Chạy Trốn Hôn Nhân Tôi Xuyên Về Sơn Thôn Nuôi Con Phát Tài - Chương 45: Người khách lạ lùng ---
Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:13:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cút, đừng để lão t.ử thấy các ngươi nữa!" Người nọ đá một cú kẻ đất, phủi phủi tay.
Mấy tên hớt hải bò dậy chạy mất dạng.
"Chỉ thế là xong ?" Lãnh Ninh còn đang định bụng lâu vận động gân cốt, hôm nay e rằng quyết chiến một phen.
"Người lợi hại thật!" Trần Sinh với ánh mắt đầy sùng bái.
Lãnh Ninh và Cửu Nhi từ xe bước xuống, dù cũng cứu , vẫn nên cảm ơn một câu.
Lãnh Ninh hành lễ với nọ: "Đa tạ đại thúc tay cứu giúp, tiểu nữ vô cùng cảm kích."
Người phất tay, mũi hít hít mấy cái: "Lão t.ử đói , gì ăn ?" Ước chừng y ngửi thấy mùi thức ăn xe.
Lãnh Ninh bộ dạng của y mà nhịn . Người chừng bốn năm mươi tuổi, để râu dài, quần áo rách nát, tóc tai rối bù như tổ quạ, đầu còn cắm một cọng cỏ. Tạo hình thực sự giống phong thái của Cái Bang bang chủ trong phim truyền hình. Nàng mỉm : "Có ạ, nhưng là đồ sống, bây giờ ăn ngay. Nếu đại thúc chê, thể cùng chúng về nhà, sẽ nấu cho ăn."
"Được thôi, cái ăn thì lão t.ử cũng ." Nói xong y cũng chẳng khách khí, nhảy phắt lên càng xe, cạnh Trần Sinh.
Ngồi xe lừa, Cửu Nhi kéo tay áo Lãnh Ninh thì thầm: "Cô nương, trông như thế, để y về nhà ? Lỡ là kẻ thì ?"
"Kẻ thì đến nỗi . Muội xem thủ của y, nếu thực sự tâm địa , trốn ? Chi bằng đường đường chính chính mời y, y ăn no uống đủ tự khắc sẽ rời thôi." Người cứu họ bên ngoài rõ mồn một lời bàn tán của hai , khẽ nhếch khóe môi.
Rất nhanh mấy về tới nhà, bước cửa, nọ oang oang đòi nhanh ch.óng cho y chút gì đó ăn, y sắp c.h.ế.t đói , chẳng chút khách sáo nào.
Lãnh Ninh liền bảo Cửu Nhi nấu cho y một bát mì để lót .
Tú Nhi khách lạ lùng , kéo Trần Sinh một góc hỏi nhỏ: "Ca ca, đây là ai ? Sao bộ dạng như thế ."
Trần Sinh bảo nàng đừng sợ: "Vừa cứu chúng đường, là , vì bụng đói nên cô nương mời về nhà dùng cơm."
Một lát Cửu Nhi bưng bát mì lên, nọ đón lấy ăn tì tì, ăn như rồng cuốn hổ vỗ, cứ như tám trăm năm nếm mùi thức ăn .
Ăn xong, y chẳng thèm đoái hoài đến , duỗi chân xuống ngủ luôn.
Cả nhà ai nấy đều cạn lời.
Mèo Dịch Truyện
Lãnh Ninh bảo cứ việc của , mặc kệ y, đừng chằm chằm , dặn Trần Sinh để mắt tới là .
Lãnh Ninh bận rộn trong gian nuôi tằm để kiểm tra tình hình đóng kén. Những kén đóng sớm đều gom một chỗ, nếu kịp thời thu hoạch, nhộng tằm hóa thành bướm phá kén chui thì cái kén đó sẽ còn giá trị sử dụng nữa.
Số thảo d.ư.ợ.c thu mua về, hễ thời gian nàng đều kiểm tra một lượt để đảm bảo chất lượng.
Người nọ ngủ một mạch đến tận giờ cơm tối, đúng là ngửi thấy mùi thức ăn là bật dậy.
Hôm nay Lãnh Ninh xuống bếp hai món, một là gà xào ớt, một là cá nấu nước dùng, hương thơm đúng là tỏa ngào ngạt.
Mọi chỗ, vươn vai dậy. Ngửi thấy mùi thức ăn, lên bàn, đôi mắt y tít chỉ còn một khe nhỏ.
Kế đó y phắt xuống bàn: "Mọi ăn , ăn , đừng khách khí." Cứ như thể là chủ nhà bằng.
Dẫu cũng là khách mời về, cũng chẳng gì hơn, đành lẳng lặng ăn cơm. Chỉ Tiểu Bảo mở đôi mắt tò mò y: "Lão gia gia, đói lắm ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/chay-tron-hon-nhan-toi-xuyen-ve-son-thon-nuoi-con-phat-tai/chuong-45-nguoi-khach-la-lung.html.]
