Tiểu Bảo dậy từ sớm, mất! Lãnh Ninh ngủ dậy liền thấy bàn đặt một bản vẽ thành, cầm lên xem, thấy nó gần như y hệt những gì hằng nghĩ, khỏi nhếch môi .
Bên ngoài truyền đến tiếng động như đang luyện công, mở cửa xem, thấy Kỳ Mặc và Tiểu Bảo hai đang giao thủ.
Mắt Lãnh Ninh sáng lên, thời gian qua nàng cũng quản Tiểu Bảo, cứ ngỡ An thúc ngày nào cũng dắt chúng chạy rông bên ngoài, ngờ tiểu t.ử cũng chút bản lĩnh.
Hai mỗi cầm một cành cây đối đ.á.n.h, thủ Tiểu Bảo cực kỳ linh hoạt, thì vẻ nhảy nhót lung tung nhưng hạ bàn vững, bộ pháp cũng quy luật.
Phía bên trong đình nhỏ, An thúc đang nhâm nhi chén , mỉm gật đầu liên tục, thỉnh thoảng chỉ điểm cho Tiểu Bảo vài câu. Tiểu Bảo đ.á.n.h cũng mấy tốn sức, trông dáng vẻ còn khá thong dong.
Dĩ nhiên, Kỳ Mặc cũng chỉ là đang diễn tập chiêu thức với bé mà thôi, nhưng biểu cảm mặt y, vẻ cũng hài lòng với biểu hiện của Tiểu Bảo!
Dù Tiểu Bảo còn đầy năm tuổi, thể đạt hiệu quả thế là kết quả của sự nỗ lực của chính bé. Lãnh Ninh từng , cứ để bé những gì thích, cũng dặn dò An thúc ép buộc Tiểu Bảo bất cứ điều gì bé !
Tiểu Bảo là một đứa trẻ tâm tư, hy vọng bản thể sớm trở nên thật lợi hại, như mới thể bảo vệ nương ! Thế nên bấy lâu nay luôn nỗ lực luyện công.
Thấy Lãnh Ninh bước , hai đang đối đ.á.n.h liền dừng động tác, về phía nàng.
“Nương , dậy ! Chúng con đang đợi dùng bữa sáng đây!” Tiểu Bảo nhảy vài cái đến mặt nàng .
Lãnh Ninh xổm xuống lau mồ hôi trán cho bé, dịu dàng : “Được , con mau rửa tay , mới luyện công xong, nghỉ ngơi một chút mới ăn cơm.”
“Tuân lệnh, con rửa tay đây!” Tiểu Bảo đặt cành cây tay Lãnh Ninh chạy biến như làn khói.
Kỳ Mặc chậm rãi bước tới đón lấy cành cây từ tay nàng, mỉm hỏi: “Nàng ngủ ngon ? Có đau đầu ?”
Mèo Dịch Truyện
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-246-tieu-bao-no-luc.html.]
“Khụ khụ! Không đau, ngủ ngon!” Lãnh Ninh khuôn mặt tươi của y, nhớ nụ hôn tối qua, chút ngượng ngùng.
“Vậy thì ! Bản vẽ nàng xem ? Thấy thế nào?” Kỳ Mặc tiếp lời.
“Cũng , ăn cơm , ăn xong tiếp!” Lãnh Ninh liếc y một cái rảo bước về phía ngoại viện.
“Cái tên , cứ như biến thành khác , ngày nào cũng với , thật khiến chịu nổi, bản trông yêu nghiệt ?” Lãnh Ninh thầm lẩm bẩm trong lòng, nàng cảm thấy vẫn quen với vẻ mặt lạnh băng của y hơn!
Kỳ Mặc theo nàng, chỉ cách hai bước chân. Tâm trạng y , là từ khi trở về căn viện nhỏ , tâm trạng y lúc nào cũng !
Ở đây cần nghĩ đến những chuyện rắc rối chốn triều đường, cần hao tâm tổn trí, cần thấy m.á.u tanh, cả đều trở nên nhẹ nhõm!
Hiện tại, thể ảnh hưởng đến tâm trạng y chỉ phụ nữ nhỏ bé phía và Tiểu Bảo.
Đối với Cảnh vương phi, y tâm tư mâu thuẫn. Nếu về tình thì chẳng bao nhiêu, bởi những gì Cảnh vương phi để cho y đều là những ký ức mấy .
Cách chung sống như hiện tại là nhất, để bà vô ưu vô lo, bình an hết quãng đời còn , là điều nhất mà y thể cho mối huyết thống !
Ăn cơm xong, Lãnh Ninh cầm bản vẽ cùng Kỳ Mặc tiến hành sửa đổi thêm một chút, khi cân nhắc chu mặt mới hài lòng đặt b.út xuống.
Kỳ Mặc lên tiếng: “Chuyện mở rộng nhà cửa cứ giao cho , nàng cần quản gì cả, đến lúc đó nghiệm thu là , thấy ?”
“Chàng thời gian ?” Lãnh Ninh y bèn hỏi.
Kỳ Mặc đáp: “Sau nàng gì thì nấy! Thời gian của nàng sắp xếp!”