Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 266: Bữa cơm đoàn viên ---

Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:18:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lãnh Ninh bước , Ninh Hạo lập tức dậy đón lấy:

 

“Mẫu , Ninh nhi, mau đây .”

 

Ninh Hạo kéo bọn họ xuống phía bên , giống như trút gánh nặng.

 

Phía bên phụ nàng vẫn đang trò chuyện cùng Kỳ Mặc, nhưng Lãnh Ninh cảm thấy phụ chút ngay ngắn, dường như căng thẳng. Lãnh Ninh thì thầm hỏi Ninh Hạo:

 

“Ca, đang chuyện gì ? Phụ trông vẻ nghiêm túc quá.”

 

Ninh Hạo cũng hạ thấp giọng :

 

“Ôi chao , mau qua đó xem , và phụ cùng Cảnh thế t.ử mà chẳng gì, ngượng c.h.ế.t .”

 

“Thật là, gì mà ngượng chứ?” Lãnh Ninh .

 

“Phụ với về chuyện của hai , nhưng mở lời thế nào. Cảnh thế t.ử thì ít lời, ba câu hết chuyện để bàn, cũng may Tiểu Bảo ở đó.” Ninh Hạo bĩu môi.

 

Lãnh Ninh bước tới với hai đang uống :

 

“Phụ , Kỳ Mặc, dùng bữa thôi.”

 

“Ái, .” Ninh đại nhân thấy giọng con gái, vội vàng dậy.

 

Kỳ Mặc cũng lên, bước về phía .

 

Tiểu Bảo chạy tới ôm lấy chân nàng, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi:

 

“Nương , ăn món gì ạ? Có đùi gà lớn ?”

 

“Có , đều là món con thích ăn.” Lãnh Ninh nhéo nhéo cái má phúng phính của Tiểu Bảo.

 

“Ô yê, tuyệt quá, ngoại công ngoại bà, ơi, mau ăn cơm thôi!” Tiểu Bảo sải đôi chân ngắn cũn, leo lên ghế bành bàn ăn, gọi lớn với .

 

“Ôi chao, Tiểu Bảo, con cẩn thận một chút.” Ninh đại nhân thấy Tiểu Bảo tự leo lên ghế, lo lắng chạy đến bên cạnh, sợ nó ngã xuống.

 

Còn đợi ông vươn tay , Tiểu Bảo ngay ngắn đấy. Kỳ Mặc mỉm :

 

Mèo Dịch Truyện

“Nhạc phụ cần lo lắng, Tiểu Bảo mỗi ngày đều tự như .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-266-bua-com-doan-vien.html.]

 

Tiểu Bảo cũng ông :

 

“Ngoại công mau ạ. Ngoại công, con lợi hại lắm đó nha, việc của con đều tự hết, con còn võ công nữa đó. Hì hì!”

 

Trên mặt Ninh đại nhân lộ nụ hiền từ, đưa tay xoa đầu Tiểu Bảo:

 

“Tiểu Bảo thật là giỏi, ăn cơm xong với ngoại công xem quà ngoại công mang cho con nhé.”

 

“Cảm ơn ngoại công ạ.” Tiểu Bảo híp mắt .

 

Ninh đại nhân vị trí chỗ , định cùng phu nhân xuống cạnh Tiểu Bảo, Kỳ Mặc vội vàng :

 

“Nhạc phụ nhạc mẫu, xin mời ghế .”

 

Ninh đại nhân xua tay liên tục:

 

“Không , chúng đây là .”

 

Ninh đại nhân gọi là nhạc phụ mà chẳng dám đáp lời, ôi, chỉ trách danh tiếng của Kỳ Mặc ở kinh thành quá hung ác.

 

Dáng vẻ ôn hòa của , cả nhà họ thực sự thích nghi nổi. Tuy đó Kỳ Mặc vài đến nhà họ với thái độ khá , nhưng đó cũng chỉ là cảm thấy bớt phần sắc sảo mà thôi, nào họ cũng run rẩy đón , mồ hôi đầm đìa tiễn .

 

“Nhạc phụ, cần nghĩ ngợi nhiều, tiểu tế hiện giờ chỉ là một bình thường, là bậc trưởng bối, lý nên ghế .” Kỳ Mặc cung kính .

 

Vợ chồng Ninh đại nhân , bối rối về phía Lãnh Ninh. Lãnh Ninh :

 

“Phụ mẫu , hai đừng gò bó, cũng như chúng đều là bình thường thôi, gì còn kiêng dè phận nữa, hai đừng khách sáo với .”

 

Vợ chồng hai lời Lãnh Ninh mới đành dậy đến ghế chủ tọa xuống.

 

Những khác lượt chỗ. Sau một ngày bận rộn, cuối cùng cũng vui vẻ dùng một bữa cơm đoàn viên. Bữa trưa lúc ai nấy đều chỉ lùa vài miếng chiếu lệ vì mải lo lóc.

 

Lúc đầu đều tuân theo quy tắc "ăn , ngủ lời", chỉ Tiểu Bảo và nó là Ninh Hạo bên cạnh lén lút thì thầm, Tiểu Bảo mách cho món nào ngon nhất, hai ăn lấy ăn để.

 

Lãnh Ninh cảm thấy như sẽ khó tiêu, bèn hỏi Tiểu Bảo và Ninh Hạo đang chuyện gì, đó nháy mắt với hai . Hai lập tức hiểu ý, bắt đầu đùa pha trò.

 

Trên bàn ăn hai bọn họ chọc nên bữa cơm cũng coi như kết thúc trong khí náo nhiệt.

 

 

Loading...