"Tất nhiên là đói , lão t.ử mấy ngày ăn cơm đấy." Người nọ ăn buồn ngẩng đầu: "Chà, cái ngon, ngon thật."
"Gia gia, cái cho , ăn nhiều ." Tiểu Bảo gắp chiếc đùi gà trong bát cho y.
"Cảm ơn cháu nhé, tiểu t.ử!" Y chẳng khách sáo chút nào, cầm lấy gặm luôn.
Mọi mới ăn nửa bữa, nọ nheo mắt, ợ xoa bụng : "Cuối cùng cũng một bữa no, sướng thật."
"Ơ, các gì?" Y mở mắt thấy đều chằm chằm , cảm thấy thật lạ lùng.
Trần Sinh : "Đại thúc, ăn sạch cả thức ăn , chúng ăn bằng gì?"
"À, hóa là , ha ha, thật ngại quá, thức ăn ngon quá mất, sẽ để cho các ngươi một chút." Nói xong y còn lấy tay hiệu "một chút" bé xíu.
Mọi : "..."
Thế là đành ăn cơm trắng trong bát cho xong bữa tối .
Sau bữa ăn, Lãnh Ninh bước tới cạnh nọ: "Đại thúc, hôm nay đa tạ cứu chúng , gì cần giúp đỡ cứ việc tới tìm. Ta tên là Lãnh Ninh! Không xưng hô với thế nào?"
"Đừng khách sáo, đừng khách khí. Trước đây thường gọi là An thúc." Người nọ híp mắt .
"Vâng, An thúc, ở ạ? Lát nữa về sẽ bảo Trần Sinh đưa tiễn." Lãnh Ninh cũng mỉm .
"Chao ôi, Lãnh cô nương, , khổ lắm!" Nghe Lãnh Ninh đưa về, An thúc lập tức biến sắc, bộ đau lòng khôn xiết.
"Bà lão nhà c.h.ế.t , con trai thì bất hiếu, đuổi lão già khỏi cửa, giờ còn nơi nào để về nữa." Nói xong y còn sụt sùi lóc.
Lãnh Ninh mà ngẩn , đổi sắc mặt nhanh quá . Nhìn sức lực lúc đại thúc đ.á.n.h , trông giống kẻ con trai đuổi khỏi nhà chứ!
Lãnh Ninh định lên tiếng, Tiểu Bảo chạy , thấy An thúc đang đau buồn liền hỏi: "Gia gia ? Sao buồn bã thế ."
"Tiểu Bảo ơi, gia gia còn nhà để về nữa !" Nói xong y còn to hơn. Cái điệu bộ đó Lãnh Ninh là ngay giả, cốt để lấy lòng thương của Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo thấy y t.h.ả.m thiết quá, nắm lấy tay Lãnh Ninh: "Nương , chúng cho gia gia ở , xem gia gia đáng thương kìa."
Lãnh Ninh đau hết cả đầu, đứa con khờ của ơi, chỉ chờ mỗi câu thôi đấy. Dẫu hôm nay y cũng cứu , còn kể lể đáng thương lộ liễu thế , chẳng lẽ đuổi y .
Lãnh Ninh đành gọi Trần Sinh tới, sắp xếp cho y ở cùng phòng với Trần Sinh, những việc khác để hãy tính.
Trong lòng Lãnh Ninh vẫn khỏi nghi hoặc, tự dưng đến đây ăn vạ , rốt cuộc là mục đích gì? Thôi thì cứ để Trần Sinh để mắt tới một chút cho chắc.
Liên tiếp mấy ngày, An thúc hằng ngày chỉ quanh quẩn chơi đùa với Tiểu Bảo, giống như một lão ngoan đồng dắt bé bắt ếch, đào giun, suối câu cá. Ăn cơm còn yêu cầu, món Lãnh Ninh nấu là y ăn. Lãnh Ninh thực sự buồn phiền, đây là rước một vị tổ tông về thờ trong nhà !
Lãnh Ninh thấy y hằng ngày hì hì, ngoài ăn, ngủ và chơi với Tiểu Bảo thì hành động gì khác. Quần áo chuẩn cho y thì y chịu , nhưng cái mái tóc rối bù như điên dại thì nhất quyết chịu chải chuốt, cứ để rối tung rối mù mỗi ngày.
Tiểu Bảo thì thích y cực kỳ, suốt ngày cứ "An gia gia" thế "An gia gia" thế nọ. Cũng thể thấy y đối xử với Tiểu Bảo là thật lòng, Lãnh Ninh thực sự mục đích nào khác, đành từ từ quan sát thêm.
Những ngày tiếp theo, Lãnh Ninh bận rộn đến mức thấy ánh mặt trời. Nàng thuê hơn mười giúp thu hoạch kén, bóc kén, còn bản nàng dẫn theo Cửu Nhi và Tú Nhi ba cùng thực hiện công đoạn ươm tơ. Đây là việc đòi hỏi kỹ thuật, bình thường , học hành t.ử tế.
Cũng may hai nàng đều là khéo tay , lâu học , tốc độ cũng dần nhanh lên.