Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 42: Y Vân Bố Trang ---
Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:13:21
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Vất vả thật, nhưng tất cả công đoạn đều do một thành. Ta một nữ nhi yếu ớt, cũng chẳng nơi nào nương tựa, chỉ lên núi hái ít d.ư.ợ.c liệu mang đến tiệm t.h.u.ố.c, nhưng suy cho cùng đó chẳng kế lâu dài, nên đành dựa chút tay nghề để nuôi sống bản và con nhỏ."
"Ta qua mấy cửa tiệm, ngay cả cũng thèm ." Lãnh Ninh chút xót xa .
Nữ chưởng quỹ xong gương mặt chút xúc động. Nàng nghĩ đến vận mệnh của chính , năm đó khi rời khỏi nhà chồng, chịu đủ ánh mắt khinh miệt, bắt đầu từ việc thuê cho mới ngày hôm nay, cũng là nhờ gặp sẵn lòng giúp đỡ một tay mới tất cả hiện tại.
Nữ nhân vốn dĩ dễ dàng, huống chi còn mang theo một đứa con, nàng khâm phục sự dũng cảm tự dựa sức để sống của Lãnh Ninh.
Nữ chưởng quỹ nảy sinh lòng trắc ẩn, với Lãnh Ninh: "Vải của đều thu hết. Hiện tại gấm tơ tằm bán ba mươi lăm lượng một xấp, loại của đều là gấm trơn, còn mang nhuộm, trả cho mười tám lượng một xấp, chấp nhận ?"
Lãnh Ninh trong lòng vui mừng: "Được ạ, đa tạ chưởng quỹ."
Lãnh Ninh mang năm xấp gấm dệt , nàng vẫn giữ một xấp để may y phục cho Tiểu Bảo.
Nữ chưởng quỹ độ bóng của những xấp gấm vô cùng hài lòng, bảo nàng nếu còn thì nàng vẫn sẽ thu mua.
Nữ chưởng quỹ thanh toán tiền cho Lãnh Ninh nàng: "Phải , vẫn tiểu nương t.ử xưng hô thế nào? Ta tên Lãnh Y Vân."
Mèo Dịch Truyện
Lãnh Ninh xong, ngờ cũng họ Lãnh? Bèn : "Xem và chưởng quỹ thật sự duyên, cũng họ Lãnh, tên Lãnh Ninh."
"Thật ? Ha ha ha... xem đúng là duyên phận của chúng ." Lãnh chưởng quỹ cũng là tính tình sảng khoái.
Nàng nhướng mày Lãnh Ninh : "Đã như , là chúng kết nghĩa tỷ ?"
Lãnh Ninh cũng chẳng hạng nệ cổ, liền tiếp lời: "Được tỷ tỷ chê bai, xin bái kiến."
Tính cách hai hợp như định từ , giống như tìm tri âm.
Lãnh Ninh y phục may sẵn treo trong tiệm, bèn hỏi Lãnh chưởng quỹ: "Tỷ tỷ, những bộ y phục là tự tay tỷ ? Đẹp lắm, đường kim mũi chỉ đều tinh tế!"
"Phải, lúc rảnh rỗi thì chút buôn bán, nhưng mua nhiều." Lãnh chưởng quỹ đống y phục chút tiếc nuối, đây đều là tâm huyết của nàng.
"Thường ngày khách nhân trong tiệm của tỷ tỷ chủ yếu là những hạng nào?" Lãnh Ninh đầu hỏi.
"Đều là tiểu thư các nhà quyền quý hoặc con gái các thương gia điều kiện khá giả, nhưng họ thường chỉ mua vải về." Lãnh chưởng quỹ nàng .
Cũng đúng thôi, nhà giàu thường tú nương riêng để may y phục, nhưng đa phần đều theo quy củ cũ.
"Tỷ tỷ vẽ mẫu hoa văn ?" Lãnh Ninh hỏi.
"Biết chứ." Lãnh chưởng quỹ chút kỳ lạ nàng.
"Tỷ tỷ thể thử xem, tiên vẽ mẫu hoa văn lên giấy, đó đưa cho các tiểu thư đó lựa chọn, nếu họ thích thì mới đặt . Nữ nhân ai cũng thích đồ mà."
"Muội thấy những bộ y phục bán chạy, vì kiểu dáng , mà là vì nổi bật vẻ quý giá của nó."
Lãnh chưởng quỹ mà gật đầu liên tục.
"Tỷ tỷ thể tìm lấy một hai quan hệ . Khi họ đến chọn vải may đồ để tham gia các hội hoa, hội , tỷ hãy tự tay một bộ tặng họ, chỉ cần dặn họ khi mặc ngoài, nếu ai hỏi thì là đặt ở tiệm của tỷ là ."
