thì chắc chắn u một cục lớn đầu !
Cái tên thật sự giống như một con bạch tuộc , Lãnh Ninh buồn bực, phát hiện dính như thế nhỉ?
Lãnh Ninh gõ : "Này, buông , ngủ cho hẳn hoi!"
"Không , nàng ở bên ." Kỳ Mặc phát âm thanh mơ màng.
"Bên cái đầu nhà !" Lãnh Ninh tức giận , đùa gì , tỷ đây là tùy tiện thế ?
Mèo Dịch Truyện
Kỳ Mặc trái tìm một tư thế thoải mái, rúc đầu hõm cổ Lãnh Ninh, tay đặt lên eo nàng, phát tiếng ngáy nhẹ, mà thật sự ngủ say !
Lãnh Ninh đảo mắt trời, ôm như thế nàng tự nhiên , nàng cử động, Kỳ Mặc khẽ "Ưm" một tiếng, nhíu mày, bàn tay đặt eo nàng siết c.h.ặ.t thêm một chút.