Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 252: Không thể để nàng chờ quá lâu ---

Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:18:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tú Nhi sốt ruột như lửa đốt chạy đến phòng Mặc Phong, nàng còn chẳng thèm gõ cửa mà xông thẳng trong.

 

Mặc Phong lúc đang trùm chăn kín đầu đầy ảo não, cho . Nghe tiếng cửa mở, y kéo chăn thì bắt gặp ngay ánh mắt lo lắng của Tú Nhi.

 

Mặc Phong chống hình dậy, kinh ngạc hỏi: “Tú Nhi? Muội thế?”

 

Tú Nhi gương mặt ửng đỏ của Mặc Phong, : “Huynh thấy thế nào? Có nhiễm lạnh ?”

 

“Hả? Ta mà!” Mặc Phong ngơ ngác như hòa thượng sờ thấy tóc. Y tự nhốt trong chăn một lúc, trong chăn thoáng khí nên mặt đỏ, nhưng bản y cảm nhận .

 

Tú Nhi thấy sắc mặt y đỏ bất thường, cộng thêm những lời ám vệ lúc nãy, tự nhiên cho rằng y sinh bệnh vì cảm lạnh.

 

“Huynh xem mặt nóng đỏ lên kìa, chính còn ? Để tìm An thúc qua xem cho , xuống !” Tú Nhi tiến gần giường cho y dậy, Mặc Phong còn kịp nàng ấn xuống.

 

Tú Nhi : “Không , để lấy khăn nước lạnh hạ nhiệt cho !” Nói xong nàng vội vã lấy nước.

 

Mặc Phong đưa tay định kéo nhưng kịp, tuy nhiên thấy nàng vì mà bận rộn ngược xuôi, dáng vẻ lo lắng thôi, trong lòng y ngọt ngào như uống mật .

 

Rất nhanh, Tú Nhi bê một chậu nước , lấy khăn thấm ướt tới bên giường đắp lên trán Mặc Phong. Nàng nhíu mày : “May mà quá nóng, nhắm mắt nghỉ ngơi , gọi An thúc.”

 

Mặc Phong nhanh tay nắm lấy tay Tú Nhi : “Không cần gọi An thúc , , một lát là khỏi thôi.” Đã là nàng tưởng y phát sốt, y cũng thể tự vạch trần ! Mặc Phong thuận thế giả bệnh một phen, tận hưởng sự dịu dàng chu đáo của Tú Nhi.

 

“Thế , vẫn nên để xem qua mới yên tâm.” Tú Nhi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-252-khong-the-de-nang-cho-qua-lau.html.]

 

“Thật sự cần , cơ thể tự rõ. Huống hồ muộn thế , An thúc cũng nghỉ ngơi, đừng phiền . Nếu mai vẫn khỏi thì gọi cũng .” Mặc Phong giữ Tú Nhi , An thúc mà đến sẽ lộ tẩy ? Chắc chắn là !

Mèo Dịch Truyện

 

“Huynh thật sự chứ?”

 

“Không , xem, đắp cho hạ nhiệt , tin sờ thử xem.”

 

Tú Nhi lấy khăn thăm dò, hình như là còn nóng mấy nữa. Nàng đắp khăn nữa, lúc mới bớt lo lắng.

 

Mặc Phong dịu dàng nàng: “Ngại quá, muộn thế còn để lo lắng.”

 

“Huynh , dạo cơ thể hồi phục, nếu cảm lạnh thì , nhất định chú ý nhiều .” Tú Nhi dặn dò.

 

“Ừ, sẽ cẩn thận.” Mặc Phong hiện tại chỉ mau ch.óng khỏi hẳn để thể hiện cái lợi của việc mặt chủ t.ử, khiến chủ t.ử giữ y . Có thế y mới dám bày tỏ với Tú Nhi, một cô nương như , y thể bỏ lỡ.

 

Ánh mắt Mặc Phong Tú Nhi chút nhiệt liệt, bàn tay nắm lấy tay nàng vẫn buông. Tú Nhi y đến đỏ cả mặt, lúc mới phát hiện tay vẫn đang nắm lấy, vội vàng vùng , mắt xuống đất dám Mặc Phong.

 

Nàng cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Huynh , về đây, tự nghỉ ngơi cho .” Nói xong nàng xoay chạy biến ngoài.

 

Mặc Phong “ê” một tiếng định gọi nàng , nhưng tốc độ của nàng nhanh như thỏ đế, thoắt cái biến mất cánh cửa.

 

Y theo bóng dáng khuất nơi cửa, “hì hì” tự nhủ: “Tú Nhi lo lắng cho như , trong lòng chắc chắn là . Ta tranh thủ thời gian, thể để nàng chờ quá lâu.”

 

 

Loading...