"Phải ! Sao nghĩ nhỉ? Muội đúng là một lời đ.á.n.h thức trong mộng." Lãnh chưởng quỹ bật dậy, nắm lấy tay Lãnh Ninh vui mừng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-42-y-van-bo-trang.html.]
"Muội cũng hiệu quả , coi như là chút góp ý nhỏ thôi. Tiệm của tỷ tỷ ở đầu phố chính, qua đường khó thấy, nên y phục may sẵn mới khó bán. Hơn nữa tỷ tỷ là khách quen, thể thử cách xem !" Lãnh Ninh .
"Tỷ tỷ cứ bận việc , xin phép về . Đợi mẻ gấm lò, mang đến cho tỷ." Lãnh Ninh thấy thời gian còn sớm, với Lãnh chưởng quỹ còn đang trong cơn hứng khởi.
"Được, đa tạ . Lần thành nhớ ghé thăm tỷ tỷ nhé." Lãnh chưởng quỹ vỗ vỗ tay nàng.
"Vâng, sẽ tới." Lãnh Ninh hớn hở đáp.
Lãnh chưởng quỹ bóng lưng Lãnh Ninh rời , thầm nghĩ: "Đây chắc chắn nữ t.ử nhà tầm thường, chỉ bản lĩnh và tâm tính thấy đơn giản ."
Ngồi xe lừa về nhà, Lãnh Ninh bạc trong tay, rạng rỡ. Xem con đường nuôi tằm dệt gấm khá .
Về nhà xem giống tằm ngay, chắc là một hai ngày tới sẽ nở.
Trước cửa nhà, Vương đại tẩu và Tú nhi đều rướn cổ đầu đường: "Sao vẫn thấy về nhỉ? Không gấm vóc bán , thật lo lắng."
Lãnh Ninh còn xuống xe, mấy ở cửa đón tới: "Thế nào ? Thế nào ? Sao về muộn ?"
Lãnh Ninh : "Ta dạo quanh một chút, ngờ muộn thế ."
Vương đại tẩu nàng: "Xem chừng tâm trạng khá , hôm nay chắc là thu hoạch !"
"Ha ha, tay thì việc gì thành cơ chứ?" Lãnh Ninh chút đắc ý.
"Thật ?" Tú nhi vui sướng reo hò.
"Thật thật thật!" Lãnh Ninh liên tiếp mấy chữ "thật" trong sân.
"Ta bán mười tám lượng một xấp, các thấy ? Được chứ?" Lãnh Ninh .
"Oa, mười tám lượng? Vải bông mới một quán tiền một xấp, gấm đắt thế ?" Vương đại tẩu trợn tròn mắt.
"Tất nhiên ! Nếu cái gì! Tuy khá tốn công sức nhưng đáng giá, đúng ?" Lãnh Ninh mấy bọn họ.
"Tẩu t.ử, lát nữa tẩu tìm mấy dân làng đan mẹt tre, cần hai mươi cái mẹt lớn, còn cần một cái giá lớn đặt trong phòng tằm." Lãnh Ninh với Vương đại tẩu.
Vương đại tẩu vội vàng thưa chuyện, bảo sẽ tìm ngay.
Lãnh Ninh xong liền kéo Tú nhi thẳng tới phòng tằm.
Trong ba chiếc mẹt lớn đều là trứng tằm, những hạt trứng nhỏ như hạt vừng chuyển sang màu đen tím. Lãnh Ninh bỏ tấm vải đen che , đặt chúng ánh mặt trời, buổi tối còn thắp đèn, tầm ngày mai tằm con sẽ c.ắ.n vỏ trứng chui .
Lãnh Ninh bảo Trần Sinh sáng mai hái một giỏ lá dâu non nhất về chuẩn , tằm mới nở yếu ớt, chỉ ăn loại non nhất, còn thái thành sợi nhỏ.
Lần , Vương đại tẩu và Cửu nhi đều học theo, nếu chỉ dựa nàng và Tú nhi thì chắc chắn bận xuể.
Hiện tại việc đưa d.ư.ợ.c liệu đến Vân Ký d.ư.ợ.c điếm và thu mua nhu yếu phẩm cơ bản đều giao cho Trần Sinh lo liệu. Trần Sinh thực sự là một thiếu niên cầu tiến, bất kể mỗi ngày bận rộn thế nào, sáng sớm thức dậy nhất định sẽ sách.
Lãnh Ninh nếu cần mua gì đều một tờ đơn đưa cho , cơ bản đều chữ, vả hiện tại ngoài việc vững vàng hơn nhiều, Vân đại phu khen mấy .
Ngay cả Tiểu Bảo - con lợn lười , mỗi ngày cũng đều thức dậy đúng giờ để rèn luyện thể, giờ còn kéo theo Đại Võ ở nhà bên cạnh. Đại Võ thoát khỏi ma chưởng của bé, đành cam chịu mỗi sáng cùng "hố hố hố".